Vũ Bảo Trâm
Giới thiệu về bản thân
câu 1:
Trong hành trình trưởng thành, việc thấu hiểu chính mình chính là "chiếc chìa khóa vàng" để mở ra cánh cửa thành công và hạnh phúc. Thấu hiểu bản thân không đơn thuần là biết mình tên gì, làm gì, mà là sự nhận thức sâu sắc về sở trường, điểm yếu, đam mê và những giới hạn của cá nhân. Như hình ảnh "đèn" và "trăng" trong câu ca dao, mỗi chúng ta đều có những lúc "tỏ" nhưng cũng có những "cơn gió" hay "đám mây" làm mờ mịt. Khi hiểu rõ mình là ai, ta sẽ không rơi vào ảo tưởng khi thành công và không bi lụy lúc thất bại. Người biết mình sẽ chọn được hướng đi đúng đắn, tránh chạy theo những giá trị phù phiếm của người khác. Hơn thế nữa, thấu hiểu bản thân là tiền đề của sự bao dung; bởi khi biết mình không hoàn hảo, ta dễ dàng chấp nhận và tha thứ cho lỗi lầm của người xung quanh. Ngược lại, nếu mù quáng về chính mình, con người dễ trở nên kiêu ngạo hoặc đánh mất bản sắc. Tóm lại, thấu hiểu chính mình là một quá trình tu dưỡng bền bỉ, giúp ta sống một cuộc đời tỉnh thức và ý nghĩa.
câu 2:
Chiến tranh đã lùi xa vào dĩ vãng, nhưng dư âm của nó vẫn còn hiện hữu trong những trang thơ, những giọt nước mắt thầm lặng của người phụ nữ Việt Nam. Bài thơ "Chuyện của mẹ" của tác giả Nguyễn Ba là một lát cắt đầy đau thương nhưng cũng rất đỗi tự hào về chân dung người Mẹ Anh hùng. Tác phẩm không chỉ là lời tự sự của một người con mà còn là khúc tráng ca về sự hy sinh thầm lặng của một dân tộc.
Trước hết, về mặt nội dung, bài thơ là dòng hồi tưởng đầy ám ảnh về "năm lần chia li" của mẹ. Mỗi lần chia ly là một lần mẹ tiễn biệt một người thân yêu nhất vào cõi bất tử. Tác giả đã liệt kê những mất mát theo chiều dài của các cuộc kháng chiến: người chồng hóa thành "ngàn lau bời bời" nơi Tây Bắc; con trai đầu thành "con sóng nát" trên dòng Thạch Hãn; con trai thứ hai gửi lại thịt xương nơi vườn cao su Xuân Lộc; và người con gái hy sinh khi đang làm "cây mốc sống" nơi suối sâu. Những hình ảnh ẩn dụ như "ngàn lau", "sóng nát", "xanh vào vời vợi" đã làm vĩnh cửu hóa cái chết, biến sự hy sinh của họ thành một phần của cỏ cây, sông núi.
Nỗi đau được đẩy lên đến đỉnh điểm ở lần chia ly thứ năm: người con trai út trở về nhưng không nguyên vẹn. Hình ảnh "tôi đi về bằng đôi mông đít" vì đôi chân đã gửi lại đồi đất Vị Xuyên là một chi tiết chân thực đến xót xa. Mẹ không khóc trước mặt con, nhưng "đêm nào cũng lén tôi mẹ khóc" đến mức mắt bị lòa. Nỗi lo của mẹ rất đỗi đời thường và vị tha: mẹ lo khi mẹ mất đi, ai sẽ chăm sóc cho đứa con tàn tật, ai sẽ giữ cho căn nhà tình nghĩa vững vàng trước mưa bão. Chính từ nỗi đau riêng ấy, tác giả đã nâng tầm hình ảnh người mẹ: mẹ không chỉ là mẹ của riêng con, mà đã trở thành "mẹ của non sông đất nước". Sự tồn tại của dân tộc hôm nay được xây đắp từ chính sự "đùm bọc, yêu thương" và những hy sinh vô bờ bến của những người mẹ như thế.
Về phương diện nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ tự do với ngôn ngữ mộc mạc, gần gũi như một lời kể chuyện nhưng lại có sức công phá mạnh mẽ vào cảm xúc người đọc. Thủ pháp liệt kê kết hợp với các địa danh lịch sử (Tây Bắc, Thạch Hãn, Xuân Lộc, Vị Xuyên) tạo nên một không gian sử thi bi tráng. Các hình ảnh ẩn dụ, nhân hóa được sử dụng tinh tế, giúp làm mềm đi sự khốc liệt của cái chết mà nhấn mạnh vào sự bất tử. Nhịp điệu thơ chậm rãi, trầm buồn ở phần đầu và dần trở nên ấm áp, tươi sáng ở đoạn cuối với hình ảnh "cháu chắt... líu lo" và nụ cười "móm mém" của mẹ.
