Bùi Quang Hiển
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Trong đoạn trích "Chén thuốc độc" của Vũ Đình Long, diễn biến tâm lí của nhân vật Thông Thu được khắc họa vô cùng chân thực và dữ dội thông qua bi kịch phá sản. Ban đầu, khi đối diện với sự thật phũ phàng rằng gia sản đã tiêu tán sạch sành sanh, Thu rơi vào trạng thái bàng hoàng, khủng hoảng và tuyệt vọng tột cùng. Từ một thiếu gia quen sống trong nhung lụa, sự sụp đổ quá nhanh khiến anh ta không kịp thích ứng, cảm thấy nhục nhã và sợ hãi khi phải đối mặt với xã hội và người thân. Tâm lí bế tắc ấy nhanh chóng đẩy Thu đến một quyết định cực đoan: tìm đến cái chết bằng chén thuốc độc để giải thoát. Tuy nhiên, khi cầm chén thuốc độc trên tay, sự giằng xé nội tâm trong Thu diễn ra vô cùng mãnh liệt. Đó là sự đấu tranh giữa bản năng ham sống sợ chết và nỗi nhục nhã của kẻ trắng tay. Thu ngập ngừng, sợ hãi, nhưng rồi chính món nợ thúc bách và danh dự ảo tưởng lại ép anh ta phải liều lĩnh. Qua nét bút hiện thực sắc sảo của Vũ Đình Long, diễn biến tâm lí của Thông Thu không chỉ là bi kịch cá nhân mà còn là lời cảnh tỉnh sâu sắc cho lối sống ăn chơi trác táng, vô trách nhiệm. Câu 2. Mở bài Trong vở kịch "Chén thuốc độc" của Vũ Đình Long, nhân vật Thông Thu đã phải trả giá bằng cả gia sản và suýt đánh đổi cả mạng sống chỉ vì thói ăn chơi hoang phí, "ném tiền qua cửa sổ". Bước ra khỏi trang sách, câu chuyện ấy vẫn vẹn nguyên giá trị thời sự. Nhìn vào thực tế xã hội ngày nay, thói quen tiêu xài thiếu kiểm soát của một bộ phận giới trẻ đang trở thành một vấn nạn đáng báo động, để lại nhiều hệ lụy khôn lường. Thân bài 1. Thực trạng tiêu xài thiếu kiểm soát ở giới trẻ Hiện nay, không khó để bắt gặp hình ảnh những bạn trẻ sẵn sàng chi cả tháng lương, thậm chí vay mượn để sở hữu những bộ trang phục hàng hiệu, những chiếc điện thoại đời mới nhất chỉ để "bằng bạn bằng bè". Trào lưu "flexing" (khoe của) hay lối sống "YOLO" (Bạn chỉ sống một lần) đang bị hiểu sai lệch, biến thành cái cớ cho việc vung tay quá trán. Nhiều người trẻ chìm đắm trong các buổi tiệc tùng xa hoa, những chuyến du lịch sang chảnh vượt quá khả năng tài chính của bản thân. Họ mua sắm theo cảm xúc, theo xu hướng của mạng xã hội chứ không dựa trên nhu cầu thực tế. 2. Nguyên nhân của hiện tượng Nguyên nhân trước hết xuất phát từ tâm lí đua đòi, sĩ diện và khao khát khẳng định bản thân một cách lệch lạc của một bộ phận người trẻ. Bên cạnh đó, sự bùng nổ của thương mại điện tử, các ứng dụng mua sắm "mua trước trả sau" và thẻ tín dụng đã tạo ra tâm lí "tiền ảo", khiến việc chi tiêu trở nên quá dễ dàng. Ngoài ra, việc thiếu hụt kiến thức về quản lí tài chính cá nhân từ ghế nhà trường và gia đình