Tô Thị Kiều Trang
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Bài làm: Con người chúng ta chỉ sống một lần duy nhất trên đời, hãy là những đóa hoa nở rộ, cống hiến những điều tốt đẹp nhất cho xã hội bằng sự sáng tạo của mình. Sáng tạo là phát minh ra những thứ mới lạ giúp cho cuộc sống chúng ta trở nên thuận tiện, dễ dàng, hiện đại, tiện nghi hơn để thay thế cho những thứ có sẵn. Sự sáng tạo vô cùng quan trọng và cần thiết trong thời kì phát triển của xã hội hiện nay. Người có sự sáng tạo là những người luôn cố gắng tìm tòi, học hỏi, phát minh ra những cái hay nhằm mục đích để cuộc sống luôn dễ dàng. Họ luôn muốn tìm ra cái mới để cải thiện những cái cũ, thậm chí là đi trước xu hướng của thời đại.Như giáo sư người Anh Sarah Gilbert trước mối hiểm họa của covid 19, bà đã nghiên cứu và chế tạo thành công vaccine AstraZeneca. Dù đã 59 tuổi nhưng bà luôn là người chăm chỉ làm việc, nghiên cứu từ 4 giờ sáng đến khi tối muộn. Nhờ vậy mà vaccine AstraZeneca được ra đời, hàng triệu người trên thế giới được cứu sống. Qua đó ta cũng thấy quá trình sáng tạo chưa bao giờ là đơn giản, chúng ta sẽ gặp muôn vàn khó khăn, phải đánh đổi nhiều thứ, là thời gian, công sức, tiền bạc, thế nhưng sau tất cả, thành quả của những sáng tạo ấy lại thật ngọt ngào. Sự sáng tạo giúp con người làm được những điều tưởng như không thể, nó giúp con người vượt qua những khó khăn và rút ngắn được thời gian khi làm việc. Bên cạnh đó, sự sáng tạo khiến cho cuộc sống của con người trở nên tiện ích hơn, không chỉ giải quyết được những nhu cầu cần thiết mà còn khiến cho cuộc sống con người thêm thú vị hơn. Tuy nhiên, trong cuộc sống vẫn còn không ít người có tư duy, lối sống lạc hậu không chịu tiếp thu, sáng tạo để tiến bộ mà cứ ôm khư khư cách nghĩ của mình, những người này đáng bị xã hội phê phán, chỉ trích. Chúng ta được lựa chọn cách sống của mình để phát triển bản thân cũng như giúp ích cho xã hội, hãy sáng tạo trong công việc và cuộc sống để đạt hiệu quả cao nhất cũng như phát triển bản thân mình để trở thành phiên bản tốt nhất.
Câu 2:
Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư, với giọng văn mộc mạc, giàu âm hưởng phương Nam, đã thành công khắc họa chân dung những con người bình dị, lam lũ nhưng mang trong mình những tâm hồn sâu sắc, những nỗi niềm ẩn giấu. Tác phẩm "Biển người mênh mông" là một minh chứng rõ nét, đặc biệt là qua việc xây dựng hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo, truyện ngắn đã chạm đến những góc khuất của số phận và tôn vinh vẻ đẹp tình người chân chất, dung dị của con người Nam Bộ. Cuộc đời của Phi là một chuỗi những thử thách nghiệt ngã, minh chứng cho sự khắc nghiệt của hoàn cảnh và những vết thương lòng mà chiến tranh, ly tán để lại. Ngay từ khi sinh ra, Phi đã mang gánh nặng của sự thiếu vắng tình thương cha mẹ: cha mất sớm, mẹ bỏ đi theo chồng, để lại Phi bơ vơ nơi bà ngoại. Lớn lên trong sự thiếu thốn tình cảm, Phi phải tự mình vươn lên, tự lập từ rất sớm. "Hết cấp hai, Phi lên thị xã mướn nhà trọ học, một năm mấy lần lại nhờ má đi họp phụ huynh." Câu văn giản dị nhưng ẩn chứa biết bao tủi thân, thiếu thốn của một đứa trẻ thiếu vòng tay cha mẹ. Đến khi gặp lại cha, cuộc gặp gỡ cũng không mang lại sự ấm áp trọn vẹn, mà thay vào đó là sự xa cách, ánh nhìn "lạnh lẽo, chua chát, lại như giễu cợt, đắng cay". Chính những trải nghiệm này đã hun đúc nên một Phi mạnh mẽ, kiên cường, có khả năng tự lập nhưng cũng mang trong mình nỗi cô đơn sâu