Đoàn Duy Hưng
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Tôn trọng sự khác biệt là một thái độ sống văn minh và vô cùng cần thiết trong xã hội hiện đại. Mỗi cá nhân sinh ra là một bản thể duy nhất với tính cách, ngoại hình và quan điểm riêng. Khi biết tôn trọng sự khác biệt, chúng ta tạo ra một môi trường sống hòa bình, nơi mọi người tự tin thể hiện bản sắc cá nhân mà không sợ bị phán xét hay kỳ thị. Điều này không chỉ giúp thu hẹp khoảng cách giữa người với người mà còn là chìa khóa để thúc đẩy sự sáng tạo, bởi sự đa dạng chính là nguồn cội của những ý tưởng mới mẻ. Ngược lại, nếu chỉ nhìn đời qua lăng kính định kiến, chúng ta sẽ tự nhốt mình trong sự hẹp hòi và cô lập. Tóm lại, tôn trọng sự khác biệt chính là tôn trọng giá trị con người, giúp thế giới trở nên rực rỡ và nhân văn hơn.
Câu 2:
Trong dòng chảy của phong trào Thơ mới, nếu Xuân Diệu nồng cháy với tình yêu, Huy Cận sầu ảo não với đất trời, thì Lưu Trọng Lư lại chọn cho mình một lối đi riêng với những vần thơ trong sáng, nhẹ nhàng nhưng đậm đà tình quê, tình người. Một trong những tác phẩm tiêu biểu nhất của ông là "Nắng mới" – một bài thơ như một bức tranh kỷ niệm đầy hoài niệm về người mẹ quá cố. Bài thơ mở đầu bằng một không gian tràn ngập nắng và âm thanh đặc trưng của làng quê: "Mỗi lần nắng mới hắt bên song, Xao xác, gà trưa gáy não nùng," "Nắng mới" là cái nắng đầu mùa, rực rỡ nhưng cũng gợi thức những gì đã cũ. Tiếng gà trưa "xao xác" kết hợp với từ láy "não nùng" không chỉ gợi lên sự vắng lặng của không gian mà còn chạm vào nỗi buồn sâu thẳm trong tâm hồn nhân vật trữ tình. Chính cái nắng và tiếng gà ấy đã trở thành nhịp cầu nối quá khứ với hiện tại, khiến "lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng". Nỗi nhớ ấy dần hiện lên hình khối, màu sắc rõ nét hơn ở khổ thơ tiếp theo: "Tôi nhớ mẹ tôi, thuở thiếu thời Lúc người còn sống, tôi lên mười;" Nhà thơ trực tiếp gọi tên nỗi nhớ. Hình ảnh người mẹ gắn liền với kỷ niệm tuổi thơ "lên mười". Đó là một hình ảnh vừa ấm áp vừa tươi sáng: "Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội/ Áo đỏ người đưa trước giậu phơi". Màu áo đỏ của mẹ phơi dưới nắng mới tạo nên một điểm nhấn rực rỡ, biểu tượng cho sự chăm chút, tần tảo và vẻ đẹp rạng ngời của người mẹ trong mắt đứa con thơ. Khổ thơ cuối cùng là những nét vẽ tinh tế nhất về chân dung người mẹ: "Hình dáng mẹ tôi chửa xoá mờ Hãy còn mường tượng lúc vào ra: Nét cười đen nhánh sau tay áo Trong ánh trưa hè trước giậu thưa." Dù thời gian đã trôi qua, hình bóng mẹ vẫn "chửa xóa mờ" trong tâm trí tác giả. Điểm nhấn đặc sắc nhất chính là "nét cười đen nhánh". Đây là một hình ảnh đậm chất truyền thống với tục nhuộm răng đen của phụ nữ Việt Nam xưa. Nụ cười ấy lại thấp thoáng "sau tay áo", gợi lên vẻ đẹp kín đáo, dịu dàng và đầy nữ tính. Sự kết hợp giữa "ánh trưa hè" và "nét cười" làm cho hình ảnh người mẹ trở nên bất tử, luôn tỏa sáng và sưởi ấm tâm hồn người con. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ bảy chữ với nhịp điệu chậm rãi, mang âm hưởng của một khúc hát ru buồn. Ngôn ngữ thơ giản dị, chân thực nhưng sức gợi cảm vô cùng lớn. Lưu Trọng Lư đã thành công trong việc sử dụng những chi tiết đời thường (nắng mới, tiếng gà, chiếc áo đỏ, hàng giậu) để dệt nên một miền ký ức lung linh. "Nắng mới" không chỉ là bài thơ của riêng Lưu Trọng Lư mà nó đã chạm đến sợi dây tình cảm thiêng liêng nhất của mỗi con người: tình mẫu tử. Qua bài thơ, ta không chỉ thấy một bức tranh quê tĩnh lặng mà còn thấy một tấm lòng hiếu thảo, luôn trân trọng và lưu giữ những vẻ đẹp bình dị nhất của người mẹ trong tim.
