Triệu Thị Trang
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 : Bài làm Trong đoạn trích tác phẩm "Hãy chăm sóc mẹ", diễn biến tâm lí của nhân vật Chi-hon được khắc họa tinh tế, thể hiện sự hoảng loạn xen lẫn ân hận muộn màng. Ngay khi nghe tin mẹ bị lạc, Chi-hon bàng hoàng, bức xúc trách móc mọi người, nhưng thực chất đó là sự tự trách bản thân vì đã vô tâm, quên lãng mẹ. Sự hoảng loạn bao trùm khi cô đối diện với thực tại nghiệt ngã, khiến những ký ức về mẹ ùa về, gây ra nỗi đau xót và dằn vặt sâu sắc. Từ tâm trạng nóng nảy ban đầu, Chi-hon chuyển sang trạng thái bàng hoàng, đau đớn, nhận ra sự trân quý của người mẹ khi không còn bên cạnh. Qua tâm lí phức tạp này, tác giả đã khéo léo phản ánh tình yêu thương gia đình bị che lấp bởi nhịp sống hối hả, thức tỉnh con người về sự quan tâm, thấu hiểu và trân trọng mẹ khi còn có thể. Câu 2: Bài làm Ký ức về những người thân yêu là tài sản tinh thần vô giá, đóng vai trò như điểm tựa vững chắc, nguồn động lực to lớn và cầu nối yêu thương trong cuộc đời mỗi người. Nó không chỉ chữa lành tâm hồn, giúp con người vượt qua nghịch cảnh mà còn định hình nhân cách, nhắc nhở ta trân trọng hiện tại và sống trách nhiệm hơn . Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống, ký ức giống như một bến đỗ bình yên. Khi mệt mỏi hay gục ngã trước những khó khăn, hình ảnh ấm áp về cha mẹ, sự dịu dàng của ông bà hay những lời khuyên bảo ân cần sẽ tiếp thêm nghị lực, giúp ta vững tin bước tiếp. Nó là nguồn sức mạnh tinh thần vô hình nhưng vô cùng mạnh mẽ, xoa dịu những tổn thương và nuôi dưỡng tâm hồn trở nên nhân ái hơn . Hơn nữa, ký ức về người thân giúp định hình nhân cách và giáo dục con người. Những câu chuyện kể, những bài học đạo đức hay cách ứng xử của gia đình trong quá khứ chính là "kim chỉ nam" cho hành động hiện tại. Nhớ về người thân là nhớ về gốc rễ, cội nguồn, từ đó hình thành lòng biết ơn, trách nhiệm với gia đình và cộng đồng . Đặc biệt, khi người thân không còn bên cạnh, ký ức trở thành sợi dây kết nối thiêng liêng, giữ cho tình yêu thương mãi trường tồn, giúp nỗi đau vơi bớt và biến thành những hoài niệm đẹp đẽ . Tuy nhiên, ký ức cũng có thể là nỗi đau nếu chúng ta chỉ sống trong quá khứ hoặc có những kỷ niệm không vui. Điều quan trọng là biết trân trọng những gì đã qua, chắt lọc những điều tốt đẹp để làm hành trang vững chắc cho tương lai. Sự vô tâm, mải mê với công việc mà quên đi người thân chỉ mang lại sự ân hận muộn màng, chứng tỏ tầm quan trọng của việc yêu thương và tạo ra ký ức đẹp ngay khi còn có thể . Tóm lại, ký ức về người thân là một phần không thể thiếu tạo nên sự trọn vẹn của một đời người. Nó nuôi dưỡng tâm hồn và là động lực để chúng ta sống tốt hơn mỗi ngày. Hãy trân trọng từng phút giây bên cạnh người thân yêu để làm dày thêm những ký ức ngọt ngào cho tương lai.
Câu 1. Ngôi kể của văn bản là ngôi thứ ba, người kể gọi nhân vật chính là “cô” (Chi-hon) nhưng câu chuyện được kể từ ý nghĩ, cảm xúc rất gần với nhân vật này. Câu 2. Điểm nhìn trần thuật trong đoạn trích là điểm nhìn của nhân vật Chi-hon – người con gái thứ ba, nhìn lại sự việc mẹ bị lạc và những ký ức, ân hận của bản thân đối với mẹ.
Câu 3 :Đoạn văn được sử dụng biện pháp nghiệp thuật đối lập ( tương phản )
-tác dụng:Làm nổi bật sự trớ trêu,đau xót khi trong lúc mẹ bị lạc giữa đám đông,Hoàng mang và bất lực thì người con lại đang ở nơi xa, thành công với công việc,cầm trên tay bản dịch cuốn sách của mình; từ đó khắc sâu cảm giác day dứt,ân hận của người con
Câu 4 : Qua lời kể của người con gái, người mẹ hiện lên với những phẩm chất: yêu thương con,hy sinh thầm lặng,giản dị , cam chịu.
Câu văn thể hiện: "Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này ", và " Không, mẹ thích kiểu này , chỉ có điều mẹ mẹ thì không mặc được". -> Cho thấy mẹ luôn nghĩ cho con, chấp nhận thiệt thòi về mình .
Câu 5 : Chi -hon hối tiếc vì đã vô tâm, không thấu hiểu mẹ , từng gạt bỏ sở thích của mẹ, không mặc thử chiếc váy mẹ thích và không dành đủ sự quan tâm, chăm sóc cho mẹ khi mẹ còn ở bên .
*Đoạn văn (4-5 câu ):
Những hành động vô tâm trong cuộc sống thường ngày có thể vô tình gây tổn thương sâu sắc cho những người thân yêu nhất. Đó có thể chỉ là một lời nói hờ hững, một lần thờ ơ hay sự bận rộn đặt bản thân lên trên gia đình. Khi còn nhau,ta dễ cho rằng tình yêu là điều hiển nhiên nên quên đi việc trân trọng. Chỉ đến khi mất mát xảy ra , con người mới nhận ra những điều nhỏ bé ấy lại có sức nặng lớn lao đến nhường nào. Vì vậy, hãy yêu thương và quan tâm người thân khi còn có thể, đừng để hối tiếc trở thành nỗi day dứt muộn màng .