Đỗ Văn Trường

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đỗ Văn Trường
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Vai trò của DNNN trong Đổi mới (từ 1986):




Giữ vai trò chủ đạo trong các ngành, lĩnh vực then chốt (điện, dầu khí, viễn thông, tài chính…).

Ổn định kinh tế vĩ mô, bảo đảm an sinh xã hội và an ninh – quốc phòng.

Góp phần dẫn dắt, điều tiết và hỗ trợ các thành phần kinh tế khác.





Điều chỉnh chính sách hiện nay:




Tiếp tục cổ phần hóa, tái cơ cấu, nâng cao hiệu quả và minh bạch.

Tập trung vào lĩnh vực thiết yếu, không dàn trải.

Tăng năng lực cạnh tranh, đổi mới công nghệ, quản trị theo chuẩn quốc tế.

Tạo môi trường cạnh tranh bình đẳng giữa DNNN và doanh nghiệp tư nhân trong bối cảnh hội nhập.

Câu 1:

Nết đã đi làm đường trong đội thanh niên xung phong chống Mỹ cứu nước hai năm, hai năm làm cấp dưỡng nữa, cô đã đi gần suốt dãy Trường Sơn mà vẫn không sao sửa chữa được cái bệnh nhớ nhà.

[…]

Làm sao nói hết mọi điều đáng nói về một cái bếp lửa trên chon von Trường Sơn? Những cái bếp bằng đất vắt nặn nên bởi bàn tay khéo léo, khói chỉ lan lờ mờ trong cỏ như sương ban mai rồi tan dần, lửa thì đậu lại. Ngọn lửa được ấp ủ trong lòng người con gái đồng bằng. Những chiến sĩ hành quân trên Trường Sơn chợt trông thấy một ánh lửa hồng, một mái nhà, cái bờ giậu bằng cây sắn có rặng mồng tơi leo, đàn gà lợn trong chuồng, bên đường một mái tóc cặp buông lơi, một kiểu chít khăn mỏ quạ, một nước da con gái đang sốt rét, một ánh mắt đằm thắm vồn vã: “Các anh người quê ở đâu ta?”. Có biết bao nhiêu là nỗi nhớ đồng bằng gửi vào trong một câu hỏi ấy? Có đêm khuya khoắt ngồi trước khuôn bếp, Nết lắng nghe thấy đủ các thứ tiếng động của rừng: tiếng suối chảy, tiếng gà rừng gáy, tiếng con tắc kè và tiếng chim “bắt cô trói cột”. Mỗi lúc như vậy, nỗi nhớ nhà và nhớ vùng xuôi cứ cồn cào trong gan ruột, Nết nghe rõ tiếng cá chép đớp mồi bên bờ ao ấu, cùng tiếng mẹ khỏa nước rửa chân ngoài cầu ao... Suốt những năm ở nhà cùng với mẹ, chẳng mấy khi Nết trông thấy mẹ mặc một cái quần chùng, hai ống quần ướt sũng bao giờ cũng vo quá gối, đôi bắp chân đen thui khẳng khiu bao giờ cũng in một ngấn bùn trắng. Mỗi buổi trưa hè đi làm ngoài đồng trở về, bước chân bao giờ cũng lật đật, mẹ vứt xóc cua đồng trước thềm nhà và liền nằm úp sấp bụng trên cái thềm đất, vừa cười ngượng nghịu vừa vẫy Nết lại. Nết chạy tới nhẹ nhàng giậm bàn chân trên dọc sống lưng mẹ, giận dữ rầy la mẹ sau các kỳ sinh nở không biết kiêng cữ. Và những lúc như vậy, mẹ chỉ nín lặng nhẫn nhục rên khe khẽ và đưa mắt nhìn lũ con cãi cọ tranh nhau đuổi theo những con cua đồng “- U ơi!”. Ngày hôm đó, Nết đã cầm chặt lá thư ngắn ngủi của Khuê trong những ngón tay cứng đờ như không còn biết cảm giác, cô kêu lên một tiếng rên rỉ đầy đau khổ và phẫn nộ. Nết nhớ ngày ở nhà, cô thường giả vờ xắn ống tay áo dọa đùa thằng em bé nhất: “Hiên ra đây chị gội đầu nào?”. Thằng bé sợ nhất là bị bế đi gội đầu liền khóc thét om cả nhà và lần nào Nết cũng bị mẹ mắng: “Cái con quỷ này lớn xác chỉ khỏe trêu em!”.