Câu 1:
PTBĐ chính nghị luận
Câu 2:
- Phớt lờ đối lập với rút ra kinh nghiệm. - Những gì người khác nói đối lập với chính mình.
Câu 3:
- Mỗi người đều có hoàn cảnh, câu chuyện và những góc khuất riêng mà chúng ta không thể thấy hết được từ bên ngoài. - Việc phán xét dễ dàng thường dựa trên định kiến chủ quan, dễ dẫn đến cái nhìn sai lệch, gây tổn thương cho người khác và bộc lộ sự thiếu thấu cảm của chính bản thân mình.
Câu 4:
- Định kiến giống như một chiếc lưới bủa vây, giới hạn tầm nhìn và tư duy của con người. - Khi ta chấp nhận nó, ta đánh mất khả năng tư duy độc lập, không dám sống thật với chính mình và vô tình trở thành "nạn nhân" của những quan niệm hẹp hòi, khiến cuộc sống trở nên u tối và thiếu bao dung.
Câu 5:
- Hãy học cách lắng nghe tiếng nói của trái tim thay vì chạy theo những định kiến của đám đông. - Trân trọng sự khác biệt và sống bao dung hơn với mọi người xung quanh. - Hãy là chính mình, đừng để định kiến của người khác định nghĩa giá trị bản thân.
Câu 1:
Đoạn thơ trong tác phẩm Phía sau làng của Trương Trọng Nghĩa là một nốt lặng đầy xót xa trước sự đổi thay của làng quê trong cơn lốc đô thị hóa. Tác giả đã sử dụng nghệ thuật đối lập triệt để để khắc họa nỗi mất mát này. Quá khứ hiện lên với những hình ảnh thơ mộng, mang đậm bản sắc văn hóa như "lũy tre ngày xưa", thiếu nữ "hát dân ca", "tóc dài ngang lưng". Thế nhưng, hiện tại lại là sự trần trụi của cuộc mưu sinh: "đất không đủ cho sức trai cày ruộng", "nhà cửa chen chúc" thay thế cho cánh đồng xanh. Những câu thơ "Mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm no" hay "Mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy" gợi lên bi kịch của những người nông dân buộc phải rời bỏ gốc rễ để cầu thực nơi xứ người. Với ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi và giọng điệu tâm tình, đoạn thơ không chỉ là tiếng lòng tiếc nuối cho những giá trị truyền thống đang dần phai nhạt mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về việc giữ gìn hồn cốt quê hương giữa nhịp sống hiện đại hối hả.
Câu 2:
Trong kỷ nguyên công nghệ số, mạng xã hội đã không còn là một công cụ xa lạ mà trở thành một "thế giới thứ hai" song hành cùng đời sống thực. Nó thay đổi hoàn toàn cách chúng ta giao tiếp, làm việc và giải trí. Tuy nhiên, đằng sau sự hào nhoáng và tiện lợi ấy, mạng xã hội cũng đặt ra những thách thức lớn về lối sống và đạo đức của con người hiện đại.
Trước hết, không thể phủ nhận những lợi ích to lớn mà mạng xã hội mang lại. Nó là một kho tàng tri thức khổng lồ giúp chúng ta cập nhật tin tức chỉ sau vài cú chạm. Với khả năng kết nối không biên giới, mạng xã hội rút ngắn khoảng cách địa lý, giúp những người thân cách xa nghìn trùng vẫn có thể nhìn thấy mặt nhau, trò chuyện cùng nhau. Trong học tập và công việc, đây là môi trường lý tưởng để trao đổi dữ liệu, thảo luận nhóm và quảng bá thương hiệu cá nhân hiệu quả. Đặc biệt, có những chiến dịch thiện nguyện, những thông điệp tử tế đã được lan tỏa mạnh mẽ nhờ sức mạnh của cộng đồng mạng, cứu giúp biết bao mảnh đời bất hạnh.
