Nguyễn Hải Yến

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Hải Yến
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1: tôi là ngôi thứ nhất

câu 2: Trong rừng già, trên sườn núi cao cheo leo

câu 3:

1.xù xì

Nghĩa : Mô tả một bề mặt không bằng phẳng, gồ ghề, có nhiều u cục hoặc gai, không nhẵn. Trong văn bản, nó ám chỉ những hạt dẻ khi lớn lên có lớp vỏ ngoài sần sùi và nhiều gai.

2.cheo leo

Nghĩa :  Miêu tả một nơi cao, rất nguy hiểm, bấp bênh, dễ rơi xuống vách đá hoặc nơi thấp hơn, tạo cảm giác nguy hiểm, không an toàn. Trong văn bản, nó được dùng để miêu tả những sườn núi cao nơi cây dẻ sinh sống.

câu 4: Thông qua câu chuyện và hành trình của nhân vật “Tôi”, tác giả truyền tải những bài học về đạo đức, triết lý sống nhẹ nhàng, phù hợp với trẻ em (ví dụ như bài học về lòng dũng cảm, tình bạn, sự đoàn kết, tinh thần vượt khó, hay cách nhìn nhận thế giới xung quanh).

câu 5: Cuộc sống bấp bênh trên sườn núi, phải trải qua mùa đông giá lạnh, hay đối mặt với nguy cơ bị quật ngã, dạy cho con người về tinh thần kiên cường, không ngại khó khăn, thử thách để sinh tồn và phát triển. Khó khăn chính là chất xúc tác giúp con người trở nên mạnh mẽ hơn.



Những kỷ niệm buồn nhất thường để lại dấu ấn sâu sắc hơn những kỷ niệm vui, dạy cho ta những bài học quý giá. Với ai đó, trải nghiệm buồn ý nghĩa nhất không phải là mất mát to lớn, mà là một khoảnh khắc bất cẩn và hối tiếc. Chuyện xảy ra vào một buổi chiều hè năm lớp năm. Có một chú chó nhỏ tên Vàng, một người bạn trung thành luôn vẫy đuôi mừng rỡ mỗi khi ai đó đi học về. Hôm đó, Vàng bị ốm, cuộn tròn trong góc bếp. Mẹ dặn các em phải chăm sóc Vàng, cho Vàng uống thuốc và ở nhà chơi với Vàng. Tuy nhiên, cả nhóm lại có hẹn chơi bóng đá với bạn bè. Phớt lờ lời mẹ dặn và tiếng rên khe khẽ của Vàng, có người đã lẻn đi. Họ nghĩ Vàng sẽ ổn thôi, chỉ bị cảm nhẹ thôi. Trận đấu kéo dài đến tận khuya, và khi họ về đến nhà, một cảnh tượng đau lòng ập đến. Vàng nằm bất động trên một tấm giẻ rách cũ, hơi thở đã tắt. Người mẹ ngồi bên cạnh, nét mặt buồn bã. Có người đứng lặng, cảm giác tội lỗi và hối hận dâng trào. Họ đã không ở bên Vàng trong những giây phút cuối cùng mà nó cần họ nhất. Đêm đó, có người đã khóc rất nhiều. Họ nhận ra sự vô trách nhiệm và ích kỷ của mình. Họ đặt khoái lạc cá nhân lên trên mạng sống của một sinh linh đang phụ thuộc vào mình. Cảm giác day dứt ấy cứ đeo bám họ suốt một thời gian dài. Trải nghiệm buồn này đã trở thành một bài học sâu sắc. Nó dạy cho họ về trách nhiệm, sự quan tâm và tình yêu thương chân thành. Ai đó đã học được rằng trong cuộc sống, có những khoảnh khắc sự hiện diện và sự chăm sóc kịp thời của họ có ý nghĩa hơn bất kỳ niềm vui nào. Từ đó, họ đã sống có trách nhiệm hơn với lời nói và hành động của mình, biết trân trọng những gì mình đang có và quan tâm đến cảm xúc của người khác. Nỗi buồn mất Vàng vẫn là lời nhắc nhở chúng ta hãy sống tử tế và chu đáo mỗi ngày.

câu 1: ngôi kể thứ 2

câu 2: ông nội của bé Hà là người đã trồng cây mộc lan

câu 3: ừ ngữ nhân hóa: "khoác trên mình".

