Nguyễn Bảo Nhi
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài làm
Trong thế giới đa sắc màu với hơn 8 tỷ người, tôn trọng sự khác biệt chính là "chìa khóa" để mở ra cánh cửa của sự hòa hợp. Sự khác biệt không chỉ nằm ở ngoại hình, giới tính mà còn ở suy nghĩ, quan điểm sống và lựa chọn cá nhân. Khi chúng ta tôn trọng sự khác biệt, ta đang tạo ra một môi trường sống văn minh và nhân văn, nơi mỗi cá nhân đều cảm thấy được an toàn để là chính mình mà không sợ bị phán xét hay định kiến. Điều này giúp thúc đẩy sự sáng tạo, bởi những ý tưởng độc đáo thường nảy sinh từ những góc nhìn khác lạ. Hơn thế nữa, việc chấp nhận cái "khác" giúp ta mở rộng nhãn quan, bồi đắp lòng bao dung và giảm thiểu những xung đột, thù ghét vô nghĩa. Ngược lại, nếu ép mình vào một khuôn mẫu hẹp hòi, thế giới sẽ trở nên đơn điệu và ngột ngạt. Như những nốt nhạc khác nhau tạo nên một bản hòa ca, sự khác biệt làm nên vẻ đẹp phong phú của cuộc đời. Hãy nhớ rằng: "Tôn trọng người khác là tôn trọng chính mình", và chỉ khi biết trân trọng những nét riêng của đối phương, ta mới thực sự hiểu được giá trị của tự do và hạnh phúc.
Câu 2:
Bài làm
Trong dòng chảy rộn ràng, tân kỳ của phong trào Thơ mới, nếu Thế Lữ là người mở đường, Xuân Diệu là tiếng reo vui thiết tha với cuộc đời, thì Lưu Trọng Lư lại chọn cho mình một lối đi riêng với hồn thơ mộng ảo, tình tứ và tràn đầy sức gợi cảm. Trong số những thi phẩm xuất sắc nhất của ông, "Nắng mới" trích tập "Tiếng thu", hiện lên như một nốt lặng xao xuyến. Bài thơ không chỉ là bức tranh thiên nhiên bình dị mà còn là dòng hồi tưởng đầy xúc động, là tiếng lòng da diết của người con dành cho người mẹ quá cố trong một buổi trưa đầy hoài niệm.
Mở đầu bài thơ, tác giả đánh thức không gian và thời gian bằng một tín hiệu nghệ thuật quen thuộc nhưng đầy ám ảnh:
"Mỗi lần nắng mới hắt bên song,
Xao xác, gà trưa gáy não nùng,
Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng,
Chập chờn sống lại những ngày không."
"Nắng mới" là luồng ánh sáng đầu mùa, cái nắng trong trẻo nhưng cũng đủ sức làm bừng tỉnh những ký ức ngủ quên. Thế nhưng, trong cái nhìn của người thi sĩ, nắng không đem lại sự rộn rã mà lại "hắt" bên song một nỗi buồn đơn chiếc. Kết hợp với thị giác là thính giác: tiếng gà trưa "xao xác" và "não nùng". Những từ láy giàu sức biểu cảm này không chỉ gợi ra sự vắng lặng, mênh mông của làng quê Việt Nam xưa mà còn xoáy sâu vào nỗi buồn thẳm sâu trong lòng người. Trước không gian ấy, nhà thơ thấy "lòng rượi buồn", một nỗi buồn tê tái, rười rượi kéo theo cả một "thời dĩ vãng" tràn về, khiến những ký ức "chập chờn" sống lại giữa thực và ảo.
Từ sự thức dậy của cảm giác, ký ức dẫn lối đưa nhà thơ trở về với những kỷ niệm tuổi thơ gắn liền với hình ảnh người mẹ:
"Tôi nhớ me tôi, thuở thiếu thời
Lúc người còn sống, tôi lên mười;
Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,
Áo đỏ người đưa trước giậu phơi."
