Bùi Văn An
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 : Trong thời đại 4.0, sáng tạo là chìa khóa giúp người trẻ khẳng định bản thân. Sáng tạo không phải điều gì xa vời, mà là dám nghĩ khác, làm khác để giải quyết vấn đề tốt hơn. Với học sinh, sáng tạo giúp biến kiến thức sách vở thành dự án, mô hình có ích. Với xã hội, người trẻ sáng tạo sẽ tạo ra sản phẩm mới, khởi nghiệp, đưa đất nước bắt kịp thế giới. Thiếu sáng tạo, con người dễ rập khuôn, lạc hậu và bị thay thế bởi máy móc. Như Steve Jobs từng nói: "Sáng tạo chỉ là kết nối mọi thứ lại với nhau". Vì vậy, thế hệ trẻ cần rèn luyện tư duy phản biện, tò mò, không ngại thất bại. Bởi mỗi ý tưởng sáng tạo hôm nay có thể là bước ngoặt thay đổi tương lai ngày mai. Câu 2: Nếu phải tìm một nhà văn hiểu và viết về miền Tây sâu sắc nhất, nhiều người sẽ nhắc đến Nguyễn Ngọc Tư. Văn của Tư buồn như một con nước ròng, thấm đẫm vị mặn mòi của đất, của người Nam Bộ. Trong truyện ngắn Biển người mênh mông, qua hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo, nhà văn đã khắc họa chân thực và xúc động vẻ đẹp tâm hồn của con người vùng sông nước: nghèo khó nhưng giàu tình nghĩa, côi cút nhưng chưa từng thôi khao khát một mái ấm. Trước hết, Phi là hình ảnh tiêu biểu cho những đứa trẻ Nam Bộ sớm chịu cảnh mồ côi, thiếu vắng tình thân. Phi "sinh ra đã không có ba", năm tuổi rưỡi thì "má Phi cũng theo chồng ra chợ sống", tuổi thơ chỉ còn bà ngoại làm điểm tựa. Đến khi "ngoại Phi nằm xuống dưới ba tấc đất", cậu trai ba mươi ba tuổi "còn một mình", trở nên "lôi thôi, ba mươi ba tuổi rồi mà sống lôi thôi". Cái "lôi thôi" ấy không phải do lười biếng, mà là sự buông xuôi của một kẻ không còn ai để chỉnh tề cùng. Dù vậy, Phi vẫn mang trong mình sự hiền lành, nhẫn nhịn rất Nam Bộ. Khi bị ngoại cằn nhằn "tóc tai gì mà xấp xải, hệt du côn", Phi "không cãi nữa, cầm mấy ngàn chạy đi, lát sau đem cái đầu tóc mới về". Lớn lên, cậu "vừa học vừa tìm việc làm thêm", tự bươn chải giữa dòng đời. Phi chính là lớp người trẻ Nam Bộ: lam lũ, cô đơn nhưng chưa bao giờ đánh mất sự tử tế và nghị lực sống. Đối lập với sự im lìm của Phi là ông Sáu Đèo, một ông già gần đất xa trời nhưng nặng trĩu nghĩa tình. Ông xuất hiện với gia tài "gói gọn bốn cái thùng các tông" và một con bìm bịp trong lồng trùm vải xanh. Cuộc đời ông là một bi kịch của người nghèo: "hồi trẻ, ông toàn sống trên sông", "vợ chồng lang thang xứ này xứ nọ". Vì một lần say rượu, "qua có hơi nặng lời" mà vợ bỏ đi. Để rồi suốt gần bốn mươi năm, ông "tìm gần bốn mươi năm, dời nhà cả thảy ba mươi ba bận, lội gần rã cặp giò rồi mà chưa thấy". Câu nói "Kiếm để làm gì hả? Để xin lỗi chớ làm gì bây giờ" đã lột tả hết tấm chân tình của người đàn ông Nam Bộ. Ông