Phạm Minh Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Minh Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

:) he he , crush nhà ngay cạnh

Trường mik 5 ngày nữa cũng bế giảng rồi nè

Mik lướt trên YouTube thấy

Đi qua và coi như ko nhìn thấy // Đùa //

Ăn , ngủ , nghỉ hết🙃

Mik cũng giống như bn , bị cả nhóm của con lp trưởng cho cô lập . Đôi khi mik còn thấy mấy bn ý n6 mik nữa . Bạn đầu thì mik quen nên ko có quán tâm lắm . Kệ xác tụi nó thích nói j thì nói . Nhưng vào một hôm , mik vào lớp mik thấy con lp trướng nó ngồi bàn mik . Nó còn rủ thêm cái hội bn bè nó ra ngồi cùng . Tụi nó vừa gác chân lên ghế vừa ăn uống ở chỗ mik , làm bẩn hết bàn với ghế của mik . Mik có nói bọn nó đi ra và có dọn chỗ mik. Nhưng mik càng dọn , bọn nó càng vất . Lúc đó mik rất bực r , ko nhịn đc nữa . Và ........ mik đã tât cho con lp trưởng kia một phát , ngoài ra mik còn lấy bình nước đập vào đầu nó , may là lúc đó cô vào lớp , nếu ko ........🥲

Tôi và Lan là đôi bạn thân với nhau từ nhỏ vì nhà Lan gần nhà tôi. Có gì chúng tôi cũng chia ngọt sẻ bùi cho nhau như hai chị em gái vậy. Hằng ngày Lan thường sang gọi tôi đi học kể cả trời mưa lẫn trời nắng. Nhưng hôm nay trời mưa cũng như mọi khi thôi mà tôi ở nhà chờ mãi…chờ mãi đến gần bảy giờ mà vẫn không thấy Lansang gọi mình đi học. Tôi liền nghĩ và nói thầm: “Hôm nay không đợi mình đi học thì hôm sau mình sẽ đi trước và không đợi bạn nữa đâu.” Nói xong tôi liền nhanh chóng chạy vội đến trường vì sợ vào lớp muộn. Trời mưa, nước tát vào mặt, đường bị trơn nên tôibị vấp ngã bẩn hết quần áo. Đến lớp lại bị các bạn trong lớp trêu là con áo ộp nên tôi càng bực và giận bạn hơn. Nhìn xung quanh trong lớp cũng không thấy Lan tôi lại nghĩ bạn đang chơi với các bạn ngoài sân. Lúc này tôi càng giận hơn và dường như trong đầu tôi lúc này Lan không còn là bạn thân nữa.Tùng…tùng…tùng ba tiếng trống vang lên báo hiệu giờ vào lớp, tất cả mọi người đã ngồi vào hết chỗ của mình chỉ còn chỗ Lan vắng. Một lúc sau cô bước vào lớp và nói: “ Hôm nay bạn Lan bị ốm nên xin phép cô nghỉ các em ạ.” Nghe cô nói lúc này tôi cảm thấy thương bạn và có lỗi với bạn vô cùng. Dường như giờ học hôm ấytôi chẳng tiếp thu được gì. Cô bảo đọc thì đọc, cô bảo viết thì viết. Tôi chỉ mong sao tiết học hôm đấy trôi đi thật nhanh để còn chạy về thăm bạn. Nhưng không ngờ tiết học hôm đấy trôi đi lâu lắm chắc bởi vì tôi không chú ý nghe giảng. Thế rồi tiết học cũng kết thúc, tôi chạy nhanh về nhà bạn, rồi bước vào nhà thấy bạn đang