An Thị Hoàn

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của An Thị Hoàn
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Một trải nhiệm nhiệm đáng nhớ nhất khi tôi còn học Tiểu học là một lần tôi đã lỡ lời nói vô lễ đối với cô giáo lớp kế bên.

Lúc đó tôi vẫn học lớp 3, vào một tiết học trống, thầy giáo của tôi mệt và bị cảm nên thầy lên lớp dạy rất muộn và không nói cho ai biết cả. Trong lúc tôi đi gọt bút ở bên cạnh lớp thì có cô giáo lớp bên sang hỏi" Thầy giáo lớp này đi đâu rồi?", lúc đó tôi mới trả lời" Thầy đi chơi rồi". Thật sự lúc nói tôi chỉ lỡ miệng nói đùa nhưng thật sự hành động đó là sai. Đáng lẽ ra tôi không nên nói như vậy với thầy cô giáo. Sau khi nói xong, cô rất tức và bảo cho thầy tôi và sau đó, thầy đã bảo với tôi rất nhẹ nhàng trong khi thầy đang rất mệt. Thầy vừa nói tôi lại cảm thấy ân hận với những câu nói tưởng trừng chỉ là đùa cợt. Sau đó, tôi đã ngay lợp tức sang xin lỗi cô. Một câu nói có thể dẫn đến những điều không tốt cho bản thân tôi. Cô cũng không trách gì tôi và tha thứ dạn dò tôi lần sau không được như thế nữa. Từ lúc đó, tối nào tôi cũng trầm trọc về việc mình đã làm, mặc dù đã xin lỗi cô nhưng trong lòng tôi vẫn có một cảm giác khó chịu, lo lắng cho hành động của mình. Nhiều ngày sau, nhờ có sự thoải mãi của các bạn của tôi dần quên việc đó đi.

Từ đó tôi rút ra bài học, những câu nói của mình trước khi nói ra thì phải suy nghĩ và lựa chọn lời nói thích hợp đối với mọi người. Một trải nghiệm mà tôi có thể nhớ đến hết học kì.

Câu 1: Câu chuyện được kể theo ngôi thứ 3

Câu 2: Theo câu chuyện trên, bà là người trồng cây hoàng lan.

Câu 3: Biện pháp tu từ nhân hóa là khoác. Tác dụng là làm cho cây hoàng lan trở nên sống động, gần gũi với người đọc hơn.

Câu 4: Kính phục trước sự hy sinh to lớn của ông và sự trân trọng của bà đối với kỷ niệm ấy. Hành động đó cho thấy sự trưởng thành trong nhận thức và tình cảm của cô bé dành cho ông bà. Và câu " ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ" là vì cô bé nhớ ông và sự trân quý của những cánh hoa của ông giữ gìn.

Câu 5: Gia đình là mái ấm tình thương, nơi ta luôn được che chở và yêu thương vô điều kiện. Từ câu chuyện về cây hoàng lan, em cảm thấy gia đình nơi nuôi dưỡng ước mơ và tuổi thơ bao la, là nơi ta tìm về những khó khăn trong cuộc đời để được an ủi, sẻ chia và động viên. Tình yêu thương, sự tình yêu thương vô bờ bến, đùm bọc của gia đình là hành trang quý giá để mỗi người tự tin trên con đường đời, dù cuộc sống có gặp khó khăn và gian nan thì vẫn có gia đình ở bên.