Tóm lại, bài thơ "Chuyện của mẹ" là một tác phẩm giàu giá trị nhân văn. Qua ngòi bút của Nguyễn Ba, hình tượng người mẹ Việt Nam hiện lên với vẻ đẹp kết tinh từ sự chịu đựng, hy sinh và lòng vị tha cao cả. Bài thơ nhắc nhở mỗi chúng ta về đạo lý "uống nước nhớ nguồn" và trách nhiệm giữ gìn nền hòa bình mà những người mẹ đã phải đánh đổi bằng cả máu và nước mắt của chính mình.
Câu 1. Văn bản trên thuộc kiểu văn bản nghị luận
Câu 2. Vấn đề được đề cập:Sự nhìn nhận, đánh giá con người và tầm quan trọng của việc tự thấu hiểu, sửa mình
Câu 3. Những bằng chứng tác giả sử dụng:
Câu ca dao: "Đèn khoe đèn tỏ hơn trăng..." và "Trăng khoe trăng tỏ hơn đèn..."
Câu thành ngữ/tục ngữ: "Nhân vô thập toàn", "Năm ngón tay có ngón dài ngón ngắn".
Chi tiết văn học: Hình ảnh chiếc đèn dầu cổ trong câu thơ Truyện Kiều: "Tuần trăng khuyết, đĩa dầu hao"
Câu 4.
Nội dung: Phân tích ý nghĩa hàm ẩn của cuộc đối thoại giữa đèn và trăng để chỉ ra rằng ai cũng có ưu điểm và hạn chế riêng.
Mục đích: Khuyên nhủ con người cần có cái nhìn bao dung với người khác và nghiêm khắc với chính mình; biết nhận ra khiếm khuyết để tự sửa đổi và hoàn thiện bản thân.
Câu 5.
Tác giả đi từ việc phân tích hình ảnh cụ thể trong ca dao (đèn, trăng) đến việc rút ra triết lý sống phổ quát. Sử dụng các câu hỏi tu từ ("Gió sẽ tự phía nào?", "Đâu là các loại mây có thể che mờ ánh sáng?") để buộc người đọc phải tự soi rọi lại mình.Sự kết hợp nhuần nhuyễn: Giữa văn hóa dân gian, văn học cổ điển và quan niệm sống hiện đại, tạo nên sức thuyết phục cao và sự gần gũi.
Câu 1
Trong cuộc sống đa chiều, việc tôn trọng sự khác biệt của người khác không chỉ là một biểu hiện của lối sống văn minh mà còn là sợi dây gắn kết cộng đồng bền chặt. Tôn trọng sự khác biệt nghĩa là chúng ta chấp nhận và trân trọng những nét riêng biệt về ngoại hình, tư duy, đức tin hay lối sống của người xung quanh mà không dùng định kiến cá nhân để phán xét hay bài trừ. Ý nghĩa lớn nhất của điều này là tạo ra một môi trường sống an toàn, nơi mỗi cá nhân được tự do phát triển bản sắc, không phải gồng mình sống theo những khuôn mẫu cứng nhắc. Khi ta mở lòng đón nhận những điều khác lạ, tầm nhìn của chúng ta sẽ được mở rộng, trí tuệ được làm giàu bởi những góc nhìn đa dạng. Hơn thế nữa, sự tôn trọng chính là "liều thuốc" hóa giải những xung đột, giảm bớt kỳ thị và bạo lực tinh thần. Một xã hội biết tôn trọng sự khác biệt là một xã hội đầy sức sáng tạo và nhân văn, nơi mà mỗi "biến số" cá nhân đều được coi là một đóng góp quý giá cho bức tranh chung của nhân loại. Thay vì nhìn sự khác biệt như một khoảng cách, hãy coi đó là một món quà để chúng ta học cách yêu thương con người một cách trọn vẹn hơn.
Câu 2
Trong dòng chảy của phong trào Thơ mới, nếu Xuân Diệu nồng cháy, Huy Cận sầu ảo thì Lưu Trọng Lư lại chinh phục lòng người bằng những vần thơ mộc mạc, đậm đà phong vị dân tộc nhưng vẫn đầy chất mộng mơ. "Nắng mới" là một trong những bài thơ tiêu biểu nhất của ông, một bản nhạc nhẹ nhàng nhưng thấm đẫm nỗi nhớ thương và lòng hiếu thảo dành cho người mẹ đã khuất.