Sáu thô ráp, cục mịch nhưng thủy chung, ân hận và sống có trước có sau. Trước khi đi, ông bày rượu từ giã Phi và gửi gắm "con quỷ sứ" bìm bịp: "Qua tin tưởng chú em nhiều, đừng phụ lòng qua nghen". Cái tin tưởng ấy thiêng liêng như gửi gắm một phần đời mình. Từ Phi và ông Sáu Đèo, những nét tính cách đặc trưng của con người Nam Bộ hiện lên thật rõ. Đó là sự chân chất, bộc trực thể hiện qua lời ăn tiếng nói: xưng "qua", gọi "bây", "cổ", "tía". Đó là cái tình mênh mông như biển: người dưng mà thương nhau như ruột thịt. Ông Sáu nghèo, Phi cũng chẳng khá hơn, vậy mà họ nương tựa nhau. Ông nhắc Phi cắt tóc, Phi nhận nuôi bìm bịp thay ông. Giữa biển người mênh mông, họ neo vào nhau để bớt chông chênh. Và đó còn là nghị lực sống phi thường. Dù bị cuộc đời xô đẩy, Phi vẫn không hư hỏng. Dù gần đất xa trời, ông Sáu vẫn "chỗ nào chưa đi thì đi, còn sống thì còn tìm". Nguyễn Ngọc Tư không tô hồng hiện thực. Bà viết về cái nghèo, cái khổ, sự chia ly của người Nam Bộ. Nhưng chính trong cái nền ròng của số phận, tình người lại lấp lánh như phù sa. Đọc Biển người mênh mông, ta thương Phi, thương ông Sáu Đèo, và thương cả một vùng đất. Bởi con người nơi đây, dù "bầy hầy, lượm thuộm" vẻ ngoài, thì bên trong vẫn luôn là một tấm lòng son, một chữ tình nặng hơn sông dài biển rộng. Đó chính là "dấu ấn Nam Bộ" không thể trộn lẫn mà Nguyễn Ngọc Tư đã giữ lại cho văn chương.
Câu 1 : Trong thời đại 4.0, sáng tạo là chìa khóa giúp người trẻ khẳng định bản thân. Sáng tạo không phải điều gì xa vời, mà là dám nghĩ khác, làm khác để giải quyết vấn đề tốt hơn. Với học sinh, sáng tạo giúp biến kiến thức sách vở thành dự án, mô hình có ích. Với xã hội, người trẻ sáng tạo sẽ tạo ra sản phẩm mới, khởi nghiệp, đưa đất nước bắt kịp thế giới. Thiếu sáng tạo, con người dễ rập khuôn, lạc hậu và bị thay thế bởi máy móc. Như Steve Jobs từng nói: "Sáng tạo chỉ là kết nối mọi thứ lại với nhau". Vì vậy, thế hệ trẻ cần rèn luyện tư duy phản biện, tò mò, không ngại thất bại. Bởi mỗi ý tưởng sáng tạo hôm nay có thể là bước ngoặt thay đổi tương lai ngày mai. Câu 2: Nếu phải tìm một nhà văn hiểu và viết về miền Tây sâu sắc nhất, nhiều người sẽ nhắc đến Nguyễn Ngọc Tư. Văn của Tư buồn như một con nước ròng, thấm đẫm vị mặn mòi của đất, của người Nam Bộ. Trong truyện ngắn Biển người mênh mông, qua hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo, nhà văn đã khắc họa chân thực và xúc động vẻ đẹp tâm hồn của con người vùng sông nước: nghèo khó nhưng giàu tình nghĩa, côi cút nhưng chưa từng thôi khao khát một mái ấm. Trước hết, Phi là hình ảnh tiêu biểu cho những đứa trẻ Nam Bộ sớm chịu cảnh mồ côi, thiếu vắng tình thân. Phi "sinh ra đã không có ba", năm tuổi rưỡi thì "má Phi cũng theo