thẳm.Trong bức tranh cuộc đời đầy biến động của Phi, ông Sáu Đèo xuất hiện như một điểm sáng của tình người ấm áp. Ông là người hàng xóm nghèo khổ, sống đơn độc, nhưng lại có một tấm lòng nhân hậu, bao dung. Dù chỉ là "ông già mới dọn lại thuê một căn chung vách với nhà Phi", ông đã dành cho Phi sự quan tâm đặc biệt, thứ mà Phi thiếu vắng từ những người thân ruột thịt. Lời ông kể về cuộc đời mình, về người vợ đã bỏ đi, không mang nặng sự oán trách hay cay nghiệt, mà đong đầy sự xót xa, ân hận và cả sự thấu hiểu cho hoàn cảnh. Chi tiết ông Sáu Đèo dọn một bữa rượu để từ giã Phi, nhờ Phi chăm sóc cho "con quỷ sứ" của mình ("con bìm bịp") trước khi ông "lăn ra chết", càng làm nổi bật lên tình nghĩa, sự tin tưởng và tấm lòng cao cả của ông. Ông Sáu Đèo, dù nghèo khó, vẫn dang tay đón nhận và yêu thương Phi, một sự bao dung không vụ lợi, một tình cảm chân thành làm lay động lòng người.Nguyễn Ngọc Tư đã sử dụng ngôn ngữ đậm chất Nam Bộ, với những từ ngữ thuần Việt như "bìm bịp", "bấy hấy", "rấy", "ròng", "tía", "cố" tạo nên một không khí văn học chân thực, gần gũi. Giọng văn trầm lắng, đầy suy tư, đôi khi nhuốm màu bi thương nhưng không hề bi lụy. Cách miêu tả tâm trạng nhân vật qua những chi tiết nhỏ, qua lời thoại mộc mạc, đã khắc họa sâu sắc thế giới nội tâm phức tạp, những nỗi niềm khó nói thành lời của con người nơi đây. Hình ảnh "con bìm bịp" trong lồng, được ông Sáu Đèo gửi gắm cho Phi, không chỉ là một chi tiết cụ thể mà còn là biểu tượng cho những phận đời nhỏ bé, mong manh, cần được chở che giữa cuộc đời mênh mông sóng gió. Biển người mênh mông" của Nguyễn Ngọc Tư là một khúc tình ca dịu dàng về số phận con người Nam Bộ, về những cuộc đời tưởng chừng nhỏ bé, khuất lấp nhưng lại chứa đựng những giá trị nhân văn sâu sắc. Qua hình tượng Phi và ông Sáu Đèo, nhà văn đã khẳng định sức mạnh của tình người, của sự bao dung, nhân ái, có khả năng xoa dịu những vết thương lòng và mang lại ý nghĩa cho cuộc đời, dù cuộc đời ấy có nhiều bất hạnh đến đâu. Những câu chuyện đời thường ấy đã để lại trong lòng người đọc những dư âm day dứt, suy tư về lẽ sống và tình người.
Câu 1:
Tuổi trẻ sáng tạo là nguồn năng lượng quý giá thúc đẩy sự phát triển của mỗi cá nhân và của cả xã hội. Tuổi trẻ là giai đoạn con người có nhiều khát vọng, dám nghĩ khác, dám làm mới và không ngại thử thách. Sáng tạo không chỉ là phát minh lớn lao mà còn là cách con người tìm ra những hướng đi phù hợp, hiệu quả hơn trong học tập và cuộc sống. Với tuổi trẻ, sáng tạo giúp con người vượt qua giới hạn của bản thân, khẳng định giá trị cá nhân và thích nghi với những biến đổi không ngừng của thời đại. Trong xã hội hiện đại, khi tri thức và công nghệ phát triển nhanh chóng, sáng tạo trở thành yêu cầu tất yếu đối với thế hệ trẻ. Thực tế ở Việt Nam cho thấy, nhiều bạn trẻ đã phát huy tinh thần sáng tạo trong học tập, nghiên cứu khoa học, khởi nghiệp và hoạt động cộng đồng, góp phần mang lại những giá trị tích cực cho xã hội. Tuy nhiên, vẫn còn một bộ phận người trẻ sống thụ động, quen tiếp nhận sẵn có, thiếu tư duy đổi mới. Lối sống ấy không chỉ làm thui chột khả năng sáng tạo mà còn khiến người trẻ tụt lại phía sau. Tuổi trẻ chỉ thực sự có ý nghĩa khi con người biết tận dụng sức trẻ để sáng tạo, dám thử nghiệm và dám chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình. Đối với thế hệ trẻ Việt Nam, phát huy tinh thần sáng tạo chính là con đường để khẳng định bản thân và góp phần xây dựng đất nước trong thời đại mới.