cũng là lí do khiến giới trẻ dễ rơi vào bẫy tiêu dùng. 3. Hậu quả khôn lường Thói quen tiêu xài hoang phí mang lại những hậu quả rất nghiêm trọng. Về mặt cá nhân: Nó đẩy người trẻ vào vòng xoáy nợ nần, "chưa hết tháng đã hết tiền". Khi khủng hoảng tài chính xảy ra, họ dễ rơi vào trạng thái căng thẳng, bế tắc, thậm chí sa ngã vào các tệ nạn xã hội hoặc vay tín dụng đen. Về mặt gia đình và xã hội: Lối sống này biến người trẻ thành gánh nặng cho cha mẹ. Thay vì tích lũy để đầu tư cho tương lai, học tập hay khởi nghiệp, họ lại tiêu tán nguồn lực kinh tế, tạo ra một thế hệ sống thực dụng, nghèo nàn về cả vật chất lẫn lý tưởng. 4. Bài học nhận thức và hành động Để thay đổi thực trạng này, bản thân mỗi người trẻ cần phải tỉnh thức. Chúng ta cần học cách phân biệt giữa "muốn" (wants) và "cần" (needs), rèn luyện kỹ năng quản lý tài chính bằng các phương pháp khoa học như quy tắc 6 chiếc lọ hay 50/30/20. Nhà trường và gia đình cũng cần phối hợp để giáo dục cho con em giá trị của lao động và cách chi tiêu hợp lý ngay từ sớm. Kết bài Tóm lại, tiền bạc là phương tiện phục vụ cuộc sống chứ không phải là công cụ để thỏa mãn danh vọng ảo. Sống hết mình không đồng nghĩa với việc tiêu xài hoang phí. Giới trẻ hãy làm chủ đồng tiền, làm chủ ham muốn của bản thân để không biến mình thành một "Thông Thu hiện đại", phải hối hận khi mọi thứ đã quá muộn màng.
Câu 1. Trong đoạn trích "Chén thuốc độc" của Vũ Đình Long, diễn biến tâm lí của nhân vật Thông Thu được khắc họa vô cùng chân thực và dữ dội thông qua bi kịch phá sản. Ban đầu, khi đối diện với sự thật phũ phàng rằng gia sản đã tiêu tán sạch sành sanh, Thu rơi vào trạng thái bàng hoàng, khủng hoảng và tuyệt vọng tột cùng. Từ một thiếu gia quen sống trong nhung lụa, sự sụp đổ quá nhanh khiến anh ta không kịp thích ứng, cảm thấy nhục nhã và sợ hãi khi phải đối mặt với xã hội và người thân. Tâm lí bế tắc ấy nhanh chóng đẩy Thu đến một quyết định cực đoan: tìm đến cái chết bằng chén thuốc độc để giải thoát. Tuy nhiên, khi cầm chén thuốc độc trên tay, sự giằng xé nội tâm trong Thu diễn ra vô cùng mãnh liệt. Đó là sự đấu tranh giữa bản năng ham sống sợ chết và nỗi nhục nhã của kẻ trắng tay. Thu ngập ngừng, sợ hãi, nhưng rồi chính món nợ thúc bách và danh dự ảo tưởng lại ép anh ta phải liều lĩnh. Qua nét bút hiện thực sắc sảo của Vũ Đình Long, diễn biến tâm lí của Thông Thu không chỉ là bi kịch cá nhân mà còn là lời cảnh tỉnh sâu sắc cho lối sống ăn chơi trác táng, vô trách nhiệm. Câu 2. Mở bài Trong vở kịch "Chén thuốc độc" của Vũ Đình Long, nhân vật Thông Thu đã phải trả giá bằng cả gia sản và suýt đánh đổi cả mạng sống chỉ vì thói ăn chơi hoang phí, "ném tiền qua cửa sổ". Bước ra