Vũ Thị Bảo Ngọc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vũ Thị Bảo Ngọc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Phương trình định luật II Newton : 

\(P→+Fđh→=0→P+Fđh​​=0\) (1)

Chiếu (1) lên hướng \(P→P\)  

=> \(P=Fđh⇔mg=k.Δl⇔Δl=mgk=0,5.10100=0,05(m)P=Fđh​⇔mg=k.Δl⇔Δl=kmg​=1000,5.10​=0,05(m)\)

=> Chiều dài lò xo \(l1=l+Δl=40+5=45l1​=l+Δl=40+5=45\) (cm)

b) \(l2=l+Δl=48(cm)⇔Δl=8(cm)=0,08(m)l2​=l+Δl=48(cm)⇔Δl=8(cm)=0,08(m)\)

Khi đó \(m=k.Δlg=100.0,0810=0,8(kg)m=gk.Δl​=10100.0,08​=0,8(kg)\)

Vậy khối lượng vật cần treo : 0,08 kg



Coi hệ gồm người và xe là một hệ kín.

Theo định luật bảo toàn động lượng ta có: \(m1v→1+m2v→2=(m1+m2)v′→m1​v1​+m2​v2​=(m1​+m2​)v′\)

Chọn chiều dương là chiều chuyển động của xe.

a. Nếu người nhảy cùng chiều chuyển động của xe, ta có:

\(m1v1+m2v2=(m1+m2)v′m1​v1​+m2​v2​=(m1​+m2​)v′\)

\(⇒v′=m1v1+m2v2m1+m2=60.4+100.360+100=3,375⇒v′=m1​+m2​m1​v1​+m2​v2​​=60+10060.4+100.3​=3,375\) m/s

b. Nếu người nhảy ngược chiều chuyển động của xe, ta có:

\(−m1v1+m2v2=(m1+m2)v′−m1​v1​+m2​v2​=(m1​+m2​)v′\)

\(⇒v′=−m1v1+m2v2m1+m2=−60.4+100.360+100=0,375⇒v′=m1​+m2​−m1​v1​+m2​v2​​=60+100−60.4+100.3​=0,375\) m/s

Câu 1. Đoạn văn (khoảng 200 chữ)

Trong bối cảnh xã hội hiện đại không ngừng biến đổi, tính sáng tạo trở thành một yếu tố đặc biệt quan trọng đối với thế hệ trẻ. Sáng tạo giúp người trẻ không chỉ tiếp thu tri thức mà còn biết tư duy độc lập, tìm ra những cách giải quyết mới mẻ cho các vấn đề trong học tập và cuộc sống. Nhờ có sáng tạo, mỗi cá nhân có thể khẳng định dấu ấn riêng, tránh lối mòn, từ đó tạo nên giá trị khác biệt trong môi trường cạnh tranh ngày càng gay gắt. Hơn nữa, sáng tạo còn là động lực thúc đẩy sự phát triển của xã hội, góp phần tạo ra những tiến bộ về khoa học, công nghệ và văn hóa. Đối với học sinh, sinh viên, việc rèn luyện tính sáng tạo giúp nâng cao hiệu quả học tập, phát triển kỹ năng và mở rộng cơ hội trong tương lai. Tuy nhiên, sáng tạo không phải là sự tùy tiện mà cần gắn liền với kiến thức, kỷ luật và tinh thần học hỏi không ngừng. Vì vậy, mỗi người trẻ cần chủ động rèn luyện tư duy sáng tạo, dám nghĩ, dám làm và dám thử thách bản thân để thích ứng với thời đại mới.


Câu 2. Bài văn cảm nhận

Trong truyện ngắn Biển người mênh mông, nhà văn Nguyễn Ngọc Tư đã khắc họa chân thực và cảm động hình ảnh con người Nam Bộ qua hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo. Qua đó, vẻ đẹp tâm hồn mộc mạc mà sâu sắc của người dân vùng sông nước hiện lên rõ nét.