Bút pháp của Lưu Trọng Lư ở đây thật giản dị, như lời tự tình thủ thỉ. Tác giả nhớ về năm mình mười tuổi – cái độ tuổi vẫn còn được nằm trong vòng tay chở che, chăm sóc của mẹ. Hình ảnh người mẹ hiện lên gắn liền với một chi tiết đầy màu sắc: "áo đỏ". Giữa cái nắng mới "reo ngoài nội" (một cách nhân hóa gợi sự tươi tắn), sắc đỏ của chiếc áo mẹ phơi trước giậu trở thành một điểm nhấn rực rỡ, sưởi ấm cả không gian kỷ niệm. Màu đỏ ấy không chỉ là màu áo, mà là màu của hạnh phúc, của sự ấm áp khi còn mẹ ở bên. Nắng mới khi xưa là nắng của niềm vui, còn nắng mới hôm nay lại là nắng của sự hoài niệm.
Khổ thơ cuối cùng là sự ngưng đọng của cảm xúc, nơi hình ảnh người mẹ hiện lên rõ nét và thi vị nhất:
"Hình dáng me tôi chửa xoá mờ
Hãy còn mường tượng lúc vào ra:
Nét cười đen nhánh sau tay áo
Trong ánh trưa hè trước giậu thưa."
Thời gian có thể tàn phá tất cả, nhưng hình dáng của mẹ thì "chửa xóa mờ" trong tâm khảm đứa con. Tác giả vẫn mường tượng thấy dáng mẹ "vào ra" – một dáng vẻ tảo tần, đảm đang, hết lòng vì gia đình. Đặc biệt, chi tiết "nét cười đen nhánh sau tay áo" là một nhãn tự của bài thơ. Hình ảnh hàm răng đen lánh của người phụ nữ Việt Nam xưa hiện lên sau cái che tay kín đáo, dịu dàng, tạo nên một vẻ đẹp thuần hậu, tinh tế và đậm chất truyền thống. Nụ cười ấy tỏa sáng trong "ánh trưa hè", biến người mẹ thành một biểu tượng của vẻ đẹp vĩnh hằng, bất tử trong lòng người con.
Về phương diện nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ thất ngôn với nhịp điệu nhẹ nhàng, da diết như một lời ru. Cách sử dụng ngôn ngữ bình dị, không cầu kỳ nhưng lại giàu sức gợi hình, gợi cảm. Những hình ảnh như "nắng mới", "gà gáy", "áo đỏ", "giậu thưa" đã tạo nên một không gian văn hóa làng quê đậm nét, khiến bài thơ vừa mang vẻ đẹp hiện đại của Thơ mới, vừa giữ được hồn cốt cổ điển.
Tóm lại, "Nắng mới" là một bản nhạc buồn nhưng ấm áp về tình mẫu tử. Bài thơ không chỉ thành công trong việc khắc họa bức tranh hoài niệm về người mẹ mà còn chạm đến những rung cảm sâu xa nhất trong lòng độc giả về tình yêu thương và nỗi nhớ da diết với người thân. Qua tác phẩm, Lưu Trọng Lư đã khẳng định một chân lý giản đơn nhưng vĩnh cửu: những gì thuộc về tình yêu thương chân thành sẽ không bao giờ bị thời gian vùi lấp, nó sẽ luôn rực cháy như màu "áo đỏ" dưới ánh "nắng mới" của tâm hồn.
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận.
Câu 2: 2 cặp từ, cặp cụm từ đối lập được sử dụng trong đoạn (1):
- Tằn tiện đối lập với Phung phí.
- Hào phóng đối lập với Keo kiệt.
Câu 3. Tác giả đưa ra lời khuyên trên vì:
- Sự phán xét thường mang tính chủ quan, dựa trên cái tôi cá nhân hoặc thói quen của riêng mình để áp đặt lên người khác.
- Mỗi người có một phong cách sống và lựa chọn riêng, điều mình cho là đúng chưa chắc đã là chuẩn mực cho người khác.
- Bên cạnh đó, Phán xét dễ dàng còn gây ra sự mệt mỏi và rạn nứt các mối quan hệ thay vì sự thấu hiểu.