Câu 2:
Học trực tuyến K Khách Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời. CM Cô Mỹ Linh Manager 8 tháng 4 2024 II. PHẦN VIẾT (6.0 ĐIỂM) Câu 1. Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) nêu ý nghĩa của tính sáng tạo đối với thế hệ trẻ hiện nay. Câu 2. Viết bài văn trình bày cảm nhận về con người Nam Bộ qua nhân vật Phi và ông Sáu Đèo trong truyện Biển người mênh mông (Nguyễn Ngọc Tư). Biển người mênh mông Nguyễn Ngọc Tư [...] Hồi ngoại Phi còn sống, thấy tóc anh ra hơi liếm ót bà đã cằn nhằn: "Cái thằng, tóc tai gì mà xấp xãi, hệt du côn". [...] Phi không cãi nữa, cầm mấy ngàn chạy đi, lát sau đem cái đầu tóc mới về. Phi sinh ra đã không có ba, năm tuổi rưỡi, má Phi cũng theo chồng ra chợ sống. Phi ở với bà ngoại. [...] Phi mười, mười lăm tuổi đã biết rất nhiều chuyện. Thì ra, đã không còn cách nào khác, má mới bỏ Phi lại. Sau giải phóng, ba Phi về, xa nhau biền biệt chín năm trời, về nhà thấy vợ mình có đứa con trai chưa đầy sáu tuổi, ông chết lặng. Cũng như nhiều người ở Rạch Vàm Mấm này, ông ngờ rằng má Phi chắc không phải bị tên đồn trưởng ấy làm nhục, hắn lui tới ve vãn hoài, lâu ngày phải có tình ý gì với nhau, nếu không thì giữ cái thai ấy làm gì, sinh ra thằng Phi làm gì. Ngoại Phi bảo: "Tụi bây còn thương thì mai mốt ra tỉnh nhận công tác, rủ nhau mà đi, để thằng Phi lại cho má". [...] Hết cấp hai, Phi lên thị xã mướn nhà trọ học, một năm mấy lần lại nhờ má đi họp phụ huynh. [...] Ba Phi thì hội họp, công tác liên miên, Phi ít gặp. Ông thay đổi nhiều, tướng tá, diện mạo, tác phong nhưng gặp Phi, cái nhìn vẫn như xưa, lạnh lẽo, chua chát, lại như giễu cợt, đắng cay. [...] Hết lớp Mười, Phi vừa học vừa tìm việc làm thêm. [...] Rồi ngoại Phi nằm xuống dưới ba tấc đất. Còn một mình, anh đâm ra lôi thôi, ba mươi ba tuổi rồi mà sống lôi thôi. [...] Má anh lâu lâu lại, hỏi anh đủ tiền xài không, bà có nhìn anh nhưng không quan tâm lắm chuyện ăn mặc, tóc tai. Ngoài ngoại ra, chỉ có ông già Sáu Đèo nhắc anh chuyện đó. Ông già Sáu mới dọn lại thuê một căn chung vách với nhà Phi. Ông cũng nghèo, lúc chuyển đến đồ đạc chỉ gói gọn bốn cái thùng các tông. [...]. Ông chỉ tay vô cái lồng trùm vải xanh, trong đó có con bìm bịp. [...] [...] Ông kể, hồi trẻ, ông toàn sống trên sông, ông có chiếc ghe, hai vợ chồng lang thang xứ nầy xứ nọ. [...] Cuộc sống nghèo vậy mà vui lắm. Phi hỏi: "Vậy bác Sáu gái đâu rồi?". [...] Ông già Sáu mếu máo chỉ về phía tim: "Cổ đi rồi. Sống khổ quá nên cổ bỏ qua. Cổ lên bờ, không từ giã gì hết, bữa đó đúng là qua bậy, qua nhậu xỉn quá trời, rồi cũng có cự cãi mấy câu, cảnh nhà không con nên sanh buồn bực trong lòng, qua có hơi nặng lời, cổ khóc. Lúc thức dậy thì cổ đã đi rồi. Qua đã tìm gần bốn mươi năm, dời nhà cả thảy ba mươi ba bận, lội gần rã cặp giò rồi mà chưa thấy. Kiếm để làm gì hả? Để xin lỗi chớ làm gì bây giờ.". [...] Rồi một bữa, ông bày ra bữa rượu để từ giã Phi: "Cha, để coi, chỗ nào chưa đi thì đi, còn sống thì còn tìm. Qua nhờ chú em một chuyện, chú em nuôi dùm qua con quỷ sứ nầy. Qua yếu rồi, sợ có lúc giữa đường lăn ra chết, để con "trời vật" nầy lại không ai lo. Qua