Trước hết, nhân vật Phi là hình ảnh của một con người chịu nhiều thiệt thòi nhưng giàu tình cảm và nghị lực. Sinh ra trong hoàn cảnh éo le, không có tình thương trọn vẹn của cha mẹ, Phi lớn lên trong sự thiếu thốn cả vật chất lẫn tinh thần. Dù vậy, anh vẫn tự lập, cố gắng học hành và làm việc, cho thấy ý chí vươn lên đáng trân trọng. Ẩn sâu trong vẻ ngoài “lôi thôi” là một tâm hồn cô đơn, khao khát được yêu thương. Điều đó thể hiện rõ qua cách Phi gắn bó với bà ngoại, cũng như sự trân trọng những quan tâm nhỏ bé từ ông Sáu Đèo. Nhân vật Phi đại diện cho những con người Nam Bộ chân chất, giàu nghị lực nhưng cũng rất giàu tình cảm.

Bên cạnh Phi, ông Sáu Đèo lại hiện lên với vẻ đẹp của một con người trọng nghĩa tình, thủy chung và giàu lòng nhân hậu. Cuộc đời ông là hành trình lang bạt, lênh đênh trên sông nước, nhưng điều khiến người đọc xúc động nhất chính là câu chuyện đi tìm người vợ đã bỏ đi suốt gần bốn mươi năm. Việc ông không ngừng tìm kiếm chỉ để “xin lỗi” cho thấy một tấm lòng chân thành, sâu nặng nghĩa tình. Dù cuộc sống nghèo khó, ông vẫn giữ được sự lạc quan và tình người ấm áp, thể hiện qua sự quan tâm đến Phi và việc tin tưởng giao lại con bìm bịp. Ở ông, ta thấy rõ nét tính cách của người Nam Bộ: phóng khoáng, nghĩa tình, sống hết lòng vì tình cảm.

Qua hai nhân vật, Nguyễn Ngọc Tư đã làm nổi bật vẻ đẹp chung của con người Nam Bộ: mộc mạc, chân thành, giàu tình nghĩa và giàu nghị lực sống. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, họ vẫn luôn giữ được tấm lòng nhân hậu và niềm tin vào tình người. Chính điều đó đã tạo nên sức hấp dẫn đặc biệt cho tác phẩm cũng như cho hình ảnh con người miền Tây Nam Bộ.

Tóm lại, Biển người mênh mông không chỉ là câu chuyện về những số phận riêng lẻ mà còn là bản khắc họa sinh động về vẻ đẹp tâm hồn của con người Nam Bộ. Qua đó, Nguyễn Ngọc Tư gửi gắm sự trân trọng và yêu thương đối với những con người bình dị mà đáng quý ấy.



Câu 1. Xác định kiểu văn bản

Văn bản trên thuộc kiểu văn bản thuyết minh (có kết hợp yếu tố miêu tả)Giới thiệu về chợ nổi miền Tây


Câu 2. Một số hình ảnh, chi tiết về cách giao thương thú vị

Những “phiên chợ trôi trên nước” này có cách buôn bán rất độc đáo:

Người mua, người bán đều di chuyển bằng xuồng, ghe

Ghe thuyền len lỏi khéo léo giữa hàng trăm chiếc khác

Sử dụng “cây bẹo” treo hàng hóa để quảng cáo từ xa

Có thể “bẹo” cả nhiều mặt hàng trên sào ngang

Dùng âm thanh kèn để thu hút khách

Các cô bán hàng rao bằng giọng nói ngọt ngào, thân tình

Tất cả tạo nên một “siêu thị nổi” vừa náo nhiệt vừa rất riêng của miền sông nước.


Câu 3. Tác dụng của việc sử dụng tên địa danh

Việc nhắc đến các địa danh như Cái Bè, Cái Răng, Ngã Bảy, Ngã Năm,… có tác dụng:

Tăng tính xác thực, cụ thể cho văn bản

Giúp người đọc hình dung rõ phạm vi phân bố của chợ nổi

Góp phần giới thiệu, quảng bá văn hóa vùng miền Tây Nam Bộ

Tạo cảm giác gần gũi, chân thực như đang “đi du lịch bằng chữ”


Câu 4. Tác dụng của phương tiện giao tiếp phi ngôn ngữ

Các phương tiện như “cây bẹo”, kèn, cách treo hàng hóa có vai trò:

Giúp truyền đạt thông tin nhanh chóng (bán gì, ở đâu) mà không cần lời nói

Phù hợp với môi trường sông nước, nơi khoảng cách xa, khó giao tiếp trực tiếp

Tạo nên nét văn hóa đặc trưng độc đáo của chợ nổi

Thu hút khách bằng thị giác và thính giác, tăng hiệu quả buôn bán


Câu 5. Suy nghĩ về vai trò của chợ nổi

Chợ nổi không chỉ là nơi mua bán mà còn là “linh hồn trôi trên mặt nước” của miền Tây:

Là trung tâm giao thương quan trọng, phục vụ đời sống người dân

Thể hiện lối sống thích nghi với thiên nhiên sông nước

Là di sản văn hóa đặc sắc, mang bản sắc riêng của Nam Bộ

Góp phần phát triển du lịch, thu hút du khách trong và ngoài nước

Giữ gìn nếp sinh hoạt truyền thống, kết nối cộng đồng

Câu 1 ):

Nhân vật Bê-li-cốp trong đoạn trích “Người trong bao” của Anton Pavlovich Chekhov hiện lên như hình ảnh tiêu biểu cho kiểu người sống khép kín, bảo thủ và luôn sợ hãi trước cuộc sống. Ngay từ những chi tiết miêu tả ngoại hình, tác giả đã khắc họa một con người lúc nào cũng “ở trong bao”: đi giày cao su, cầm ô, mặc áo bành tô cốt bông, đồng hồ để trong bao, dao gọt bút chì cũng để trong bao, thậm chí khuôn mặt cũng giấu sau cổ áo. Những chi tiết ấy không chỉ miêu tả thói quen sinh hoạt mà còn gợi ra một lối sống thu mình, luôn tìm cách tránh né mọi tác động của thế giới bên ngoài. Không chỉ vậy, Bê-li-cốp còn sợ hãi hiện tại, chỉ ca ngợi quá khứ và chỉ tin vào những chỉ thị, thông tư, những điều cấm đoán. Điều đáng nói là lối sống ấy không chỉ ảnh hưởng đến bản thân hắn mà còn khiến cả trường học, thậm chí cả thành phố rơi vào trạng thái sợ hãi, ngột ngạt. Qua hình tượng Bê-li-cốp, tác giả phê phán lối sống hèn nhát, bảo thủ, luôn tự giam mình trong “cái bao” của sự sợ hãi, đồng thời nhắc nhở con người cần sống cởi mở, dũng cảm và hòa nhập với cuộc sống.


Câu 2 :

Trong cuộc sống, mỗi người đều có một “vùng an toàn” của riêng mình, nơi ta cảm thấy quen thuộc, dễ chịu và ít rủi ro. Tuy nhiên, nếu chỉ mãi ở trong vùng an toàn ấy, con người rất dễ trở nên thụ động, ngại thay đổi và khó phát triển. Vì vậy, bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với sự trưởng thành và thành công của mỗi người.

Vùng an toàn có thể hiểu là trạng thái tâm lí khi con người chỉ làm những điều quen thuộc, ít thử thách và không phải đối mặt với những khó khăn mới. Ở đó, ta cảm thấy an tâm vì mọi thứ đã quen thuộc và nằm trong khả năng kiểm soát của mình. Tuy nhiên, chính sự an toàn ấy đôi khi lại trở thành “chiếc lồng vô hình” khiến con người ngại thử sức, sợ thất bại và không dám thay đổi. Khi đó, ta dễ đánh mất nhiều cơ hội quý giá để khám phá khả năng của bản thân và trải nghiệm những điều mới mẻ trong cuộc sống.

Bước ra khỏi vùng an toàn giúp con người trưởng thành hơn. Khi đối mặt với những thử thách mới, ta buộc phải học hỏi, rèn luyện và thích nghi. Quá trình ấy giúp ta tích lũy kinh nghiệm, phát triển kỹ năng và trở nên bản lĩnh hơn. Nhiều người thành công trên thế giới đều là những người dám thử thách bản thân. Nếu họ chỉ hài lòng với những gì quen thuộc, có lẽ họ sẽ không thể đạt được những thành tựu lớn. Chính sự dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn đã mở ra cho họ những cơ hội và con đường mới.