khỏi trang sách, câu chuyện ấy vẫn vẹn nguyên giá trị thời sự. Nhìn vào thực tế xã hội ngày nay, thói quen tiêu xài thiếu kiểm soát của một bộ phận giới trẻ đang trở thành một vấn nạn đáng báo động, để lại nhiều hệ lụy khôn lường. Thân bài 1. Thực trạng tiêu xài thiếu kiểm soát ở giới trẻ Hiện nay, không khó để bắt gặp hình ảnh những bạn trẻ sẵn sàng chi cả tháng lương, thậm chí vay mượn để sở hữu những bộ trang phục hàng hiệu, những chiếc điện thoại đời mới nhất chỉ để "bằng bạn bằng bè". Trào lưu "flexing" (khoe của) hay lối sống "YOLO" (Bạn chỉ sống một lần) đang bị hiểu sai lệch, biến thành cái cớ cho việc vung tay quá trán. Nhiều người trẻ chìm đắm trong các buổi tiệc tùng xa hoa, những chuyến du lịch sang chảnh vượt quá khả năng tài chính của bản thân. Họ mua sắm theo cảm xúc, theo xu hướng của mạng xã hội chứ không dựa trên nhu cầu thực tế. 2. Nguyên nhân của hiện tượng Nguyên nhân trước hết xuất phát từ tâm lí đua đòi, sĩ diện và khao khát khẳng định bản thân một cách lệch lạc của một bộ phận người trẻ. Bên cạnh đó, sự bùng nổ của thương mại điện tử, các ứng dụng mua sắm "mua trước trả sau" và thẻ tín dụng đã tạo ra tâm lí "tiền ảo", khiến việc chi tiêu trở nên quá dễ dàng. Ngoài ra, việc thiếu hụt kiến thức về quản lí tài chính cá nhân từ ghế nhà trường và gia đình cũng là lí do khiến giới trẻ dễ rơi vào bẫy tiêu dùng. 3. Hậu quả khôn lường Thói quen tiêu xài hoang phí mang lại những hậu quả rất nghiêm trọng. Về mặt cá nhân: Nó đẩy người trẻ vào vòng xoáy nợ nần, "chưa hết tháng đã hết tiền". Khi khủng hoảng tài chính xảy ra, họ dễ rơi vào trạng thái căng thẳng, bế tắc, thậm chí sa ngã vào các tệ nạn xã hội hoặc vay tín dụng đen. Về mặt gia đình và xã hội: Lối sống này biến người trẻ thành gánh nặng cho cha mẹ. Thay vì tích lũy để đầu tư cho tương lai, học tập hay khởi nghiệp, họ lại tiêu tán nguồn lực kinh tế, tạo ra một thế hệ sống thực dụng, nghèo nàn về cả vật chất lẫn lý tưởng. 4. Bài học nhận thức và hành động Để thay đổi thực trạng này, bản thân mỗi người trẻ cần phải tỉnh thức. Chúng ta cần học cách phân biệt giữa "muốn" (wants) và "cần" (needs), rèn luyện kỹ năng quản lý tài chính bằng các phương pháp khoa học như quy tắc 6 chiếc lọ hay 50/30/20. Nhà trường và gia đình cũng cần phối hợp để giáo dục cho con em giá trị của lao động và cách chi tiêu hợp lý ngay từ sớm. Kết bài Tóm lại, tiền bạc là phương tiện phục vụ cuộc sống chứ không phải là công cụ để thỏa mãn danh vọng ảo. Sống hết mình không đồng nghĩa với việc tiêu xài hoang phí. Giới trẻ hãy làm chủ đồng tiền, làm chủ ham muốn của bản thân để không biến mình thành một "Thông Thu hiện đại", phải hối hận khi mọi thứ đã quá muộn màng.