Câu 4.
Ta có thể hiểu quan điểm trên như sau:
- Tấm lưới định kiến là những rào cản, những áp đặt vô hình từ dư luận xã hội hoặc cái nhìn hạn hẹp của những người xung quanh.
- Sự tồi tệ khi ta "buông mình", ta sẽ đánh mất bản sắc cá nhân, không dám sống thật với ước mơ và đam mê của mình. Ta trở thành "nạn nhân" của dư luận, sống cuộc đời theo tiêu chuẩn của người khác thay vì hạnh phúc của chính mình.
Câu 5. Thông điệp rút ra cho bản thân:
Mỗi người là một cá thể độc lập với những giá trị riêng, cần học cách chấp nhận thay vì chỉ trích.Hãy dũng cảm lắng nghe "lời thì thầm của trái tim", tin tưởng vào con đường mình chọn thay vì bị dao động bởi định kiến xã hội.
Câu 1:
Bài làm
Đọc những dòng thơ của Trương Trọng Nghĩa, ta bỗng thấy một nỗi buồn man mác về sự thay đổi của làng quê. Tác giả đi tìm lại tuổi thơ nhưng chỉ thấy những "dấu chân" của bạn bè đã bỏ xứ mà đi. Cái thực tế "đất không đủ cày", "mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm" nghe thật xót xa, nó giải thích vì sao làng quê cứ vắng bóng dần những sức trẻ. Không chỉ là cái nghèo, mà ngay cả nét văn hóa thanh bình ngày xưa cũng mất đi, con gái không còn hát dân ca, tóc không còn dài, và những lũy tre xanh thân thuộc giờ bị thay thế bởi nhà cửa "chen chúc". Nghệ thuật đối lập giữa hình ảnh làng trong ký ức và thực tại biến dạng đã làm nổi bật sự mất mát này. Câu kết "Mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy" chạm vào lòng người đọc vì nó cho thấy dù có đi đâu, con người ta vẫn mang theo nỗi đau đau đáu về một quê hương đang dần đánh mất bản sắc. Đoạn thơ như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng thấm thía về việc giữ gìn những giá trị hồn quê giữa thời đại đô thị hóa.
Câu 2:
Bài làm
Trong kỷ nguyên số, mạng xã hội không còn là một công cụ giải trí đơn thuần mà đã trở thành một phần trong cuộc sống hiện nay, song hành và tác động mạnh mẽ đến đời sống thực của mỗi con người.
Trước hết, không thể phủ nhận những giá trị tích cực mà mạng xã hội mang lại. Nó là một kho tàng tri thức khổng lồ, nơi chúng ta có thể cập nhật tin tức chỉ với một cú chạm. Nó xóa tan khoảng cách địa lý, giúp những người bạn cũ tìm thấy nhau, giúp con cái đi học xa được nhìn thấy nụ cười của cha mẹ mỗi ngày. Đặc biệt với giới trẻ, đây là môi trường lý tưởng để thể hiện cá tính, lan tỏa những thông điệp tử tế và thực hiện các dự án cộng đồng một cách nhanh chóng.
Tuy nhiên, Mạng xã hội cũng ẩn chứa không ít cạm bẫy. Nó đang dần đánh cắp thời gian 1 cách tàn nhẫn nhất. Thay vì trò chuyện trực tiếp, nhiều người chọn cách ngồi cạnh nhau nhưng mỗi người lại đắm chìm trong một màn hình riêng. Sự hào nhoáng, ảo tưởng về một cuộc sống hoàn hảo trên mạng dễ khiến chúng ta rơi vào mặc cảm, tự ti về bản thân. Đáng lo ngại hơn là vấn nạn tin giả, bạo lực mạng và sự xâm phạm quyền riêng tư. Một bình luận ác ý, một thông tin sai lệch có thể hủy hoại danh dự, thậm chí là cuộc đời của một con người trong tích tắc.
