Nguyễn Phưong Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Phưong Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Tôn trọng sự khác biệt của người khác là một điều rất quan trọng trong cuộc sống.

Mỗi người đều có suy nghĩ, tính cách và hoàn cảnh riêng nên không ai giống ai.

Việc tôn trọng sự khác biệt giúp con người sống hòa đồng và tránh được những mâu thuẫn không đáng có.

Nó cũng thể hiện sự văn minh và cách ứng xử lịch sự của mỗi cá nhân.

Khi biết tôn trọng người khác, ta cũng sẽ nhận lại sự tôn trọng từ họ.

Ngược lại, nếu không tôn trọng sự khác biệt, con người dễ trở nên ích kỉ và định kiến.

Điều đó có thể làm tổn thương người khác và phá vỡ các mối quan hệ.

Vì vậy, mỗi người cần học cách lắng nghe, thấu hiểu và chấp nhận sự khác biệt trong xã hội.

Câu 2

Bài thơ thể hiện nỗi nhớ thương sâu sắc của tác giả đối với người mẹ.

Hình ảnh “nắng mới” gợi lên những kỉ niệm tuổi thơ ấm áp và quen thuộc.

Âm thanh “gà trưa gáy” làm nổi bật không gian làng quê yên bình.

Tâm trạng buồn bã, tiếc nuối được thể hiện qua nỗi nhớ về những ngày đã qua.

Tác giả nhớ về mẹ với những hình ảnh giản dị nhưng đầy yêu thương.

Chi tiết “áo đỏ người đưa trước giậu phơi” gợi lại hình ảnh người mẹ tảo tần.

Hình dáng người mẹ tuy mờ dần nhưng vẫn in sâu trong tâm trí tác giả.

Nụ cười của mẹ hiện lên ấm áp, hiền hậu và đầy tình yêu thương.

Bài thơ sử dụng ngôn ngữ giản dị, giàu cảm xúc và hình ảnh gần gũi.

Qua đó, tác giả bộc lộ tình cảm yêu thương, kính trọng và nỗi nhớ mẹ tha thiết.


Câu 1:

Phương thức biểu đạt chính của văn bản là: nghị luận.

Câu 2:

Hai cặp từ/cụm từ đối lập là: tằn tiện – phung phí; hào phóng – keo kiệt.

Câu 3:

Tác giả cho rằng không nên dễ dàng phán xét người khác vì mỗi người đều có hoàn cảnh và góc nhìn riêng, nếu chỉ nhìn bề ngoài sẽ dễ đánh giá sai lệch.

Câu 4:

Ý kiến này có nghĩa là việc để bản thân bị chi phối bởi định kiến là điều rất tiêu cực, khiến con người mất đi sự khách quan và tự do trong suy nghĩ.

Câu 5:

Thông điệp rút ra là mỗi người cần biết tôn trọng sự khác biệt, không nên vội vàng phán xét người khác và cần sống theo suy nghĩ đúng đắn của bản thân


Câu 1

Đoạn thơ thể hiện nỗi nhớ và sự trăn trở của tác giả về quê hương.

Hình ảnh “đi về phía tuổi thơ” gợi lên những kí ức đẹp đẽ, trong trẻo của quá khứ.

Tuy nhiên, thực tại làng quê đã có nhiều đổi thay khi người dân rời quê đi làm ăn xa.

Cuộc sống khó khăn được thể hiện qua chi tiết “mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm no”.

Những nét đẹp truyền thống như lời hát dân ca hay hình ảnh lũy tre dần biến mất.

Cảnh làng quê trở nên chật chội hơn bởi sự xuất hiện của nhiều nhà cửa.

Qua đó, tác giả bộc lộ nỗi buồn, sự tiếc nuối trước sự đổi thay của quê hương.

Đồng thời, đoạn thơ cũng thể hiện tình yêu sâu sắc và sự gắn bó của tác giả với làng quê.


Câu 1: Thể thơ của đoạn thơ là thể thơ tự do.

Câu 2: Trong đoạn thơ, hạnh phúc được miêu tả qua những tính từ như xanh, thơm, êm lặng, dịu dàng.

Câu 3: Nội dung của đoạn thơ là cho thấy hạnh phúc rất giản dị, nhẹ nhàng và luôn hiện diện trong cuộc sống.

Câu 4: Biện pháp so sánh trong đoạn thơ giúp gợi lên những hình ảnh tinh tế, làm hạnh phúc trở nên gần gũi, dễ cảm nhận.

Câu 5: Quan niệm về hạnh phúc của tác giả là hạnh phúc giản dị, nằm trong những điều nhỏ bé, bình yên của cuộc sống.


Second, we should plant more trees and flowers in the schoolyard by doing this, we can make our school greener in for beautiful. We should classify our rubbish before putting it in the bed by doing this, we can help reduce the amount of waste and protect the environment.