Nguyễn Thị Thiên Hương
Giới thiệu về bản thân
a.
Nó được coi là một đoạn văn vì đoạn văn bắt đầu bằng chữ cái viết hoa thụt vào đầu dòng và kết thúc bằng dấu chấm xuống dòng.
b.
Mạch lạc giữa các câu trong đoạn văn được thể hiện qua sự kết nối chặt chẽ về nội dung và hình thức
Về nội dung các câu đều xoay quanh chủ đề chính là lòng đồng cảm và nghệ sĩ,con người nghê thuật. Câu đầu nêu lên bản chất con người, câu thứ hai giải thích nguyên nhân sự thay đổi bản chất đó, câu thứ ba khẳng định những người giữ được bản chất đó, và câu cuối kết luận họ là nghệ sĩ.
Về hình thức:sử dụng từ ngữ liên kết,phép lặp,phép thế
c.
Dấu hiệu cho thấy liên kết với đoạn văn kề trước đó là cụm từ"Nói cách khác" ở đầu đoạn.Cụm từ này có chức năng giải thích lại, diễn đạt lại một ý đã được nêu ở đoạn trước đó bằng một cách khác, làm rõ hơn hoặc nhấn mạnh thêm nội dung của đoạn văn trước.d.
Những từ ngữ được lặp lại nhiều lần là: "con người", "nghệ thuật", "đồng cảm", "người đời", "tấm lòng/lòng đồng cảm", "nghệ sĩ".
Tác dụng của những từ ngữ được lặp lại nhiều lần nhấn mạnh các khái niệm chính, làm nổi bật chủ đề tư tưởng của đoạn văn là mối liên hệ giữa con người, lòng đồng cảm và nghệ sĩ.Tạo sự mạch lạc, gắn kết chặt chẽ về mặt nội dung giữa các câu, giúp người đọc dễ dàng theo dõi mạch lập luận của tác giả.Đồng thời khẳng định mạnh mẽ quan điểm của tác giả về bản chất đáng quý của con người và vai trò của người nghệ sĩ trong việc giữ gìn bản chất đó.
Văn bản "Hiền tài là nguyên khí của quốc gia" có mạch lạc chặt chẽ vì các đoạn văn đều xoay quanh và làm nổi bật một luận đề chung, được sắp xếp theo trình tự logic. Tính liên kết được thể hiện rõ qua việc sử dụng các phép liên kết như phép lặp, phép thế, phép nối giúp các câu, các đoạn văn gắn kết chặt chẽ và tạo nên một thể thống nhất, có sự chuyển tiếp nhịp nhàng giữa các ý.
Tác giả sử dụng các hình ảnh ẩn dụ, nhân hóa để nói về sự linh hoạt, biến hóa của chữ nghĩa. Chữ không chỉ là công cụ mà còn là yếu tố tạo nên sự sống động, tinh tế cho tác phẩm. Quan điểm này không chỉ thể hiện sự tôn vinh tài năng của nhà thơ mà còn đề cao sức mạnh của ngôn ngữ. Tác giả cho thấy ngôn ngữ có khả năng "chọn" và "nâng đỡ" người tài, đồng thời người tài sẽ làm cho ngôn ngữ trở nên phong phú và có giá trị hơn.Qua đó, tác giả tạo ra sự đồng điệu, tri âm giữa nhà thơ và ngôn ngữ, khẳng định rằng tài năng của người nghệ sĩ được thể hiện qua sự sáng tạo, tinh tế khi sử dụng ngôn ngữ.
Lí lẽ:bác bỏ quan niệm sai lầm về thơ ca rằng thơ ca chỉ là cảm hứng bốc đồng hay thiên phú
Bằng chứng:"ôn-xtôi đã chữa đi chữa lại nhiều lần cuốn tiểu thuyết đồ sộ Chiến tranh và hoà bình. Phlô-be cân nhắc chữ trên cân tiểu li như một thầy lang bốc những vị thuốc công phạt có thể chết người."
Nhận xét: lí lẽ rõ ràng,logic,có sức thuyết phục,dẫn chứng phong phú,giọng văn sắc sảo,giàu tính phản biện
Ý kiến "nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ." này dùng hình ảnh lao động chân tay vất vả để nói đến sự sáng tác nghệ thuật nghiêm túc của nhà thơ.Làm thơ không phải ngẫu hứng hay dựa vào trời cho.Nhà thơ phải khổ luyện,kiên trì,tỉ mỉ,chăm chút từng chữ như người nông dân cực nhọc để thu được từng hạt lúa.Qua đó gợi lên sự cần cù,khiêm nhường,bền bỉ,coi làm thơ là một nghề lao động thực sự của tác giả
Tác giả rất ghét:"cái định kiến quái gở, không biết xuất hiện từ bao giờ: các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm.".Không mê:" mê những nhà thơ thần đồng."
Ngược lại ông ưa:"những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hỡi lấy từng hạt chữ"