Mở đầu bài thơ, tác giả khơi gợi dòng ký ức bằng những tín hiệu thị giác và thính giác rất đặc trưng của làng quê Việt Nam:
"Mỗi lần nắng mới hắt bên song, Xao xác, gà trưa gáy não nùng,"
Cái hay của Lưu Trọng Lư nằm ở từ "nắng mới" – ánh nắng của sự bắt đầu, của sự thay đổi thời gian, nhưng lại hắt lên khung cửa sổ một nỗi buồn khó tả. Kết hợp với âm thanh "gà trưa gáy não nùng", tác giả đã tạo nên một không gian tĩnh lặng đến rợn người. Từ láy "xao xác" gợi lên sự xao động của tâm hồn, khiến lòng người "rượi buồn" khi đối diện với những "thời dĩ vãng". Ký ức về mẹ không hiện ra ngay lập tức mà hiện lên "chập chờn" giữa thực và ảo, giữa quá khứ xa xôi và thực tại cô đơn.
Ở khổ thơ thứ hai, nỗi nhớ đã định hình rõ nét gắn liền với hình bóng người mẹ thuở thiếu thời:
"Tôi nhớ me tôi, thuở thiếu thời Lúc người còn sống, tôi lên mười;"
Nhịp thơ chậm rãi như một lời kể lể chân thành. Hình ảnh người mẹ hiện lên rực rỡ và ấm áp trong sắc "áo đỏ" được đưa ra phơi trước giậu. Màu đỏ của chiếc áo giữa cái "nắng reo ngoài nội" không chỉ làm sáng bừng bức tranh thiên nhiên mà còn sưởi ấm tâm hồn đứa con bé bỏng. Đó là hình ảnh đẹp nhất, tươi sáng nhất mà nhà thơ còn lưu giữ được về mẹ – một người phụ nữ đảm đang, tần tảo gắn liền với nếp sinh hoạt bình dị.
Khổ thơ cuối cùng là sự ngưng đọng của cảm xúc, nơi chân dung người mẹ được phác họa bằng những nét vẽ thần tình:
"Hình dáng me tôi chửa xoá mờ Hãy còn mường tượng lúc vào ra: Nét cười đen nhánh sau tay áo Trong ánh trưa hè trước giậu thưa."
Tác giả không miêu tả chi tiết gương mặt mà tập trung vào "hình dáng lúc vào ra" – một sự hiện diện âm thầm nhưng bền bỉ trong tâm trí. Đặc biệt, chi tiết "nét cười đen nhánh" là một sáng tạo nghệ thuật độc đáo. Nó vừa gợi lên hình ảnh đôi mắt đen lánh, vừa gợi nhắc đến hàm răng đen lánh – vẻ đẹp truyền thống của phụ nữ Việt Nam xưa. Nụ cười ấy lại được che sau tay áo, tạo nên nét duyên dáng, kín đáo và hiền hậu vô ngần. Dù người mẹ đã đi xa, nhưng nụ cười và hình bóng ấy vẫn sống mãi trong không gian của "ánh trưa hè" và "giậu thưa", trở thành biểu tượng của tình yêu thương vĩnh cửu.
Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ thất ngôn với nhịp điệu uyển chuyển, ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức biểu cảm. Cách sử dụng các từ láy như "xao xác", "não nùng", "chập chờn" đã diễn tả thành công những trạng thái tinh tế của nỗi nhớ.
Tóm lại, "Nắng mới" của Lưu Trọng Lư là một bài thơ giàu giá trị nhân văn. Qua bức tranh tâm tưởng đầy xúc động, nhà thơ không chỉ thể hiện nỗi đau mất mát mà còn khẳng định sự bất tử của tình mẫu tử. Bài thơ giống như một nốt trầm xao xuyến, khiến mỗi người đọc đều muốn quay trở về để trân trọng hơn những phút giây còn có mẹ trong đời.
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính: nghị luận
Câu 2. Hai cặp từ, cụm từ đối lập trong đoạn 1:
+ tằn tiện đối lập với phung phí
+ hào phóng đối lập với keo
Câu 3. Tác giả cho rằng "đừng bao giờ phán xét người khác một cách dễ dàng" vì:
+Mỗi người có một hệ giá trị, hoàn cảnh và cách sống riêng. Việc phán xét thường chỉ dựa trên cái nhìn phiến diện từ góc độ cá nhân (người tằn tiện nhìn người khác là phung phí, người ưa bay nhảy nhìn người ở nhà là không biết hưởng thụ).