chồng ra chợ sống", tuổi thơ chỉ còn bà ngoại làm điểm tựa. Đến khi "ngoại Phi nằm xuống dưới ba tấc đất", cậu trai ba mươi ba tuổi "còn một mình", trở nên "lôi thôi, ba mươi ba tuổi rồi mà sống lôi thôi". Cái "lôi thôi" ấy không phải do lười biếng, mà là sự buông xuôi của một kẻ không còn ai để chỉnh tề cùng. Dù vậy, Phi vẫn mang trong mình sự hiền lành, nhẫn nhịn rất Nam Bộ. Khi bị ngoại cằn nhằn "tóc tai gì mà xấp xải, hệt du côn", Phi "không cãi nữa, cầm mấy ngàn chạy đi, lát sau đem cái đầu tóc mới về". Lớn lên, cậu "vừa học vừa tìm việc làm thêm", tự bươn chải giữa dòng đời. Phi chính là lớp người trẻ Nam Bộ: lam lũ, cô đơn nhưng chưa bao giờ đánh mất sự tử tế và nghị lực sống. Đối lập với sự im lìm của Phi là ông Sáu Đèo, một ông già gần đất xa trời nhưng nặng trĩu nghĩa tình. Ông xuất hiện với gia tài "gói gọn bốn cái thùng các tông" và một con bìm bịp trong lồng trùm vải xanh. Cuộc đời ông là một bi kịch của người nghèo: "hồi trẻ, ông toàn sống trên sông", "vợ chồng lang thang xứ này xứ nọ". Vì một lần say rượu, "qua có hơi nặng lời" mà vợ bỏ đi. Để rồi suốt gần bốn mươi năm, ông "tìm gần bốn mươi năm, dời nhà cả thảy ba mươi ba bận, lội gần rã cặp giò rồi mà chưa thấy". Câu nói "Kiếm để làm gì hả? Để xin lỗi chớ làm gì bây giờ" đã lột tả hết tấm chân tình của người đàn ông Nam Bộ. Ông Sáu thô ráp, cục mịch nhưng thủy chung, ân hận và sống có trước có sau. Trước khi đi, ông bày rượu từ giã Phi và gửi gắm "con quỷ sứ" bìm bịp: "Qua tin tưởng chú em nhiều, đừng phụ lòng qua nghen". Cái tin tưởng ấy thiêng liêng như gửi gắm một phần đời mình. Từ Phi và ông Sáu Đèo, những nét tính cách đặc trưng của con người Nam Bộ hiện lên thật rõ. Đó là sự chân chất, bộc trực thể hiện qua lời ăn tiếng nói: xưng "qua", gọi "bây", "cổ", "tía". Đó là cái tình mênh mông như biển: người dưng mà thương nhau như ruột thịt. Ông Sáu nghèo, Phi cũng chẳng khá hơn, vậy mà họ nương tựa nhau. Ông nhắc Phi cắt tóc, Phi nhận nuôi bìm bịp thay ông. Giữa biển người mênh mông, họ neo vào nhau để bớt chông chênh. Và đó còn là nghị lực sống phi thường. Dù bị cuộc đời xô đẩy, Phi vẫn không hư hỏng. Dù gần đất xa trời, ông Sáu vẫn "chỗ nào chưa đi thì đi, còn sống thì còn tìm". Nguyễn Ngọc Tư không tô hồng hiện thực. Bà viết về cái nghèo, cái khổ, sự chia ly của người Nam Bộ. Nhưng chính trong cái nền ròng của số phận, tình người lại lấp lánh như phù sa. Đọc Biển người mênh mông, ta thương Phi, thương ông Sáu Đèo, và thương cả một vùng đất. Bởi con người nơi đây, dù "bầy hầy, lượm thuộm" vẻ ngoài, thì bên trong vẫn luôn là một tấm lòng son, một chữ tình nặng hơn sông dài biển rộng. Đó chính là "dấu ấn Nam Bộ" không thể trộn lẫn mà Nguyễn Ngọc Tư đã giữ lại cho văn chương.