tin tưởng chú em nhiều, đừng phụ lòng qua nghen.". [...] Ông đi rồi, chỉ còn lại Phi và con bìm bịp. [...] Từ đấy, ông già Sáu Đèo chưa một lần trở lại. (Theo isach.infor) Chú thích: Nguyễn Ngọc Tư sinh năm 1976, quê ở xã Tân Duyệt, huyện Đầm Dơi, tỉnh Cà Mau, là cây bút mang đậm dấu ấn Nam Bộ. Nguyễn Ngọc Tư đã thu hút sự chú ý của bạn đọc ngay từ những trang viết đầu tay, đồng thời được giới chuyên môn và các nhà phê bình văn học đánh giá cao. Qua: từ người lớn tuổi dùng để tự xưng một cách thân mật khi nói với người vai dưới. Biểu: bảo. Bầy hầy: bừa bãi, luộm thuộm. Ót: gáy. Đương thúng: đan thúng. Rầy: mắng. Ròng: (nước thủy triều) rút xuống. Tía: cha. Cổ: cô ấy. #Hỏi cộng đồng OLM #Ngữ văn lớp 10 12 Trả lời nhanh câu hỏi này NT Nguyễn Thị Nguyệt Ngân 5 tháng 5 2024 Đúng(0) NT Nguyễn Thị Cẩm Tú 6 tháng 5 2024 Câu 1: Bài làm: Con người chúng ta chỉ sống một lần duy nhất trên đời, hãy là những đóa hoa nở rộ, cống hiến những điều tốt đẹp nhất cho xã hội bằng sự sáng tạo của mình. Sáng tạo là phát minh ra những thứ mới lạ giúp cho cuộc sống chúng ta trở nên thuận tiện, dễ dàng, hiện đại, tiện nghi hơn để thay thế cho những thứ có sẵn. Sự sáng tạo vô cùng quan trọng và cần thiết trong thời kì phát triển của xã hội hiện nay. Người có sự sáng tạo là những người luôn cố gắng tìm tòi, học hỏi, phát minh ra những cái hay nhằm mục đích để cuộc sống luôn dễ dàng. Họ luôn muốn tìm ra cái mới để cải thiện những cái cũ, thậm chí là đi trước xu hướng của thời đại.Như giáo sư người Anh Sarah Gilbert trước mối hiểm họa của covid 19, bà đã nghiên cứu và chế tạo thành công vaccine AstraZeneca. Dù đã 59 tuổi nhưng bà luôn là người chăm chỉ làm việc, nghiên cứu từ 4 giờ sáng đến khi tối muộn. Nhờ vậy mà vaccine AstraZeneca được ra đời, hàng triệu người trên thế giới được cứu sống. Qua đó ta cũng thấy quá trình sáng tạo chưa bao giờ là đơn giản, chúng ta sẽ gặp muôn vàn khó khăn, phải đánh đổi nhiều thứ, là thời gian, công sức, tiền bạc, thế nhưng sau tất cả, thành quả của những sáng tạo ấy lại thật ngọt ngào. Sự sáng tạo giúp con người làm được những điều tưởng như không thể, nó giúp con người vượt qua những khó khăn và rút ngắn được thời gian khi làm việc. Bên cạnh đó, sự sáng tạo khiến cho cuộc sống của con người trở nên tiện ích hơn, không chỉ giải quyết được những nhu cầu cần thiết mà còn khiến cho cuộc sống con người thêm thú vị hơn. Tuy nhiên, trong cuộc sống vẫn còn không ít người có tư duy, lối sống lạc hậu không chịu tiếp thu, sáng tạo để tiến bộ mà cứ ôm khư khư cách nghĩ của mình, những người này đáng bị xã hội phê phán, chỉ trích. Chúng ta được lựa chọn cách sống của mình để phát triển bản thân cũng như giúp ích cho xã hội, hãy sáng tạo trong công việc và cuộc sống để đạt hiệu quả cao nhất cũng như phát triển bản thân mình để trở thành phiên bản tốt nhất. Câu 2: Bài làm: Chiến tranh nổ ra! Bao gia đình phải chia ly, bấy nhiêu bóng dáng hào kiệt đã ngã xuống, máu hòa với nỗi hận chôn sâu dưới làn mưa bom đạn. Vậy mà, mặc cho chiến tranh có tàn phá nặng nề đến mức nào, thì hình ảnh Phi và ông Sáu Đèo trong tác phẩm “Biển người mênh