Mạng xã hội bản chất là một công cụ trung lập, nó là "con dao hai lưỡi" tốt hay xấu hoàn toàn phụ thuộc vào người sử dụng. Chúng ta cần học cách "gạn đục khơi trong", biết sàng lọc thông tin và thiết lập một giới hạn thời gian hợp lý. Đừng để những con số "like" ảo chi phối cảm xúc thật, và cũng đừng để thế giới màn hình làm mờ đi những giá trị thiêng liêng ở đời thực.
Câu 1:
Bài làm
Đọc những dòng thơ của Trương Trọng Nghĩa, ta bỗng thấy một nỗi buồn man mác về sự thay đổi của làng quê. Tác giả đi tìm lại tuổi thơ nhưng chỉ thấy những "dấu chân" của bạn bè đã bỏ xứ mà đi. Cái thực tế "đất không đủ cày", "mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm" nghe thật xót xa, nó giải thích vì sao làng quê cứ vắng bóng dần những sức trẻ. Không chỉ là cái nghèo, mà ngay cả nét văn hóa thanh bình ngày xưa cũng mất đi, con gái không còn hát dân ca, tóc không còn dài, và những lũy tre xanh thân thuộc giờ bị thay thế bởi nhà cửa "chen chúc". Nghệ thuật đối lập giữa hình ảnh làng trong ký ức và thực tại biến dạng đã làm nổi bật sự mất mát này. Câu kết "Mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy" chạm vào lòng người đọc vì nó cho thấy dù có đi đâu, con người ta vẫn mang theo nỗi đau đau đáu về một quê hương đang dần đánh mất bản sắc. Đoạn thơ như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng thấm thía về việc giữ gìn những giá trị hồn quê giữa thời đại đô thị hóa.
Câu 2:
Bài làm
Trong kỷ nguyên số, mạng xã hội không còn là một công cụ giải trí đơn thuần mà đã trở thành một phần trong cuộc sống hiện nay, song hành và tác động mạnh mẽ đến đời sống thực của mỗi con người.
Trước hết, không thể phủ nhận những giá trị tích cực mà mạng xã hội mang lại. Nó là một kho tàng tri thức khổng lồ, nơi chúng ta có thể cập nhật tin tức chỉ với một cú chạm. Nó xóa tan khoảng cách địa lý, giúp những người bạn cũ tìm thấy nhau, giúp con cái đi học xa được nhìn thấy nụ cười của cha mẹ mỗi ngày. Đặc biệt với giới trẻ, đây là môi trường lý tưởng để thể hiện cá tính, lan tỏa những thông điệp tử tế và thực hiện các dự án cộng đồng một cách nhanh chóng.
Tuy nhiên, Mạng xã hội cũng ẩn chứa không ít cạm bẫy. Nó đang dần đánh cắp thời gian 1 cách tàn nhẫn nhất. Thay vì trò chuyện trực tiếp, nhiều người chọn cách ngồi cạnh nhau nhưng mỗi người lại đắm chìm trong một màn hình riêng. Sự hào nhoáng, ảo tưởng về một cuộc sống hoàn hảo trên mạng dễ khiến chúng ta rơi vào mặc cảm, tự ti về bản thân. Đáng lo ngại hơn là vấn nạn tin giả, bạo lực mạng và sự xâm phạm quyền riêng tư. Một bình luận ác ý, một thông tin sai lệch có thể hủy hoại danh dự, thậm chí là cuộc đời của một con người trong tích tắc.
Mạng xã hội bản chất là một công cụ trung lập, nó là "con dao hai lưỡi" tốt hay xấu hoàn toàn phụ thuộc vào người sử dụng. Chúng ta cần học cách "gạn đục khơi trong", biết sàng lọc thông tin và thiết lập một giới hạn thời gian hợp lý. Đừng để những con số "like" ảo chi phối cảm xúc thật, và cũng đừng để thế giới màn hình làm mờ đi những giá trị thiêng liêng ở đời thực.