Câu 1:
Đoạn trích trong bài thơ "Thu Hà Nội" của Hoàng Cát là một bức tranh tâm tình đầy tinh tế về mùa thu Thủ đô. Ngay từ những câu thơ đầu, tác giả đã khéo léo gọi về hồn thu qua làn "gió heo may" se lạnh và tiếng lá khô "xào xạc" lùa trên phố. Từ láy "bâng khuâng" được sử dụng vô cùng đắt giá, không chỉ tả sự chuyển động của lá mà còn gợi lên cái rùng mình nhẹ nhàng của không gian và cả tâm trạng con người. Giữa chiều "nhạt nắng", nhân vật trữ tình đơn độc đối diện với nỗi nhớ "người xa" khắc khoải, khiến cảnh thu vốn đã tĩnh lại càng thêm sâu lắng. Sang khổ thơ thứ hai, vẻ đẹp Hà Nội hiện lên cụ thể và thân thuộc hơn với hình ảnh hàng sấu và những "quả sót" vàng ươm. Cách so sánh "nhặt được cả chùm nắng hạ" trong một trái sấu chín rụng "vu vơ" cho thấy sự quan sát tỉ mỉ và tâm hồn nhạy cảm của nhà thơ. Mùa thu không chỉ hiện lên qua thị giác mà còn qua khứu giác với "mùi hương trời đất dậy trên đường", tạo nên một cảm giác nồng nàn, đắm thắm. Bằng thể thơ tự do và ngôn ngữ giàu sức gợi, đoạn thơ đã chạm đến những rung cảm tinh tế nhất, thể hiện một tình yêu Hà Nội dịu dàng, sâu nặng và đầy hoài niệm.
Câu 2:
Trong thời đại công nghệ số hiện nay, trí tuệ nhân tạo (AI) đang phát triển với tốc độ vô cùng mạnh mẽ và trở thành một trong những thành tựu nổi bật nhất của nhân loại. Từ những công việc đơn giản như tìm kiếm thông tin, dịch ngôn ngữ, nhận diện khuôn mặt đến các lĩnh vực phức tạp như y học, giáo dục, sản xuất hay quân sự, AI ngày càng chứng minh vai trò quan trọng của mình. Sự phát triển như vũ bão của AI vừa mở ra nhiều cơ hội lớn lao, vừa đặt ra không ít thách thức đối với con người và xã hội. Trước hết, AI mang lại rất nhiều lợi ích thiết thực cho cuộc sống. Trong lĩnh vực y tế, AI hỗ trợ bác sĩ chẩn đoán bệnh nhanh và chính xác hơn, giúp phát hiện sớm nhiều căn bệnh nguy hiểm. Trong giáo dục, các phần mềm thông minh có thể hỗ trợ học sinh học tập hiệu quả, cá nhân hóa nội dung phù hợp với từng người. Ngoài ra, AI còn được ứng dụng rộng rãi trong giao thông, sản xuất và kinh doanh, giúp tiết kiệm thời gian, giảm sức lao động và nâng cao năng suất. Có thể nói, AI đang góp phần làm cho cuộc sống của con người trở nên tiện nghi, hiện đại và hiệu quả hơn bao giờ hết. Không chỉ vậy, sự phát triển của AI còn thúc đẩy quá trình đổi mới sáng tạo trên toàn cầu. Nhiều quốc gia xem AI là công nghệ cốt lõi để cạnh tranh và phát triển kinh tế. Những chiếc xe tự lái, robot thông minh hay các trợ lí ảo ngày nay từng chỉ xuất hiện trong phim khoa học viễn tưởng, nhưng nay đã dần trở thành hiện thực. Điều đó cho thấy trí tuệ và khả năng sáng tạo của con người đang không ngừng vươn xa. Tuy nhiên, bên cạnh những lợi ích to lớn, AI cũng đem đến nhiều vấn đề đáng lo ngại. Một trong số đó là nguy cơ con người bị phụ thuộc quá mức vào công nghệ. Khi AI có thể làm thay nhiều công việc, một bộ phận người lao động có nguy cơ mất việc làm, đặc biệt là các công việc mang tính lặp lại. Ngoài ra, việc sử dụng AI không đúng mục đích còn có thể dẫn đến các hậu quả nghiêm trọng như phát tán thông tin giả, xâm phạm quyền riêng tư hay phục vụ cho các hoạt động phạm pháp. Nếu không được kiểm soát chặt chẽ, AI có thể trở thành con dao hai lưỡi đối với xã hội loài người. Trước thực tế đó, con người cần có thái độ đúng đắn trước sự phát triển của AI. Chúng ta không nên sợ hãi hay phủ nhận công nghệ, mà cần biết sử dụng AI một cách thông minh và có trách nhiệm. Nhà trường cần giáo dục học sinh về kỹ năng công nghệ và ý thức đạo đức khi sử dụng AI. Đồng thời, các quốc gia cũng cần xây dựng những quy định phù hợp để kiểm soát và định hướng sự phát triển của trí tuệ nhân tạo theo hướng tích cực, an toàn và nhân văn. Tóm lại, sự phát triển như vũ bão của trí tuệ nhân tạo là xu thế tất yếu của thời đại. AI mang đến nhiều cơ hội to lớn để nâng cao chất lượng cuộc sống và thúc đẩy tiến bộ xã hội, nhưng cũng đặt ra không ít thách thức cần được giải quyết. Vì vậy, mỗi người cần chủ động học hỏi, thích nghi và sử dụng AI một cách hợp lí để công nghệ thực sự trở thành công cụ phục vụ con người, chứ không phải ngược lại.