mông” của Nguyễn Ngọc Tư vẫn đậm sâu, đẹp đẽ một cách lạ thường. Đặc biệt, 2 nhân vật này là đại diện cho con người Nam Bộ đã để lại trong lòng người đọc nhiều cảm xúc khó tả, để rồi người ta thêm vững lòng tin vào một thứ tình cảm thiêng liêng, bất diệt. Chuyện kể về ông Sáu Đèo được về quê sau chín năm xa cách dài đằng đẵng. Ông là một người chiến sĩ nông dân vùng Nam Bộ. Với lòng yêu nước mãnh liệt cùng sự căm ghét quân giặc sâu sắc, ông đã tham gia vào cuộc kháng chiến. Ngày ông đi, ông đã cố gắng gạt đi sự quyến luyến, tình yêu thương gia đình. Để lại sau lưng là ánh mắt non nớt cùng người vợ tảo tần để đi theo tiếng gọi thiêng liêng của tổ quốc. Quyết hy sinh đến tận hơi thở cuối cùng để bảo vệ từng mảnh đất, ngọn cỏ của dân tộc. Có thể nói, ông chính là hình ảnh đại diện cho lòng yêu nước của người nông dân Nam Bộ chân chất, mộc mạc. Phi sinh ra đã không có ba, năm tuổi rưỡi, má Phi cũng theo chồng ra chợ sống. Phi ở với bà ngoại, chiu chít quanh quẩn bên chân bà như gà mẹ gà con. Thấy Phi suốt ngày thui thủi một mình, ngoại biểu đi hàng xóm chơi, Phi lắc đầu, "Đi đâu ai người ta cũng bảo giống ông Hiểu nào, trưởng đồn Vàm Mấm nào á. Con với ổng nước lã, người dưng mà, ngoại?" Ngoại không nói gì, lặng lẽ ngồi đương thúng, dường như trong mình có chỗ nào đó đau lắm, nhói lắm. Khi Phi lên mười, mười lăm tuổi đã biết rất nhiều chuyện. Thì ra, đã không còn cách nào khác, má mới bỏ Phi lại. Sau giải phóng, ba Phi về, xa nhau biền biệt chín năm trời, về nhà thấy vợ mình có đứa con trai chưa đầy sáu tuổi, ông chết lặng. Đây là kết quả cưỡng bức của tên đồn trưởng Rạch Vàm Nấm với mẹ của Phi. Ngoại Phi bảo, "Tụi bây còn thương thì mai mốt ra tỉnh nhận công tác, rủ nhau mà đi, để thằng Phi lại cho má". Má cũng hay về thăm Phi, thường là về một mình. Tất bật, vội vã, không làm gì cũng vội vã. Lần nào cũng hối hả kéo Phi vào lòng hỏi còn tiền xài không, lúc rày học hành thế nào, có tiếp ngoại vót nan không, sao mà ốm nhom vậy? Rồi từ từ má chỉ hỏi anh chuyện tiền xài thôi. Hết cấp hai, Phi lên thị xã mướn nhà trọ học, một năm mấy lần lại nhờ má đi họp phụ huynh. Ba Phi thì hội họp, công tác liên miên, Phi ít gặp. Ông thay đổi nhiều, diện mạo, tác phong nhưng gặp Phi, cái nhìn vẫn như xưa, lạnh lẽo, chua chát, đắng caỵ, dứt khoát không nhìn con như vậy. Ông hay chê Phi với má, "Cái thằng, lừ đừ lừ đừ không biết giống ai" . Hết lớp mười, Phi vừa học vừa tìm việc làm thêm. Má anh rầy, "Bộ má nuôi không nổi sao?" Phi cười, "Má còn cho mấy đứa em, phải lo cho tụi nó học cao hơn nữa. Tự mình con sống cũng được, má à. Rồi Phi thôi học đi theo đoàn hát, má anh giận tím ruột bầm gan, "Ai đời ba mầy làm tới chức phó chủ tịch, không lẽ không lo cho mầy một chỗ làm tử tế, sao lại vác cây đờn đi hò hát lông bông. Làm vậy khác nào làm ổng mất mặt". Chỉ ngoại Phi là không rầy, ngoại anh hỏi, "Bộ làm nghề đó vui lắm hả con? Thoải mái chớ gì? Phải rồi, hồi xưa má con đẻ rớt con trên bờ mẫu, mở mắt ra đã thấy mênh mông trời đất rồi, bây giờ bị bó buộc con đâu có chịu". Phi chỉ cười cười mà không nói. Nhờ vậy, mà người ở xóm lao động nghèo nầy biết thằng