+Sự phán xét dễ dàng thường mang tính chủ quan, gây ra mệt mỏi và hiểu lầm, không phản ánh đúng bản chất của đối phương.
Câu 4:Khi ta để định kiến của người khác chi phối, ta không còn được là chính mình mà phải sống theo tiêu chuẩn, sự áp đặt của xã hội."Tấm lưới" là hình ảnh ẩn dụ cho sự vây hãm, khiến con người mất đi tự do trong tư duy và hành động.Tệ hơn cả việc bị phán xét là việc ta "chấp nhận" và thỏa hiệp với nó, dẫn đến việc đánh mất niềm tin vào bản thân và tiếng nói nội tâm của chính mình.
Câu 5 : qua văn bản em rút ra thông điệp
+Tôn trọng sự khác biệt: Ngừng dùng thước đo của bản thân để đánh giá cuộc đời người khác. Thế giới đa sắc màu nhờ sự khác biệt.
+Bản lĩnh sống: Hãy học cách lắng nghe chính mình ("lời thì thầm của trái tim") thay vì sống theo dư luận. Đừng để định kiến của người khác trở thành rào cản cho hạnh phúc của bạn.
+Sống bao dung: Thay vì phê phán, hãy thử thấu hiểu và chấp nhận những lối sống không giống mình.
Câu 1 Đoạn thơ trong bài “Phía sau làng” của Trương Trọng Nghĩa gợi lên nỗi niềm sâu lắng về sự đổi thay của làng quê và những mất mát khó gọi tên. Hình ảnh “tôi đi về phía tuổi thơ” không chỉ là hành trình không gian mà còn là hành trình trở về ký ức. Tuy nhiên, tuổi thơ ấy đã không còn nguyên vẹn khi “những đứa bạn đã rời làng kiếm sống”, “đất không đủ cho sức trai cày ruộng”. Những câu thơ như một lời thở dài về thực trạng ly hương, mưu sinh và sự mai một của đời sống nông thôn. Bên cạnh đó, những giá trị văn hóa truyền thống cũng dần biến mất: thiếu nữ không còn hát dân ca, không còn để tóc dài; lũy tre – biểu tượng của làng quê – cũng nhường chỗ cho nhà cửa chen chúc. Về nghệ thuật, tác giả sử dụng thể thơ tự do, giọng điệu trầm buồn, kết hợp các hình ảnh giàu tính gợi để khắc họa rõ nét sự đổi thay. Đặc biệt, câu thơ “mang lên phố những nỗi buồn ruộng rầy” là một ẩn dụ sâu sắc, thể hiện nỗi nhớ quê và nỗi buồn của con người trước sự biến chuyển của thời gian. Câu 2 Trong cuộc sống hiện đại ngày nay, mạng xã hội đã trở thành một phần không thể thiếu, đặc biệt đối với giới trẻ. Sự phát triển mạnh mẽ của các nền tảng như Facebook, TikTok hay Instagram đã tạo ra một không gian kết nối rộng lớn, mang lại nhiều lợi ích nhưng cũng đặt ra không ít thách thức. Trước hết, không thể phủ nhận những mặt tích cực của mạng xã hội. Đây là công cụ giúp con người kết nối, giao lưu và chia sẻ thông tin một cách nhanh chóng, vượt qua mọi khoảng cách địa lí. Nhờ mạng xã hội, việc học tập, cập nhật kiến thức hay tiếp cận tin tức trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết. Ngoài ra, mạng xã hội còn là nơi để mỗi người thể hiện bản thân, sáng tạo nội dung, thậm chí mở ra nhiều cơ hội nghề nghiệp mới như sáng tạo nội dung số, kinh doanh online. Trong bối cảnh xã hội phát triển nhanh, mạng xã hội góp phần làm cho cuộc sống trở nên tiện lợi và năng động hơn. Tuy nhiên, bên cạnh những lợi ích đó, mạng xã hội cũng tồn tại nhiều hạn chế đáng lo ngại. Trước hết là tình trạng lạm dụng mạng xã hội khiến nhiều người, đặc biệt là giới trẻ, bị phụ thuộc, dành quá nhiều thời gian cho thế giới ảo mà sao nhãng học tập và cuộc sống thực. Không ít người rơi vào trạng thái so sánh bản thân với người khác qua những hình ảnh “hoàn hảo” trên mạng, từ đó nảy sinh tâm lí tự ti, áp lực. Bên cạnh đó, thông tin sai lệch, tin giả lan truyền nhanh chóng cũng gây ảnh hưởng tiêu cực đến nhận thức và hành vi của cộng đồng. Mạng xã hội cũng có thể trở thành môi trường cho các hành vi tiêu cực như bạo lực mạng, công kích cá nhân, làm tổn thương người khác. Vì vậy, điều quan trọng không phải là phủ nhận vai trò của mạng xã hội mà là biết sử dụng nó một cách hợp lí. Mỗi người cần trang bị cho mình kĩ năng chọn lọc thông tin, sử dụng mạng xã hội có mục đích, không để bị cuốn theo những nội dung vô bổ. Đặc biệt, cần cân bằng giữa thế giới ảo và đời sống thực, dành thời gian cho học tập, gia đình và những trải nghiệm thực tế. Tóm lại, mạng xã hội là một thành tựu của thời đại số, mang lại nhiều lợi ích nhưng cũng tiềm ẩn không ít nguy cơ. Việc sử dụng mạng xã hội một cách thông minh, có ý thức sẽ giúp con người tận dụng được những giá trị tích cực mà nó mang lại, đồng thời hạn chế những tác động tiêu cực, góp phần xây dựng một cuộc sống lành mạnh và cân bằng hơn.
Câu 1. Thể thơ: Thể thơ tự do (các dòng thơ có số chữ không bằng nhau, ngắt nhịp linh hoạt). Câu 2. Các tính từ miêu tả hạnh phúc: "xanh", "thơm", "dịu dàng", "vô tư". Câu 3. Nội dung đoạn thơ: Đoạn thơ gợi lên quan niệm hạnh phúc rất tinh tế, nhẹ nhàng và bình dị. Hạnh phúc không cần phải ồn ào, rực rỡ mà đôi khi chỉ là sự cảm nhận về vẻ đẹp, hương thơm dịu dàng, bình yên trong tâm hồn, như quả ngọt âm thầm tỏa hương. Câu 4. Tác dụng của biện pháp tu từ so sánh: So sánh: Hạnh phúc - sông (vô tư trôi). Tác dụng: Tăng sức gợi hình, gợi cảm: Hình ảnh so sánh làm cho khái niệm trừu tượng "hạnh phúc" trở nên cụ thể, gần gũi, sinh động. Nhấn mạnh quan niệm về hạnh phúc: Hạnh phúc đích thực là sự bình thản, trôi chảy tự nhiên theo dòng đời, biết chấp nhận và tận hưởng sự bình yên, không bon chen, lo âu (không cần biết đầy vơi). Câu 5. Nhận xét quan niệm hạnh phúc: Quan niệm hạnh phúc của tác giả rất nhân văn, tích cực và sâu sắc. Hạnh phúc không phải là những thứ xa vời, vật chất cao sang hay sự đủ đầy viên mãn tuyệt đối. Hạnh phúc nằm ngay trong những khoảnh khắc đời thường, sự tận hưởng cuộc sống một cách an nhiên, nhẹ nhàng và "vô tư" giữa những biến động của cuộc đời (nắng dội, mưa tràn).
a) Cân bằng phương trình phản ứng
5CaC2O4 + 2KMnO4 + 8H2SO4 → 5CaSO4 + K2SO4 + 2MnSO4 + 8H2O + 10CO2
b) Số mol KMnO4 cần dùng để phản ứng hết với calcium oxalate kết tủa từ 1 mL máu là:
2,05.10-3.4,88.10-4 = 10-6 mol
Số mol CaSO4 = 5/2. Số mol KMnO4 = 2,5x10-6 mol
Khối lượng ion calcium (mg) trong 100 mL máu là: 2,5x10-6x40x103x 100 = 10mg/100 mL.
-542,83 + (-167,16) - (-795,0) = 85,01 kJ/mol.
a, chất khử Fe
chất oxi hóa HNO3
quá trình oxi hóa Fe-->Fe+3 +3e
quá trình khử N+5 +3e--->N+2
1Fe+4HNO3-->1Fe(NO3)3 + 1NO+2H20
b, chất khử FeSO4
chất oxi hóa KMnO4
quá trình oxi hóa 2Fe+2 --->Fe2+3 + 1e.2
quá trình khử Mn+7 + 5e ---> Mn+2
2 KMnO4+10FeSO4+8H2SO4+5Fe2(SO4)3+2MnSO4+K2SO4+8H20