Tuy nhiên, mạng xã hội cũng chính là "con dao hai lưỡi" đầy nguy hiểm nếu chúng ta không có đủ bản lĩnh. Một bộ phận lớn giới trẻ hiện nay đang rơi vào tình trạng "nghiện" mạng xã hội, dành quá nhiều thời gian để lướt điện thoại thay vì học tập hay chăm sóc bản thân. Sự xuất hiện của các "giá trị ảo" khiến con người dần xa rời thực tế. Nhiều người mải mê xây dựng một hình ảnh lung linh trên Facebook nhưng lại quên mất việc vun đắp những mối quan hệ thực sự bên ngoài. Đau lòng hơn, mạng xã hội còn trở thành nơi để lan truyền tin giả, những bình luận tiêu cực, thậm chí là sự "bạo lực ngôn từ" có thể dẫn đến những hệ lụy tâm lý nghiêm trọng cho nạn nhân. Vậy, nguyên nhân do đâu? Phải chăng là do công nghệ? Thực tế, công nghệ không có lỗi, lỗi nằm ở cách chúng ta tiếp nhận và sử dụng nó. Khi cái tôi cá nhân quá lớn, khi sự cô đơn trong đời thực thôi thúc người ta tìm kiếm sự an ủi từ những lượt "like" ảo, đó cũng là lúc chúng ta dần bị mạng xã hội kiểm soát. Để mạng xã hội thực sự phục vụ cho cuộc sống, mỗi chúng ta cần trở thành một "người dùng thông thái". Chúng ta cần biết chọn lọc thông tin, kiểm chứng sự thật trước khi chia sẻ. Hãy đặt điện thoại xuống để lắng nghe một người bạn đang ngồi đối diện, để ngắm nhìn hoàng hôn thay vì chỉ chụp ảnh để "check-in". Cha mẹ và nhà trường cũng cần định hướng cho học sinh về kỹ năng ứng xử trên không gian mạng để xây dựng một cộng đồng số văn minh. Tóm lại, mạng xã hội là một bước tiến vĩ đại của nhân loại, là cánh cửa mở ra cơ hội nhưng cũng có thể là chiếc lồng nhốt chặt tâm hồn nếu ta quá phụ thuộc. Đừng để những giá trị ảo làm mờ đi vẻ đẹp của cuộc sống thực tại. Hãy làm chủ công nghệ, đừng để công nghệ làm chủ chúng ta.
Câu 1 :
Thể thơ tự do
Câu 2:
Trong văn bản, hạnh phúc được miêu tả qua những tính từ: Xanh, thơm, im lặng, dịu dàng, vô tư
Câu 3:
Hạnh phúc không phải lúc nào cũng là điều gì đó lớn lao hay ồn ào. Nó giống như một trái chín, mang vẻ đẹp bình dị, khiêm nhường và lặng lẽ tỏa hương. Hạnh phúc đến từ sự cảm nhận tinh tế, ngọt ngào trong tâm hồn mỗi người.
Câu 4:
- Gợi vẻ đẹp phóng khoáng, tự tại và bao dung của hạnh phúc. Hạnh phúc là sự cho đi, là hành trình dâng hiến một cách tự nhiên, không toan tính
- Làm cho khái niệm trừu tượng "hạnh phúc" trở nên sinh động, giàu hình ảnh và dễ cảm nhận hơn; đồng thời tạo nhịp điệu êm ái cho lời thơ
Câu 5:
Quan niệm của tác giả rất nhân văn và sâu sắc. Hạnh phúc không xa vời mà hiện hữu ngay trong những điều giản đơn của thiên nhiên (lá, quả, sông). Đó là một trạng thái tinh thần vừa mong manh, vừa bền bỉ, đòi hỏi con người phải biết trân trọng những giá trị bình thường và có một tâm hồn rộng mở, vô tư để đón nhận.
Second, we should plant more trees such as encourage students to plant trees or flowers in their school. In addition, they can also water small trees and flowers. This hepls reduce CO2 and make the air clean. Finally, we should set up more rubbish bins. For instance, we can put more rubbish bins in public places such as parks or bus stations. This will make the waste collection easier.