Phi "nghệ sỹ" vẫn còn ở đây, trong căn nhà cửa trước lúc nào cũng khép im ỉm. Ở trong cái tổ bê bối của mình, Phi ngủ vùi đến trưa hôm sau. Ngoại biểu anh cưới vợ hoài, nhưng Phi nghĩ mãi, có ai chịu đựng được anh chồng lang thang say xỉn như mình, hồi còn là một hòn máu thoi thót anh đã làm khổ bao nhiêu người rồi, bây giờ lấy vợ không phải lại làm khổ thêm một người nữa sao? Rồi ngoại Phi nằm xuống dưới ba tấc đất, đôi bông tai bằng cẩm thạch ngoại để dành cho cháu dâu vẫn còn nằm im trong hộc tủ thờ. Còn một mình, anh đâm ra lôi thôi, ba mươi ba tuổi rồi mà sống lôi thôi, nghèo hoài. Ngó cảnh nhà, Phi tự hỏi, mình sống bê bối từ hồi nào vậy cà. Từ hồi nào thì phong trần, bụi bặm, khắc khổ, ăn bận lôi thôi, quần Jean bạc lổ chổ, lai rách te tua, áo phông dài quá mông, râu ria rậm rạp, móng tay dài, tóc dài. Từ hồi nào muốn soi kiếng phải lấy tay vẹt mớ râu tóc ra như người ta vẹt bụi ô rô. Không biết, có ai la rầy, có ai để ý đâu mà biết. Má anh lâu lâu lại hỏi anh đủ tiền xài không, bà có nhìn anh nhưng không quan tâm lắm chuyện ăn mặc, tóc tai. Ngoài ngoại ra, chỉ có ông Sáu Đèo nhắc anh chuyện đó. Cuộc đời của ông Sáu Đèo sau khi người vợ bỏ đi, không con cái, chỉ làm bạn với con chim bìm bịp, lang thang bán vé số nay đây mai đó ở tuổi xế chiều, cô đơn. Nỗi nhớ và tiếng kêu thắt lòng của con chim bìm bịp nhắc về ông Sáu Đèo đang tiếp tục lưu lạc trên chặng đường nào. Nỗi cô đơn của Phi giữa biển người mênh mông. Trời trở chướng, ông Sáu than đau nhức mình. Phi qua nhà cạo gió cho ông. Lần theo những chiếc xương gồ ra trên thân mình nhỏ thó, ốm teo, Phi buột miệng "Bác Sáu ốm quá". Ông già Sáu cười. Ông biểu, "Sống một mình thì buồn lắm, chú em nên nuôi con gì đó, con... vợ thì tốt nhất, nếu chưa tính chuyện đó được thì nuôi chó, mèo, chim chóc. Đừng nuôi sáo, nuôi sáo kết cục rồi cũng chia ly hà, nó hay sổ lồng, chết yểu. Kiếm thứ dân dã mà nuôi, để nhớ quê, nhớ gốc rễ mình, để đi đâu cũng muốn về nhà. Cuộc sống nghèo vậy mà vui lắm. Phi hỏi, "Vậy bác Sáu gái đâu rồi ?" Ông già rên khẽ, gương mặt ràn rụa nước mắt, Phi giật mình, hỏi quýnh quáng. Ông già Sáu mếu máo chỉ về phía tim, ông đã tìm người vợ gần bốn mươi năm, dời nhà cả thảy ba mươi ba bận, bỏ cả sông nước vốn gắn bó như máu thịt, lên bờ tìm kiếm để nói lời xin lỗi với vợ; cử chỉ “lấy tay quệt nước mắt” và câu hỏi day dứt trong ông: “Cái con bìm bịp quỷ nầy nó cũng bỏ qua mấy lần nhưng ngủ một đêm trên đọt dừa nó lại quay về. Sao cổ không quay lại?”,ông bảo đã ở đây một năm hai tháng mười chín ngày rồi, ngõ nào cũng đi hẻm nào cũn...
Câu 1:
- Kiểu văn bản của ngữ liệu trên là: Văn bản thông tin.
Câu 2:
- Một số hình ảnh, chi tiết cho thấy cách giao thương, mua bán thú vị trên chợ nổi là:
+) Hình ảnh "Cây bẹo": Treo món hàng muốn bán lên một cây sào (cây bẹo) trên mũi ghe để người mua từ xa có thể nhìn thấy.
+) Cách rao bán độc đáo: "Treo gì bán nấy", "Treo mà không bán" (treo quần áo), "Bán mà không treo" (đồ ăn sáng như hủ tiếu, bún riêu...).
+) Giao dịch trên sóng nước: Việc chuyển hàng, trả tiền được thực hiện ngay giữa các ghe, thuyền đang bồng bềnh trên sông.