Câu 1. Thể loại của văn bản Thể loại: Kịch (cụ thể là Bi kịch hoặc kịch tâm lí xã hội). Câu 2. Hình thức ngôn ngữ chủ yếu của đoạn trích Đoạn trích chủ yếu được triển khai bằng hình thức Độc thoại (lời của nhân vật nói với chính mình, suy nghĩ thành tiếng) kết hợp với Độc thoại nội tâm và Lời chỉ dẫn sân khấu. Do trong hai lớp kịch này, thầy Thông Thu chỉ ở một mình trên sân khấu. Câu 3. Chỉ dẫn sân khấu và vai trò Một số lời chỉ dẫn sân khấu trong văn bản: (Bóp trán nghĩ ngợi), (Một lát), (Một lát lại nói) (Một mình, thở dài), (Đứng dậy lấy chai dấm thanh giấu ở dưới gầm tủ, rót vào cốc. Thò tay vào tủ lấy hộp thuốc phiện.) (Lấy dao mở hộp thuốc phiện, rót vào cốc, lấy que khuấy.) (Cầm cốc nâng lên sắp uống lại đặt xuống.) Vai trò của các chỉ dẫn sân khấu: Đối với hành động, tâm lí nhân vật: Khắc họa rõ nét tâm trạng rối bời, bế tắc, đau khổ và sự giằng xé dữ dội trong nội tâm thầy Thông Thu trước ranh giới giữa cái chết và sự sống. Đối với việc dàn dựng sân khấu: Giúp diễn viên định hình được hành động, cử chỉ, điệu bộ cần thể hiện; giúp đạo diễn dễ dàng hình dung và thiết kế bối cảnh, đạo cụ phù hợp với không khí căng thẳng của vở diễn. Câu 4. Phân tích diễn biến, sự thay đổi tâm lí của thầy Thông Thu Diễn biến tâm lí của thầy Thông Thu có sự chuyển biến rõ rệt từ sự hối hận muộn màng ở hồi thứ Hai sang sự bế tắc, tuyệt vọng đến mức tìm đến cái chết ở hồi thứ Ba: Ở Hồi thứ Hai: Thức tỉnh và hối hận: Thầy Thông Thu bắt đầu làm tính, nhận ra tài sản gia đình đã tiêu tán quá nhanh (chỉ trong hai năm bay mất 5000 đồng). Nhân vật tự trách mình "điên rồ ném tiền qua cửa sổ", "tích tiểu thành đại, bại hoại gia tài". Xấu hổ, nhục nhã: Ý thức được mình là một "tu mi nam tử", có học hành mười năm nhưng không "ích quốc lợi dân" mà lại ăn chơi đắm đuối làm nhơ nhuốc gia phong. Lúc này tâm lí dừng lại ở sự ăn năn, tự sỉ vả bản thân nhưng chưa có hành động cực đoan. Ở Hồi thứ Ba: Tuyệt vọng, sợ hãi: Khi nợ nần bủa vây, đối mặt với nguy cơ đi tù ("đóng lon tù"), nhân vật rơi vào trạng thái "vô kế khả thi". Nỗi sợ hãi cảnh tù tội khổ cực ("ăn cơm hầm, mặc áo số") đối lập với thói quen "ăn sung mặc sướng" đã đẩy thầy Thu đến quyết định cực đoan: Tìm đến cái chết ("Thà rằng một thác cho xong"). Giằng xé, do dự trước cái chết: Hành động "nâng cốc lên sắp uống lại đặt xuống" lặp lại nhiều lần thể hiện sự dao động sâu sắc. Nhân vật viện cớ "thuốc chưa tan", rồi suy nghĩ về triết lí nhân sinh ("đời người là giấc mộng") để tự trấn an. Vẫn còn tình thương và trách nhiệm: Khi đối diện với cái chết, bản chất lương thiện và trách nhiệm với gia đình trỗi dậy. Nhân vật lo lắng cho mẹ, vợ, em không ai nuôi nấng. Cuối cùng, tâm lí bớt hoảng loạn hơn khi tìm ra giải pháp hoãn tử: Viết thư gọi người em trai ở Lào về phụng dưỡng mẹ rồi mới chết. Câu 5. Quan điểm về quyết định tìm đến cái chết của thầy Thông Thu Gợi ý viết (Khoảng 5 – 7 dòng): Em hoàn toàn không đồng tình với quyết định tìm đến cái chết của thầy Thông Thu. Dù hành động này xuất phát từ lòng tự trọng (muốn "thác trong còn hơn sống đục") và nỗi sợ hãi bế tắc trước cảnh tù tội, nhưng đây là hành vi hèn nhát, trốn tránh trách nhiệm. Việc tự tử không giải quyết được số nợ, ngược lại còn để lại gánh nặng tài chính và nỗi đau đớn, tang thương tột cùng cho người mẹ già, người vợ và đứa em thân yêu. Thay vì chọn cái chết, thầy Thu nên dũng cảm đối mặt với pháp luật, cải tạo tốt để làm lại cuộc đời và bù đắp lỗi lầm cho gia đình.