Nguyễn Hoàng Hà

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Hoàng Hà
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Đoạn thơ của Trương Trọng Nghĩa gợi lên nỗi buồn và niềm tiếc nuối trước sự đổi thay của làng quê trong nhịp sống hiện đại. Hình ảnh “tôi đi về phía tuổi thơ” mở đầu bằng một hành trình ngược dòng ký ức, tìm về những kỷ niệm đã xa. Những dấu chân tuổi nhỏ nay vương nỗi hoang hoải khi bạn bè đã rời làng kiếm sống, bởi đất đai không đủ nuôi sức trai, mồ hôi đổ xuống mà không hóa thành bát cơm no. Cảnh làng xưa cũng đổi khác: thiếu nữ đã thôi hát dân ca, chẳng còn giữ mái tóc dài truyền thống; cánh đồng bị nhà cửa chen chúc lấn chiếm, lũy tre ngày nào chỉ còn trong hồi ức. Nghệ thuật của đoạn thơ nổi bật ở giọng điệu trầm buồn, chân thành, kết hợp những hình ảnh quen thuộc của làng quê để khắc họa sự biến mất của vẻ yên bình xưa cũ. Việc sử dụng phép đối lập giữa quá khứ và hiện tại, giữa tuổi thơ và thực tại, càng làm nổi bật nỗi lòng của người con xa quê. Kết thúc bằng câu thơ “Mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy” súc tích, khép lại mạch cảm xúc ngậm ngùi, gửi gắm tình yêu và nỗi nhớ thương tha thiết với quê nhà đang đổi thay từng ngày.

Câu 1:

Đoạn thơ của Trương Trọng Nghĩa gợi lên nỗi buồn và niềm tiếc nuối trước sự đổi thay của làng quê trong nhịp sống hiện đại. Hình ảnh “tôi đi về phía tuổi thơ” mở đầu bằng một hành trình ngược dòng ký ức, tìm về những kỷ niệm đã xa. Những dấu chân tuổi nhỏ nay vương nỗi hoang hoải khi bạn bè đã rời làng kiếm sống, bởi đất đai không đủ nuôi sức trai, mồ hôi đổ xuống mà không hóa thành bát cơm no. Cảnh làng xưa cũng đổi khác: thiếu nữ đã thôi hát dân ca, chẳng còn giữ mái tóc dài truyền thống; cánh đồng bị nhà cửa chen chúc lấn chiếm, lũy tre ngày nào chỉ còn trong hồi ức. Nghệ thuật của đoạn thơ nổi bật ở giọng điệu trầm buồn, chân thành, kết hợp những hình ảnh quen thuộc của làng quê để khắc họa sự biến mất của vẻ yên bình xưa cũ. Việc sử dụng phép đối lập giữa quá khứ và hiện tại, giữa tuổi thơ và thực tại, càng làm nổi bật nỗi lòng của người con xa quê. Kết thúc bằng câu thơ “Mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy” súc tích, khép lại mạch cảm xúc ngậm ngùi, gửi gắm tình yêu và nỗi nhớ thương tha thiết với quê nhà đang đổi thay từng ngày.

Câu 1:

Tôn trọng sự khác biệt của người khác là một phẩm chất quan trọng giúp xã hội trở nên văn minh và giàu tính nhân văn. Mỗi người đều có xuất thân, tính cách, sở thích và cách nhìn nhận cuộc sống khác nhau. Khi biết chấp nhận và trân trọng sự đa dạng ấy, chúng ta sẽ học được cách sống khoan dung và cởi mở hơn. Việc tôn trọng sự khác biệt không chỉ giúp tránh những xung đột, hiểu lầm mà còn tạo cơ hội để mỗi cá nhân được là chính mình, phát huy điểm mạnh của bản thân. Trong môi trường học tập hay làm việc, sự tôn trọng ấy sẽ giúp xây dựng tinh thần đoàn kết, hợp tác, nơi mọi người cùng hỗ trợ và bổ sung cho nhau. Ngược lại, thái độ áp đặt, kỳ thị hoặc coi thường sự khác biệt dễ dẫn đến chia rẽ, mâu thuẫn và bỏ lỡ những giá trị quý báu mà người khác mang lại. Vì vậy, mỗi chúng ta cần rèn luyện khả năng lắng nghe, thấu hiểu và chấp nhận những điều khác mình, từ đó tạo nên một cộng đồng đa dạng nhưng hòa hợp, góp phần làm cho cuộc sống thêm phong phú và ý nghĩa.

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính của văn bản là nghị luận.

Câu 2. Hai cặp từ, cặp cụm từ đối lập được sử dụng trong đoạn (1) là:

Tằn tiện - Phung phí

Hào phóng - Keo kiệt

Câu 3. Tác giả cho rằng đừng bao giờ phán xét người khác một cách dễ dàng vì mỗi người có quan điểm, giá trị sống khác nhau, những gì chúng ta thấy chưa chắc đã đúng với người khác. Việc phán xét vội vàng có thể dẫn đến hiểu lầm và bỏ lỡ những điều tốt đẹp ở người khác.

Câu 4. Quan điểm của tác giả về Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó có thể được hiểu là: Định kiến là những suy nghĩ, quan niệm cố hữu, không dựa trên thực tế. Việc chấp nhận định kiến của người khác đồng nghĩa với việc từ bỏ quyền tự do tư duy, tự quyết định cuộc sống của mình. Điều này càng nguy hiểm hơn khi định kiến đó tiêu cực, dẫn đến những hành động sai trái, phân biệt đối xử.

Câu 5. Thông điệp mà văn bản muốn gửi gắm là: Hãy trân trọng sự khác biệt, đừng phán xét người khác một cách vội vàng, hãy lắng nghe chính mình và sống theo giá trị của bản thân. Đừng để định kiến của người khác chi phối cuộc sống của mình.