câu 4: hành động của Hà bộc lộ một tâm hồn nhạy cảm, giàu tình yêu thương và trân trọng những giá trị tinh thần và kỷ niệm thiêng liêng của gia đình

câu 5: Gia đình đóng vai trò then chốt trong cuộc sống của mỗi người. Đó là nơi nuôi dưỡng và là chỗ dựa vững chắc nhất. Tại đây, con người nhận được tình yêu thương, sự che chở, học hỏi các bài học đạo đức đầu đời, và hình thành nhân cách. Bên cạnh đó, gia đình là nguồn động viên lớn lao, giúp vượt qua khó khăn, thử thách. Tình cảm gia đình thiêng liêng, bền chặt là tài sản quý giá nhất cần được trân trọng và gìn giữ.





Trong cuộc sống, tất cả chúng ta sẽ trải qua rất nhiều kỉ niệm xinh xắn. Đối với tôi, những kỉ niệm khiến tôi cảm thấy ấn tượng nhất chính là bên cạnh bè bạn, thầy cô dưới mái trường tiểu học.

Ngôi trường của tôi là trường tiểu học duy nhất của xã. Ngày đầu tiên bước vào trường học, tôi cảm thấy rất ấn tượng. Ngôi trường của em rất to và đẹp, nó được đặt ngay ở khu trung tâm của xã. Con đường dẫn vào trường được đổ bê tông phẳng lì. Hai bên đường là những hàng bạch đàn thẳng tắp, cao vút, cành lá lao xao như vẫy chào chúng em tới trường. Bước qua cổng trường, em đã gặp ngay bác trống nằm tròn vo trên giá ngay cạnh phòng bác bảo vệ. Có lẽ vì chưa có ai đánh thức nên bác vẫn còn ngủ say.

Mới ngày nào còn kinh ngạc, mà năm năm học trôi qua thật nhanh. Tôi đã trải qua rất nhiều kỉ niệm đẹp bên thầy cô, bè bạn. Mỗi giờ học căng thẳng mệt mỏi nhưng rất hữu dụng. Mỗi giờ giải lao sôi động cùng với bạn chơi đủ những trò, nào là : chơi đuổi bắt, nhảy dây, đá cầu … Thật nhiều kỉ niệm mà tôi không hề nhớ được hết. Nhưng đến giờ đây, tôi vẫn còn nhớ nhất một kỉ niệm xảy ra khi tôi học lớp 2. Hôm ấy vào giờ ra chơi, chúng tôi rủ nhau chơi đá cầu. Cả nhóm đang chơi vui tươi thì bỗng có tiếng nói : “ Các bạn cho tôi cùng chơi với được không ? ”. Thì ra là Hạnh – người bạn mới chuyển đến từ một tuần trước. Trong ấn tượng của tôi, Hạnh là một người bạn hiền lành, nhưng khá nhút nhát. Đã chuyển đến một tuần nhưng Hạnh vẫn chưa hòa nhập được với lớp. Vậy mà thời điểm ngày hôm nay, Hạnh lại dữ thế chủ động ý kiến đề nghị được chơi cùng khiến chúng tôi cảm thấy rất giật mình. Cả nhóm không ai bảo ai, nhìn nhau mỉm cười rồi cùng hô to: “ Đồng ý ”. Khi khởi đầu game show, chúng tôi chia ra làm hai đội tranh tài với nhau. Tôi cùng đội với Hạnh. Điều kỳ lạ là Hạnh tuy dáng người nhỏ bé lại không cao nhưng rất nhanh gọn và khôn khéo. Đội của tôi liên tục dành thắng lợi trong cuộc đấu. Điều đó khiến tôi rất niềm hạnh phúc. Và sau buổi ra chơi hôm đó, Hạnh đã trở nên hòa đồng hơn. Còn tôi thì tìm được một người bạn mới. Tôi và Hạnh đã trở thành bạn tốt của nhau. Thời gian trôi qua thật nhanh, khi lên cấp hai, mái ấm gia đình tôi chuyển nhà đi rất xa. Tôi không còn được gặp những người bạn cũ nữa.

Đối với tôi, những kỉ niệm xinh xắn hồi cấp một sẽ còn mãi trong tâm trí. Những kỉ niệm về tuổi học trò với bạn bè, thầy cô luôn là một phần kí ức tươi đẹp tôi sẽ nhớ mãi.