Câu 1:
Bài làm
Đọc những dòng thơ của Trương Trọng Nghĩa, ta bỗng thấy một nỗi buồn man mác về sự thay đổi của làng quê. Tác giả đi tìm lại tuổi thơ nhưng chỉ thấy những "dấu chân" của bạn bè đã bỏ xứ mà đi. Cái thực tế "đất không đủ cày", "mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm" nghe thật xót xa, nó giải thích vì sao làng quê cứ vắng bóng dần những sức trẻ. Không chỉ là cái nghèo, mà ngay cả nét văn hóa thanh bình ngày xưa cũng mất đi, con gái không còn hát dân ca, tóc không còn dài, và những lũy tre xanh thân thuộc giờ bị thay thế bởi nhà cửa "chen chúc". Nghệ thuật đối lập giữa hình ảnh làng trong ký ức và thực tại biến dạng đã làm nổi bật sự mất mát này. Câu kết "Mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy" chạm vào lòng người đọc vì nó cho thấy dù có đi đâu, con người ta vẫn mang theo nỗi đau đau đáu về một quê hương đang dần đánh mất bản sắc. Đoạn thơ như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng thấm thía về việc giữ gìn những giá trị hồn quê giữa thời đại đô thị hóa.
Câu 2:
Bài làm
Trong kỷ nguyên số, mạng xã hội không còn là một công cụ giải trí đơn thuần mà đã trở thành một phần trong cuộc sống hiện nay, song hành và tác động mạnh mẽ đến đời sống thực của mỗi con người.
Trước hết, không thể phủ nhận những giá trị tích cực mà mạng xã hội mang lại. Nó là một kho tàng tri thức khổng lồ, nơi chúng ta có thể cập nhật tin tức chỉ với một cú chạm. Nó xóa tan khoảng cách địa lý, giúp những người bạn cũ tìm thấy nhau, giúp con cái đi học xa được nhìn thấy nụ cười của cha mẹ mỗi ngày. Đặc biệt với giới trẻ, đây là môi trường lý tưởng để thể hiện cá tính, lan tỏa những thông điệp tử tế và thực hiện các dự án cộng đồng một cách nhanh chóng.
Tuy nhiên, Mạng xã hội cũng ẩn chứa không ít cạm bẫy. Nó đang dần đánh cắp thời gian 1 cách tàn nhẫn nhất. Thay vì trò chuyện trực tiếp, nhiều người chọn cách ngồi cạnh nhau nhưng mỗi người lại đắm chìm trong một màn hình riêng. Sự hào nhoáng, ảo tưởng về một cuộc sống hoàn hảo trên mạng dễ khiến chúng ta rơi vào mặc cảm, tự ti về bản thân. Đáng lo ngại hơn là vấn nạn tin giả, bạo lực mạng và sự xâm phạm quyền riêng tư. Một bình luận ác ý, một thông tin sai lệch có thể hủy hoại danh dự, thậm chí là cuộc đời của một con người trong tích tắc.
Mạng xã hội bản chất là một công cụ trung lập, nó là "con dao hai lưỡi" tốt hay xấu hoàn toàn phụ thuộc vào người sử dụng. Chúng ta cần học cách "gạn đục khơi trong", biết sàng lọc thông tin và thiết lập một giới hạn thời gian hợp lý. Đừng để những con số "like" ảo chi phối cảm xúc thật, và cũng đừng để thế giới màn hình làm mờ đi những giá trị thiêng liêng ở đời thực.
Câu 1:
Bài làm
Đọc những dòng thơ của Trương Trọng Nghĩa, ta bỗng thấy một nỗi buồn man mác về sự thay đổi của làng quê. Tác giả đi tìm lại tuổi thơ nhưng chỉ thấy những "dấu chân" của bạn bè đã bỏ xứ mà đi. Cái thực tế "đất không đủ cày", "mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm" nghe thật xót xa, nó giải thích vì sao làng quê cứ vắng bóng dần những sức trẻ. Không chỉ là cái nghèo, mà ngay cả nét văn hóa thanh bình ngày xưa cũng mất đi, con gái không còn hát dân ca, tóc không còn dài, và những lũy tre xanh thân thuộc giờ bị thay thế bởi nhà cửa "chen chúc". Nghệ thuật đối lập giữa hình ảnh làng trong ký ức và thực tại biến dạng đã làm nổi bật sự mất mát này. Câu kết "Mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy" chạm vào lòng người đọc vì nó cho thấy dù có đi đâu, con người ta vẫn mang theo nỗi đau đau đáu về một quê hương đang dần đánh mất bản sắc. Đoạn thơ như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng thấm thía về việc giữ gìn những giá trị hồn quê giữa thời đại đô thị hóa.