Câu 1:
Đoạn trích trong bài thơ "Thu Hà Nội" của Hoàng Cát là một bức tranh tâm tình đầy tinh tế về mùa thu Thủ đô. Ngay từ những câu thơ đầu, tác giả đã khéo léo gọi về hồn thu qua làn "gió heo may" se lạnh và tiếng lá khô "xào xạc" lùa trên phố. Từ láy "bâng khuâng" được sử dụng vô cùng đắt giá, không chỉ tả sự chuyển động của lá mà còn gợi lên cái rùng mình nhẹ nhàng của không gian và cả tâm trạng con người. Giữa chiều "nhạt nắng", nhân vật trữ tình đơn độc đối diện với nỗi nhớ "người xa" khắc khoải, khiến cảnh thu vốn đã tĩnh lại càng thêm sâu lắng. Sang khổ thơ thứ hai, vẻ đẹp Hà Nội hiện lên cụ thể và thân thuộc hơn với hình ảnh hàng sấu và những "quả sót" vàng ươm. Cách so sánh "nhặt được cả chùm nắng hạ" trong một trái sấu chín rụng "vu vơ" cho thấy sự quan sát tỉ mỉ và tâm hồn nhạy cảm của nhà thơ. Mùa thu không chỉ hiện lên qua thị giác mà còn qua khứu giác với "mùi hương trời đất dậy trên đường", tạo nên một cảm giác nồng nàn, đắm thắm. Bằng thể thơ tự do và ngôn ngữ giàu sức gợi, đoạn thơ đã chạm đến những rung cảm tinh tế nhất, thể hiện một tình yêu Hà Nội dịu dàng, sâu nặng và đầy hoài niệm.
Câu 2:
Trong thời đại công nghệ số hiện nay, trí tuệ nhân tạo (AI) đang phát triển với tốc độ vô cùng mạnh mẽ và trở thành một trong những thành tựu nổi bật nhất của nhân loại. Từ những công việc đơn giản như tìm kiếm thông tin, dịch ngôn ngữ, nhận diện khuôn mặt đến các lĩnh vực phức tạp như y học, giáo dục, sản xuất hay quân sự, AI ngày càng chứng minh vai trò quan trọng của mình. Sự phát triển như vũ bão của AI vừa mở ra nhiều cơ hội lớn lao, vừa đặt ra không ít thách thức đối với con người và xã hội. Trước hết, AI mang lại rất nhiều lợi ích thiết thực cho cuộc sống. Trong lĩnh vực y tế, AI hỗ trợ bác sĩ chẩn đoán bệnh nhanh và chính xác hơn, giúp phát hiện sớm nhiều căn bệnh nguy hiểm. Trong giáo dục, các phần mềm thông minh có thể hỗ trợ học sinh học tập hiệu quả, cá nhân hóa nội dung phù hợp với từng người. Ngoài ra, AI còn được ứng dụng rộng rãi trong giao thông, sản xuất và kinh doanh, giúp tiết kiệm thời gian, giảm sức lao động và nâng cao năng suất. Có thể nói, AI đang góp phần làm cho cuộc sống của con người trở nên tiện nghi, hiện đại và hiệu quả hơn bao giờ hết. Không chỉ vậy, sự phát triển của AI còn thúc đẩy quá trình đổi mới sáng tạo trên toàn cầu. Nhiều quốc gia xem AI là công nghệ cốt lõi để cạnh tranh và phát triển kinh tế. Những chiếc xe tự lái, robot thông minh hay các trợ lí ảo ngày nay từng chỉ xuất hiện trong phim khoa học viễn tưởng, nhưng nay đã dần trở thành hiện thực. Điều đó cho thấy trí tuệ và khả năng sáng tạo của con người đang không ngừng vươn xa. Tuy nhiên, bên cạnh những lợi ích to lớn, AI cũng đem đến nhiều vấn đề đáng lo ngại. Một trong số đó là nguy cơ con người bị phụ thuộc quá mức vào công nghệ. Khi AI có thể làm thay nhiều công việc, một bộ phận người lao động có nguy cơ mất việc làm, đặc biệt là các công việc mang tính lặp lại. Ngoài ra, việc sử dụng AI không đúng mục đích còn có thể dẫn đến các hậu quả nghiêm trọng như phát tán thông tin giả, xâm phạm quyền riêng tư hay phục vụ cho các hoạt động phạm pháp. Nếu không được kiểm soát chặt chẽ, AI có thể trở thành con dao hai lưỡi đối với xã hội loài người. Trước thực tế đó, con người cần có thái độ đúng đắn trước sự phát triển của AI. Chúng ta không nên sợ hãi hay phủ nhận công nghệ, mà cần biết sử dụng AI một cách thông minh và có trách nhiệm. Nhà trường cần giáo dục học sinh về kỹ năng công nghệ và ý thức đạo đức khi sử dụng AI. Đồng thời, các quốc gia cũng cần xây dựng những quy định phù hợp để kiểm soát và định hướng sự phát triển của trí tuệ nhân tạo theo hướng tích cực, an toàn và nhân văn. Tóm lại, sự phát triển như vũ bão của trí tuệ nhân tạo là xu thế tất yếu của thời đại. AI mang đến nhiều cơ hội to lớn để nâng cao chất lượng cuộc sống và thúc đẩy tiến bộ xã hội, nhưng cũng đặt ra không ít thách thức cần được giải quyết. Vì vậy, mỗi người cần chủ động học hỏi, thích nghi và sử dụng AI một cách hợp lí để công nghệ thực sự trở thành công cụ phục vụ con người, chứ không phải ngược lại.
Câu 1:biểu cảm
câu 2 : Đồng sau lụt, bờ đê sụt lở.
Mẹ gánh gồng xộc xệch.
Anh em con chịu đói suốt ngày tròn.
Ngồi co ro bậu cửa.
Có gì nấu đâu mà nhóm lửa.
Ngô hay khoai còn ở phía mẹ về.
Câu 3 :bptt : ẩn dụ, nói giảm nói tránh
Tác dụng:nội dung: Làm giảm bớt đi sự đau thương, mất mát quá lớn khi nói về cái chết của mẹ. Đồng thời, thể hiện sự xót xa, khoảng cách âm dương cách trở khiến người con đau đớn vì không thể bày tỏ lòng mình với mẹ được nữa.
nghệ thuật: Làm cho lời thơ giàu hình ảnh, hàm súc và tăng sức biểu cảm, khơi gợi sự đồng cảm ở người đọc.
Câu 4 :Gợi tả dáng vẻ gầy guộc, yếu ớt của người mẹ dưới sức nặng của đòn gánh trong buổi chiều tà (hoàng hôn).
Câu 5 : Những kỷ niệm về sự thiếu thốn, đói khổ ("ngô hay khoai còn ở phía mẹ về") càng làm nổi bật tình mẫu tử thiêng liêng. Gian khó giúp con người nhận ra điều gì thực sự quý giá trong cuộc đời.