Các mẩu kỷ niệm vui buồn vụn vặt gần như chẳng có ý nghĩa gì hết ở trong cái gia đình nghèo và lam lũ, Nết cứ theo bộ đội đi một bước lại nhớ thêm một chuyện. Không biết bao nhiêu chuyện vui buồn nho nhỏ trong gia đình. Mỗi mẩu chuyện là một lưỡi dao cắt vào gan vào ruột. “Nết ơi, tao lạy mày, mày khóc đi một cái!”.  - Không bao giờ tao chịu khóc đâu Dự ạ, lúc xong việc ở đây rồi thì tao sẽ khóc. Nhưng bây giờ anh chị em trong đội đang vội vàng chuẩn bị đón thương binh về, mỗi người xé ra làm hai ba mà chưa làm hết việc, lẽ nào ngồi khóc? Làm sao sinh ra người con gái giàu nước mắt vậy, nhưng Nết không rỏ một giọt nước mắt nào cho mẹ và em ở nhà đã chết vì bom Mỹ. Hãy nghiến răng lại mà làm việc đừng quản ngày đêm. Hãy nghiến răng lại mà chiến đấu và làm việc để trả thù cho những người thân đã mất!

Câu 2

Bộ phim Inside Out (Những mảnh ghép cảm xúc) kể về hành trình trưởng thành của cô bé Riley khi các cảm xúc như Niềm Vui, Nỗi Buồn, Sợ Hãi, Giận Dữ, Chán Ghét, Lo Âu được nhân hóa và cùng điều khiển tâm trí em. Thông điệp mà bộ phim gửi gắm thật sâu sắc: con người chỉ có thể trưởng thành khi biết lắng nghe để thấu hiểu cảm xúc của chính mình.

Cảm xúc là một phần tự nhiên của đời sống nội tâm. Mỗi vui buồn, giận hờn, lo lắng đều phản ánh những nhu cầu, mong muốn hay tổn thương bên trong ta. Tuy nhiên, trong nhịp sống vội vã, nhiều người thường né tránh hoặc phủ nhận cảm xúc tiêu cực, cho rằng buồn bã hay yếu đuối là điều đáng xấu hổ. Thực chất, khi không lắng nghe chính mình, ta dễ rơi vào trạng thái mất cân bằng, hành động bốc đồng hoặc khủng hoảng tâm lí.

Lắng nghe cảm xúc trước hết là dám thừa nhận mình đang vui hay buồn, đang tổn thương hay lo âu. Khi Riley chấp nhận Nỗi Buồn, em mới thực sự được an ủi và kết nối lại với gia đình. Điều đó cho thấy mọi cảm xúc, kể cả tiêu cực, đều có ý nghĩa riêng. Nỗi sợ giúp ta cẩn trọng; nỗi buồn giúp ta nhận ra điều mình trân quý; sự giận dữ nhắc ta về những giới hạn cần được tôn trọng. Biết lắng nghe cảm xúc giúp ta hiểu rõ bản thân, từ đó đưa ra quyết định sáng suốt và sống chân thành hơn.

Trong thực tế, nhiều người trẻ gặp áp lực học tập, kì vọng gia đình, những thay đổi tâm sinh lí… Nếu không nhận diện và chia sẻ cảm xúc, họ dễ thu mình hoặc phản ứng tiêu cực. Ngược lại, khi biết dừng lại để tự hỏi “Mình đang cảm thấy gì?”, “Vì sao mình buồn?”, ta sẽ tìm được cách giải tỏa lành mạnh như trò chuyện với người thân, viết nhật kí, tham gia hoạt động yêu thích. Lắng nghe bản thân cũng là nền tảng để thấu hiểu và đồng cảm với người khác, bởi chỉ khi hiểu mình, ta mới có thể hiểu người.

