Phạm Hồng Sơn
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận (kết hợp với tự sự và biểu cảm).
→ Tác giả nêu quan điểm, suy ngẫm, lí giải về ý nghĩa của cái chết đối với người đang sống, đồng thời bộc lộ cảm xúc và có kể những tình huống đời sống để làm rõ lập luận.
Câu 2.
Nội dung chính của đoạn trích:
Cái chết của một con người là lời nhắc nhở sâu sắc đối với những người đang sống về cách sống nhân văn, biết yêu thương, chia sẻ, công bằng và thiện chí hơn với người bên cạnh; từ đó kêu gọi con người sống tốt, sống tử tế khi còn có thể.
Câu 3. (đoạn 7)
Biện pháp tu từ chính: Ẩn dụ – so sánh (coi đời sống và cái chết như “hai cánh đồng”).
• Đời sống = cánh đồng đang sống.
• Cái chết = cánh đồng bên cạnh chưa biết.
Hiệu quả nghệ thuật:
• Làm cho khái niệm trừu tượng về cái chết trở nên gần gũi, dễ hình dung.
• Gợi cảm giác nhẹ nhàng, thanh thản, giảm bớt nỗi sợ hãi trước cái chết.
• Nhấn mạnh quan niệm: nếu sống trung thực, không ân hận thì con người sẽ ra đi thanh thản, từ đó khuyên con người sống tốt ngay từ hiện tại.
Câu 4.
Theo tác giả, cái chết chứa đựng điều gì?
→ Cái chết chứa đựng một lời nhắc nhở đối với người đang sống: hãy sống tốt hơn, nhân ái hơn, đừng để đến khi mất đi rồi mới hối tiếc về cách đối xử với nhau.
Em có đồng tình không? Vì sao?
→ Em đồng tình, vì trong thực tế, khi mất đi một người thân hay bạn bè, con người thường nhận ra giá trị của yêu thương, sự chia sẻ và những điều tốt đẹp mình từng bỏ quên. Nếu biết trân trọng và sống tử tế ngay từ khi người khác còn bên cạnh, chúng ta sẽ không phải hối tiếc và xã hội cũng sẽ nhân văn hơn.
Câu 5.
Thông điệp ý nghĩa nhất rút ra từ văn bản:
→ Hãy sống yêu thương, công bằng, thiện chí và nhân văn với những người đang ở bên cạnh mình, đừng đợi đến khi họ rời xa mới nhận ra giá trị của tình người.
Vì sao?
Vì cái chết là quy luật không tránh khỏi, nhưng cách sống thì do mỗi người lựa chọn. Sống tốt hôm nay không chỉ làm cho người khác hạnh phúc mà còn giúp chính mình thanh thản, không ân hận khi nhìn lại.