Câu 2:
Bài làm
Trong kỷ nguyên số, mạng xã hội không còn là một công cụ giải trí đơn thuần mà đã trở thành một phần trong cuộc sống hiện nay, song hành và tác động mạnh mẽ đến đời sống thực của mỗi con người.
Trước hết, không thể phủ nhận những giá trị tích cực mà mạng xã hội mang lại. Nó là một kho tàng tri thức khổng lồ, nơi chúng ta có thể cập nhật tin tức chỉ với một cú chạm. Nó xóa tan khoảng cách địa lý, giúp những người bạn cũ tìm thấy nhau, giúp con cái đi học xa được nhìn thấy nụ cười của cha mẹ mỗi ngày. Đặc biệt với giới trẻ, đây là môi trường lý tưởng để thể hiện cá tính, lan tỏa những thông điệp tử tế và thực hiện các dự án cộng đồng một cách nhanh chóng.
Tuy nhiên, Mạng xã hội cũng ẩn chứa không ít cạm bẫy. Nó đang dần đánh cắp thời gian 1 cách tàn nhẫn nhất. Thay vì trò chuyện trực tiếp, nhiều người chọn cách ngồi cạnh nhau nhưng mỗi người lại đắm chìm trong một màn hình riêng. Sự hào nhoáng, ảo tưởng về một cuộc sống hoàn hảo trên mạng dễ khiến chúng ta rơi vào mặc cảm, tự ti về bản thân. Đáng lo ngại hơn là vấn nạn tin giả, bạo lực mạng và sự xâm phạm quyền riêng tư. Một bình luận ác ý, một thông tin sai lệch có thể hủy hoại danh dự, thậm chí là cuộc đời của một con người trong tích tắc.
Mạng xã hội bản chất là một công cụ trung lập, nó là "con dao hai lưỡi" tốt hay xấu hoàn toàn phụ thuộc vào người sử dụng. Chúng ta cần học cách "gạn đục khơi trong", biết sàng lọc thông tin và thiết lập một giới hạn thời gian hợp lý. Đừng để những con số "like" ảo chi phối cảm xúc thật, và cũng đừng để thế giới màn hình làm mờ đi những giá trị thiêng liêng ở đời thực.
Câu 1:
Bài làm
Đọc những dòng thơ của Trương Trọng Nghĩa, ta bỗng thấy một nỗi buồn man mác về sự thay đổi của làng quê. Tác giả đi tìm lại tuổi thơ nhưng chỉ thấy những "dấu chân" của bạn bè đã bỏ xứ mà đi. Cái thực tế "đất không đủ cày", "mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm" nghe thật xót xa, nó giải thích vì sao làng quê cứ vắng bóng dần những sức trẻ. Không chỉ là cái nghèo, mà ngay cả nét văn hóa thanh bình ngày xưa cũng mất đi, con gái không còn hát dân ca, tóc không còn dài, và những lũy tre xanh thân thuộc giờ bị thay thế bởi nhà cửa "chen chúc". Nghệ thuật đối lập giữa hình ảnh làng trong ký ức và thực tại biến dạng đã làm nổi bật sự mất mát này. Câu kết "Mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy" chạm vào lòng người đọc vì nó cho thấy dù có đi đâu, con người ta vẫn mang theo nỗi đau đau đáu về một quê hương đang dần đánh mất bản sắc. Đoạn thơ như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng thấm thía về việc giữ gìn những giá trị hồn quê giữa thời đại đô thị hóa.
