Triệu Thùy Trâm
Giới thiệu về bản thân
Bài làm
Lặng lẽ sapa là truyện ngắn của nhà văn Nguyễn Thành Long được sáng tác sau chuyến đi Lào Cai năm 1970. Đây là một truyện ngắn đặc sắc viết về những con người lao động thầm lặng xây dựng quê hương đất nước.
Câu truyện kể lại một cuộc gặp gỡ ngắn ngủi trong khoảng thời gian chưa đầy ba mươi phút giữa bốn người. Một bác lái xe, một ông hoạ sĩ già, cô kĩ sư, anh thanh niên, giữa một không gian đẹp như hư ảo của sapa.
Thông qua nhân vật anh thanh niên với những suy nghĩ đúng đắn có hành động biết quan tâm người khác, ấn làn trứng vào tay bác già để bác ăn trưa, trao bó hoa cho cô kĩ sư, đưa cho bác lái xe củ tâm thất vì biết bác gái vừa ốm dậy. Dường như nhà văn muốn gửi tới người đọc thông điệp: "Sống là phải lao động, phải cống hiến để góp phần xây dựng quê hương đất nước".
Nhân vật ấn tượng là anh thanh niên 27 tuổi làm công việc khiêm vật lí địa cầu trên đỉnh Yên Sơn. Anh có nhiệm vụ đo gió, đo mưa, đo chấn động mặt đất. Những đêm bão tuyết rét ghê gớm nhưng anh vẫn phải ra vườn lấy số liệu vào lúc nửa đêm. Anh đã làm việc với tinh thần có trách nhiệm cao, với ý chí nghị lực. Anh còn tự đọc sách, nuôi gà lấy trứng, trồng hoa làm cho cuộc sống thêm phong phú hơn. Hồi đầu anh mới nhận công tác, trên đó vắng người, anh muốn được gặp và nói chuyện với mọi người. Anh lấy một khúc cây ra chắn giữa đường, cho xe dừng lại để anh được nói dăm ba lời nói và nhìn thấy người. Anh còn tâm sự "khi ta làm việc tại với công việc là đôi" đã cho thấy sự say mê công việc của anh.
Có những nhân vật, ông hoạ sĩ già say mê nghệ thuật. Cô kĩ sư trẻ mới ra trường đã hăng hái xung phong lên Lào Cai công tác, cô khao khát có thể đi bất kì đâu, làm bất cues việc gì.cả ông kĩ sư vườn rau suốt đời nghiên cứu và tạo ra giống su hào to củ và ngọt. Đồng chí cán bộ nghiên cứu sét "suốt ngày dự sét" ngày đêm mưa gió hễ nghe sét là " choàng choàng chạy ra", mười một năm không một ngày xa cơ quan, lộ làm bản đồ sét riêng cho nước ta.
Lặng lẽ sapa có cốt truyện đơn tuyến đơn giản xoay quanh tình huống gặp gỡ bất ngờ của ông hoạ sĩ già, cô kĩ sư và anh thanh niên. Có ngôi kể thứ 3 hầu hết điểm nhìn qua vài ông hoạ sĩ, ngôn ngữ truyện thơ mộng, giàu hình ảnh, khẩu ngữ gần gũi với lời ăn tiếng nói hàng ngày. Biện pháp tự từ nhân hoá "những cây thông chỉ cao quá đầu, rung tít trong nắng những ngón tay bằng bạc" nhân hoá những ngón tay với bạc.
Có thể nói lặng lẽ sapa là một món quà đẹp mà nhà văn Nguyễn Thành Long muốn gửi tới người đọc.
"Những tuổi hai mươi làm sao không tiếc Nhưng ai cũng tiếc tuổi hai mươi thì còn chi Tổ quốc" đã truyền tải được thông điệp về sự hy sinh tuổi trẻ. Hình ảnh "những tuổi hai mươi"là chỉ quãng thời gian tuổi trẻ, đẹp nhất của đời người. Vào những lúc mà đất nước phải đối mặt với quân xâm lược chính những người trẻ đó trở thành lực lượng tiên phong, xây dựng đất nước.
Thành phần biệt lập là:
(Những tuổi hai mươi làm sao không tiếc)
Tác dụng: làm rõ sự tiếc nuối tuổi hai mươi