Câu 3:
- Tác dụng của việc sử dụng tên các địa danh trong văn bản trên là:
+ Giúp người đọc xác định được vị trí cụ thể của các khu chợ (như Cái Răng, Phong Điền, Phụng Hiệp...), khẳng định đây là những thông tin có thật.
+ Gợi lên không gian văn hóa đặc trưng của vùng Đồng bằng sông Cửu Long.
+ Giúp người đọc có thêm hiểu biết về hệ thống mạng lưới chợ nổi ở miền Tây.
Câu 4:
- Tác dụng của phương tiện giao tiếp phi ngôn ngữ trong văn bản trên là:
+ Giúp người đọc dễ dàng hình dung ra cảnh tượng nhộn nhịp, đặc sắc của chợ nổi mà ngôn ngữ khó diễn tả hết.
+ Làm cho bài viết sinh động, lôi cuốn người đọc hơn.
+ Làm rõ hơn các chi tiết về cách mua bán.
Câu 5:
- Suy nghĩ về vai trò của chợ nổi đối với đời sống của người dân miền Tây là:
+ Là nơi tiêu thụ nông sản, hàng hóa chủ yếu của người dân, tạo công ăn việc làm cho nhiều người.
+ Là di sản văn hóa phi vật thể, lưu giữ nét sinh hoạt sông nước độc đáo "văn hóa ghe xuồng" của người miền Tây.
+ Trở thành biểu tượng du lịch đặc sắc, thu hút du khách trong và ngoài nước, góp phần phát triển kinh tế địa phương.
+ Là sợi dây gắn kết cộng đồng, thể hiện tính cách hào sảng, chất phác của con người vùng sông nước.
Câu 1:
Nhân vật Bê-li-cốp trong đoạn trích Người trong bao là hình ảnh tiêu biểu cho kiểu người sống khép kín, luôn sợ hãi và thu mình trước cuộc sống. Bê-li-cốp luôn tạo cho mình những “cái bao” để che chắn: đi giày cao su, cầm ô, mặc áo bành tô ấm cốt bông; ô, đồng hồ, dao gọt bút chì đều để trong bao. Không chỉ đồ vật, ngay cả bản thân ông cũng như sống trong một “cái bao” khi luôn giấu mặt sau cổ áo bành tô, đeo kính râm và nhét bông vào tai. Những chi tiết đó cho thấy một con người luôn lo sợ, khép kín và muốn tách mình khỏi thế giới bên ngoài. Lối sống ấy không chỉ khiến Bê-li-cốp trở nên kỳ quặc mà còn tạo ra bầu không khí nặng nề, ngột ngạt cho những người xung quanh. Qua hình tượng Bê-li-cốp, tác giả đã phê phán kiểu người sống bảo thủ, nhút nhát, không dám thay đổi và luôn tự giam mình trong “vỏ bọc” an toàn. Đồng thời, tác phẩm cũng nhắc nhở mỗi người cần sống cởi mở, dũng cảm và hòa nhập với cuộc sống, không nên tự nhốt mình trong những “cái bao” vô hình.
Câu 2:
Trong cuộc sống, mỗi người đều có một “vùng an toàn” của riêng mình – nơi ta cảm thấy quen thuộc, ít rủi ro và dễ kiểm soát. Tuy nhiên, nếu chỉ mãi ở trong vùng an toàn đó, con người sẽ khó có thể phát triển. Vì vậy, việc bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với sự trưởng thành của mỗi người.
Vùng an toàn là trạng thái tâm lí khi con người lựa chọn những điều quen thuộc, ít thử thách và tránh né những khó khăn, rủi ro. Bước ra khỏi vùng an toàn nghĩa là dám thử những điều mới mẻ, dám đối mặt với thử thách và chấp nhận khả năng thất bại để phát triển bản thân. Đây là một hành động đòi hỏi sự dũng cảm, quyết tâm và tinh thần không ngừng vươn lên.
Việc bước ra khỏi vùng an toàn mang lại nhiều ý nghĩa tích cực. Trước hết, nó giúp con người khám phá năng lực tiềm ẩn của bản thân. Khi đối diện với những thử thách mới, ta buộc phải học hỏi, rèn luyện và hoàn thiện mình. Nhờ đó, con người trưởng thành hơn về kiến thức, kĩ năng và bản lĩnh. Bên cạnh đó, bước ra khỏi vùng an toàn còn mở ra nhiều cơ hội trong học tập, công việc và cuộc sống. Nhiều thành công lớn chỉ đến khi con người dám thử sức với những điều mới. Nếu luôn sợ hãi và thu mình, ta sẽ dễ bỏ lỡ những cơ hội quý giá. Ngoài ra, việc vượt qua giới hạn của bản thân còn giúp con người trở nên tự tin và mạnh mẽ hơn.