Không chỉ giúp con người phát triển bản thân, việc bước ra khỏi vùng an toàn còn giúp cuộc sống trở nên phong phú và ý nghĩa hơn. Khi dám thử những điều mới, ta có cơ hội khám phá thế giới rộng lớn xung quanh mình, gặp gỡ nhiều người khác nhau và trải nghiệm những điều thú vị. Nhờ đó, ta hiểu rõ hơn về bản thân, về xã hội và tìm ra con đường phù hợp với mình. Cuộc sống vì thế không còn đơn điệu mà trở nên sinh động, đầy màu sắc.

Tuy nhiên, bước ra khỏi vùng an toàn không có nghĩa là hành động liều lĩnh hay bất chấp mọi rủi ro. Con người cần có sự chuẩn bị, suy nghĩ thận trọng và lựa chọn những thử thách phù hợp với khả năng của mình. Khi có mục tiêu rõ ràng và sự nỗ lực kiên trì, những thử thách ban đầu sẽ dần trở thành cơ hội để ta khẳng định bản thân.

Đối với học sinh, việc bước ra khỏi vùng an toàn có thể bắt đầu từ những điều nhỏ bé như mạnh dạn phát biểu ý kiến, tham gia các hoạt động tập thể, thử sức với những môn học hoặc lĩnh vực mới. Những trải nghiệm ấy sẽ giúp chúng ta tự tin hơn, rèn luyện bản lĩnh và chuẩn bị tốt hơn cho tương lai.

Tóm lại, vùng an toàn mang lại cảm giác dễ chịu nhưng nếu ở đó quá lâu, con người sẽ khó phát triển. Chỉ khi dám bước ra khỏi giới hạn quen thuộc, ta mới có thể khám phá khả năng của bản thân, mở rộng tầm nhìn và tiến gần hơn tới thành công. Vì thế, mỗi người hãy can đảm bước ra khỏi vùng an toàn của mình để sống một cuộc đời ý nghĩa và trọn vẹn hơn

Câu 1 :
Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích là tự sự


Câu 2 :
Nhân vật trung tâm của đoạn trích là Bê-li-cốp.


Câu 3:

- Đoạn trích được kể theo ngôi thứ nhất (xưng “tôi”).

- Tác dụng:

+ Tạo cảm giác chân thực, gần gũi cho câu chuyện.

+ Giúp người kể bộc lộ suy nghĩ, cảm xúc và thái độ đối với nhân vật Bê-li-cốp.

+ Làm cho câu chuyện sinh động và có sức thuyết phục hơn.


Câu 4 :

Những chi tiết miêu tả chân dung Bê-li-cốp:

- Lúc nào cũng đi giày cao su, cầm ô, mặc áo bành tô ấm cốt bông.

- Ô để trong bao, đồng hồ để trong bao, dao gọt bút chì cũng để trong bao.

- Giấu mặt sau cổ áo bành tô, đeo kính râm, lỗ tai nhét bông.

- Khi đi xe ngựa thì kéo mui lên.

- Luôn muốn thu mình vào một “cái vỏ” để tránh mọi ảnh hưởng bên ngoài.

Giải thích nhan đề “Người trong bao”:

- Vì Bê-li-cốp luôn bao bọc mọi thứ trong các “bao” vật chất.

- Quan trọng hơn, đó là “cái bao tinh thần”: sống khép kín, sợ hãi, né tránh cuộc sống và chỉ tuân theo những quy định cứng nhắc.
→ Nhan đề mang ý nghĩa biểu tượng, phê phán lối sống bảo thủ, hèn nhát, thu mình trước cuộc sống.


Câu 5 :
Bài học rút ra:

Không nên sống khép kín, sợ hãi, bảo thủ như Bê-li-cốp.

Con người cần mở lòng, dũng cảm, sống tích cực và hòa nhập với xã hội.

Đồng thời cần phê phán lối sống làm kìm hãm sự phát triển của cá nhân và cộng đồng.