Đỗ Phương Linh
Giới thiệu về bản thân
Câu1:
Tiếng trống nhịp nổi lên), (Xuý Vân múa điệu bắt nhện, xe tơ, dệt cửi), (Múa xong, Xuý Vân hát lên rồi cười và hát điệu sa lệch...), (Xuý Vân vào, vừa đi vừa cười điên dại).
Câu 2:
Về bản thân Xúy Vân: Xúy Vân giới thiệu tên mình, nhận mình là người "dại dột, tài cao vô giá", "hát hay đã lạ". Nàng tự thú nhận việc "Phụ Kim Nham, say đắm Trần Phương" nên mới ra nông nỗi "điên cuồng rồ dại" (Theo một số bản dịch/biên soạn). Tuy nhận mình "dại dột" nhưng lại "tài cao vô giá" cho thấy sự mâu thuẫn trong tâm trạng và số phận của nhân vật. Đặc điểm sân khấu chèo: Tự xưng danh: Nhân vật tự giới thiệu về mình trước khi vào vai, đây là một đặc điểm phổ biến của sân khấu chèo truyền thống. Ngôn ngữ nửa thực nửa điên: Lời hát có sự đan xen giữa những lời điên dại (bông bông dắt, bông bông díu) và những lời tỉnh táo bộc lộ tâm trạng, hoàn cảnh thật của nhân vật.
Kết hợp ca, múa, nhạc: Có sự kết hợp của lời hát, tiếng trống nhịp và điệu múa (múa điệu bắt nhện, xe tơ, dệt cửi, điệu sa lệch...).
Câu 3: Ước mơ: Những câu hát này thể hiện khát vọng mãnh liệt, cháy bỏng của Xúy Vân về một cuộc sống gia đình hạnh phúc, êm ấm, hòa thuận, có sự đồng lòng, san sẻ công việc giữa vợ và chồng (chồng đi gặt, vợ mang cơm). Đây là một ước mơ giản dị, đời thường nhưng chính đáng của người phụ nữ trong xã hội phong kiến.
Câu 4:
Thực tế: Cuộc sống của Xúy Vân trong gia đình Kim Nham là cảnh cô đơn, buồn chán, thiếu vắng tình cảm vợ chồng vì Kim Nham mải mê học hành, "dùi mài kinh sử" (theo bối cảnh vở chèo). Nàng cảm thấy lạc lõng, vô nghĩa. Câu hát diễn tả: "Tôi kêu đò, đò nọ không thưa. Tôi càng chờ càng đợi." (thể hiện sự cô đơn, lạc lõng, mong mỏi thoát khỏi hoàn cảnh) "Láng giềng ai hay, ức bởi xuân huyên." (thể hiện nỗi cô đơn cùng cực, không người chia sẻ, trách móc cả cha mẹ đã gả mình) Một số lời than về việc mình lỡ làng: "Chả nên gia thất thì về, / Ở làm chỉ mãi cho chúng chê, bạn cười."
Câu 5:
Nguyên nhân chính: Xúy Vân "Phụ Kim Nham, say đắm Trần Phương" là do sự cô đơn, buồn chán kéo dài khi Kim Nham đi học xa nhà. Nàng khao khát một tình yêu, một cuộc sống gia đình thực sự, có người chồng bên cạnh chăm sóc và sẻ chia (như ước mơ ở Câu 3). Lý giải: Khi Kim Nham vắng nhà, Xúy Vân bị Trần Phương - kẻ sở khanh - dụ dỗ, hứa hẹn một cuộc sống hạnh phúc mới. Trong bối cảnh tâm lý đang khát khao tình yêu, Xúy Vân đã hành động theo tiếng gọi của tình cảm tự nhiên, dám vượt qua lễ giáo phong kiến để đi tìm hạnh phúc cho riêng mình.
Câu 6:
Một cô gái tôi nghiệp nhưng vừa đáng thương và đáng trách. Cô đáng trách vì nàng đã phụ bạc người chồng chính chuyên là Kim Nham, vi phạm đạo đức phong kiến khi "say đắm Trần Phương" và bày mưu giả dại. Nhưng cũng đáng thương vì nàng là nạn nhân của chế độ hôn nhân phong kiến (cưới gả không tình yêu) và sự thờ ơ của chồng (Kim Nham ham học, bỏ bê vợ). Nàng hành động vì khát vọng hạnh phúc, khát vọng tình yêu tự do chính đáng của một con người, nhưng lại bị lừa dối bởi Trần Phương, cuối cùng phải chịu bi kịch điên loạn. Bi kịch của nàng là bi kịch của người phụ nữ khao khát hạnh phúc cá nhân trong một xã hội đầy ràng buộc.
Câu 7:
Ly hôn/Chấm dứt hôn nhân: Nàng có thể thẳng thắn bày tỏ mong muốn ly hôn với Kim Nham vì mâu thuẫn trong đời sống hôn nhân (thiếu sự quan tâm, đồng cảm, mục tiêu sống khác biệt). Tìm kiếm việc làm/Độc lập kinh tế: Nàng có thể tự chủ về tài chính, tạo dựng cuộc sống riêng, không cần phải phụ thuộc hay chịu đựng sự cô đơn. Tham vấn tâm lý/Hỗ trợ pháp lý: Nàng có thể tìm đến chuyên gia tư vấn hôn nhân hoặc luật sư để giải quyết vấn đề của mình một cách đúng đắn, không để bị Trần Phương lừa gạt.