Trong thực tế, có rất nhiều tấm gương cho thấy giá trị của việc dám bước ra khỏi vùng an toàn. Nhiều người trẻ đã lựa chọn học tập, làm việc trong môi trường mới để phát triển bản thân. Những nhà khoa học, doanh nhân hay vận động viên thành công đều phải trải qua quá trình thử thách, thất bại và nỗ lực không ngừng. Chính sự dũng cảm vượt qua giới hạn đã giúp họ đạt được những thành tựu đáng ngưỡng mộ.
Tuy nhiên, bước ra khỏi vùng an toàn không có nghĩa là hành động liều lĩnh hay thiếu suy nghĩ. Mỗi người cần xác định mục tiêu rõ ràng, chuẩn bị kiến thức và tinh thần để đối mặt với khó khăn. Đồng thời, cần kiên trì và không nản lòng trước thất bại, bởi thất bại cũng là một phần của quá trình trưởng thành.
Đối với mỗi học sinh, việc bước ra khỏi vùng an toàn có thể bắt đầu từ những điều nhỏ như mạnh dạn phát biểu ý kiến, tham gia các hoạt động mới, thử sức với những mục tiêu cao hơn trong học tập. Những trải nghiệm ấy sẽ giúp ta trưởng thành và tự tin hơn trên con đường tương lai.
Tóm lại, bước ra khỏi vùng an toàn là điều cần thiết để con người phát triển và đạt được thành công. Khi dám vượt qua nỗi sợ hãi và thử thách bản thân, ta sẽ mở ra nhiều cơ hội mới và trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình. Vì vậy, mỗi người hãy mạnh dạn bước ra khỏi vùng an toàn để khám phá và khẳng định giá trị của bản thân.
Câu 1: phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong bài là: Tự sự
Câu 2: Nhân vật trung tâm của đoạn trích là : Bê- li- cốp
Câu 3:
- Đoạn trích được kể theo ngôi thứ nhất
- Tác dụng:
+) Tăng tính chân thực, khách quan
+) Thể hiện rõ được thái độ, cảm xúc của người kể
+) Góp phần làm nổi bật bầu không khí ngột ngạt, sợ hãi bao trùm cả trường học và thành phố.
Câu 4: Những chi tiết miêu tả chân dung Bê- li-cốp:
+) Đi giày cao su, cầm ô và mặc áo bành tô ấm cốt bông
+) Ô hắn để trong bao, chiếc đồng hồ quả quýt cũng để trong bao bằng da hươu và khi rút chiếc dao nhỏ để gọt bút chì thì chiếc dao nhỏ ấy cũng đặt trong bao.
+) Cả bộ mặt của hắn nữa dường như lúc nào cũng ở trong bao vì lúc nào hắn cũng giấu mặt sau chiếc cổ áo bành tô bẻ đứng lên.
+) Hắn đeo kính râm, mặc áo bông trần, lỗ tai nhét bông
- Nhan đề của đoạn trích được đặt là Người trong bao vì: Tất cả đồ vật của Bê-li-cốp đều được cất trong bao kín, ngay cả chính bản thân, suy nghĩ Bê-li-cốp cũng giấu vào trong bao, không hòa hợp với mọi người xung quanh.
Câu 5:
- Bài học mà em rút ra từ đoạn trích là: Trong cuộc sống chúng ta phải sống thật dũng cảm, hết mình khi còn có thể, dám chấp nhận mọi thứ, thân thiện với mọi người xung quanh. Vì khi chúng ta thu mình lại thì đồng nghĩa với việc chúng ta sẽ không có khả năng để phát triển, phát huy được hết khả năng của bản thân, từ đó cả xã hội sẽ bị ảnh hưởng.
Vectơ \(\vec{EF}\) được biểu diễn theo quy tắc trung điểm là \(\vec{EF}=\frac{1}{2}\vec{CB}\). Vectơ \(\vec{CD}\) được biểu diễn theo quy tắc trung điểm là \(\vec{CD}=\frac{1}{2}\vec{CB}\). Từ hai bước trên, có thể suy ra \(\vec{EF}=\vec{CD}\).
Các cặp véctơ bằng nhau là \(\vec{AB}=\vec{DC}\), \(\vec{BC}=\vec{AD}\), \(\vec{CD}=\vec{BA}\), \(\vec{DA}=\vec{CB}\), \(\vec{AO}=\vec{OC}\), \(\vec{OC}=\vec{AO}\), \(\vec{BO}=\vec{OD}\), \(\vec{OD}=\vec{BO}\).