Câu 2:
Bài làm
Trong kỷ nguyên số, mạng xã hội không còn là một công cụ giải trí đơn thuần mà đã trở thành một phần trong cuộc sống hiện nay, song hành và tác động mạnh mẽ đến đời sống thực của mỗi con người.
Trước hết, không thể phủ nhận những giá trị tích cực mà mạng xã hội mang lại. Nó là một kho tàng tri thức khổng lồ, nơi chúng ta có thể cập nhật tin tức chỉ với một cú chạm. Nó xóa tan khoảng cách địa lý, giúp những người bạn cũ tìm thấy nhau, giúp con cái đi học xa được nhìn thấy nụ cười của cha mẹ mỗi ngày. Đặc biệt với giới trẻ, đây là môi trường lý tưởng để thể hiện cá tính, lan tỏa những thông điệp tử tế và thực hiện các dự án cộng đồng một cách nhanh chóng.
Tuy nhiên, Mạng xã hội cũng ẩn chứa không ít cạm bẫy. Nó đang dần đánh cắp thời gian 1 cách tàn nhẫn nhất. Thay vì trò chuyện trực tiếp, nhiều người chọn cách ngồi cạnh nhau nhưng mỗi người lại đắm chìm trong một màn hình riêng. Sự hào nhoáng, ảo tưởng về một cuộc sống hoàn hảo trên mạng dễ khiến chúng ta rơi vào mặc cảm, tự ti về bản thân. Đáng lo ngại hơn là vấn nạn tin giả, bạo lực mạng và sự xâm phạm quyền riêng tư. Một bình luận ác ý, một thông tin sai lệch có thể hủy hoại danh dự, thậm chí là cuộc đời của một con người trong tích tắc.
Mạng xã hội bản chất là một công cụ trung lập, nó là "con dao hai lưỡi" tốt hay xấu hoàn toàn phụ thuộc vào người sử dụng. Chúng ta cần học cách "gạn đục khơi trong", biết sàng lọc thông tin và thiết lập một giới hạn thời gian hợp lý. Đừng để những con số "like" ảo chi phối cảm xúc thật, và cũng đừng để thế giới màn hình làm mờ đi những giá trị thiêng liêng ở đời thực.
Câu 1: Thể thơ: tự do
Câu 2: Trong văn bản, hạnh phúc được miêu tả qua các tính từ: xanh, thơm, im lặng, dịu dàng, vô tư
Câu 3: Nội dung đoạn thơ "Hạnh phúc / đôi khi như quả / thơm trong im lặng, dịu dàng": Đoạn thơ cho thấy hạnh phúc không cần ồn ào hay phô trương. Nó giống như một trái chín, âm thầm tỏa hương một cách khiêm nhường và bình lặng. Qua đó, tác giả nhắn nhủ rằng hạnh phúc đích thực đôi khi đến từ trong tâm hồn và những giá trị ngọt ngào mà ta cảm nhận được.
Câu 4: Tác dụng của biện pháp tu từ so sánh "Hạnh phúc như sông"
-Làm cho câu thơ sinh động, gợi hình gợi cảm, tăng sức biểu đạt.
-Khắc họa vẻ đẹp của hạnh phúc ở sự bao dung và tự tại. Dòng sông mải miết chảy về phía trước mà không toan tính, lo âu về việc mình "đầy" hay "vơi".
-Qua đó, tác giả gửi gắm thông điệp hạnh phúc là khi ta sống tự tại, ngừng tính toán thiệt hơn để tâm hồn được thanh thản như dòng sông trôi xuôi tự nhiên.
Câu 5: Quan niệm về hạnh phúc của nhà thơ Nguyễn Loan rất tinh tế và giàu tính nhân văn. Tác giả không đi tìm hạnh phúc ở những điều cao siêu mà thấy nó hiện hữu trong những hình ảnh bình dị, đời thường . Hạnh phúc nằm ở thái độ sống. Đó là sự thầm lặng cống hiến, vị tha, không màng đến danh lợi hay sự được mất của bản thân. Đây là một quan niệm tích cực, nhắc nhở con người biết trân trọng những giá trị hiện tại và nuôi dưỡng một tâm thế sống an nhiên.