Tuy nhiên, lắng nghe cảm xúc không đồng nghĩa với việc để cảm xúc chi phối hoàn toàn hành động. Thấu hiểu là bước đầu, còn kiểm soát và điều chỉnh mới là mục tiêu. Con người cần cân bằng giữa trái tim và lí trí để trưởng thành.

Thông điệp “Lắng nghe để thấu hiểu cảm xúc của chính mình” nhắc nhở mỗi chúng ta hãy trân trọng thế giới nội tâm. Khi dám đối diện với cảm xúc, ta không còn sợ hãi chính mình. Đó cũng là con đường để sống sâu sắc, bản lĩnh và hạnh phúc hơn trong hành trình trưởng thành.

Câu 1

Đoạn trích được kể theo ngôi thứ ba. Dấu hiệu hình thức: người kể chuyện gọi tên nhân vật “Nết”, “cô”, “mẹ”, “Khuê”… và không xưng “tôi”; người kể giấu mình nhưng biết rõ suy nghĩ, cảm xúc của nhân vật.

Câu 2

Hai chi tiết miêu tả hình ảnh bếp lửa:

“Những cái bếp bằng đất vắt nặn nên bởi bàn tay khéo léo, khói chỉ lan lờ mờ trong cỏ như sương ban mai rồi tan dần, lửa thì đậu lại.”

“Ngọn lửa được ấp ủ trong lòng người con gái đồng bằng.”

Câu 3

Cách kể chuyện đan xen giữa hiện tại (Nết làm nhiệm vụ ở trạm phẫu thuật, chuẩn bị đón thương binh) và dòng hồi ức (nhớ mẹ, nhớ em, kỉ niệm gia đình) có tác dụng:

Làm nổi bật chiều sâu tâm lí nhân vật, thể hiện nỗi nhớ nhà da diết và nỗi đau mất mát.

Tăng tính chân thực và xúc động cho câu chuyện.

Khắc họa rõ sự đối lập giữa quá khứ êm đềm, bình dị với hiện tại chiến tranh khốc liệt.

Qua đó làm sáng lên vẻ đẹp tâm hồn và ý chí kiên cường của Nết.

Câu 4

Việc sử dụng ngôn ngữ thân mật, gần gũi như “Hiên ra đây chị gội đầu nào?”, “Cái con quỷ này lớn xác chỉ khỏe trêu em!” có hiệu quả:

Tái hiện sinh động không khí gia đình ấm áp, đời thường.

Thể hiện tình cảm yêu thương, gắn bó giữa các thành viên.

Làm cho kỉ niệm hiện lên tự nhiên, chân thực, giàu cảm xúc.

Từ đó càng làm nổi bật nỗi nhớ và nỗi đau của Nết trước mất mát

Câu 5

Câu nói của Nết gợi suy nghĩ rằng trước nghịch cảnh, con người cần biết nén đau thương để hoàn thành trách nhiệm của mình. Cuộc sống không tránh khỏi mất mát, đau khổ, nhưng nếu chỉ chìm đắm trong nước mắt, ta sẽ không đủ sức vượt qua thử thách. Nết chọn cách nghiến răng làm việc, biến nỗi đau thành động lực chiến đấu. Đó là biểu hiện của bản lĩnh, sự hi sinh và tinh thần trách nhiệm cao cả. Trong cuộc sống hôm nay, mỗi người cũng cần học cách mạnh mẽ, không buông xuôi khi gặp khó khăn. Tuy nhiên, mạnh mẽ không có nghĩa là vô cảm, mà là biết đặt việc chung và mục tiêu lớn lên trên nỗi buồn riêng. Khi vượt qua nghịch cảnh, con người sẽ trưởng thành hơn và sống có ý nghĩa hơn.

các bài học cơ bản

trách nhiệm của học sinh

các thành tựu cơ bản về kinh tế