Ma Chí Bình
Giới thiệu về bản thân
câu1Trong đoạn trích, diễn biến tâm lý của nhân vật Chi-hon được khắc họa tinh tế và giàu sức gợi. Ban đầu, Chi-hon xuất hiện trong trạng thái bình thản, mải mê với thành công cá nhân, khi cô đang tham dự triển lãm sách quốc tế, cầm trên tay bản dịch tác phẩm của chính mình. Sự thành đạt ấy tưởng như là niềm tự hào, nhưng lại đặt trong thế đối lập cay đắng với hoàn cảnh của mẹ – người bị lạc, bị xô đẩy nơi đất khách. Khi nhận ra sự trùng hợp ấy, tâm lý Chi-hon chuyển sang bàng hoàng, xót xa và day dứt. Cô đau đớn nhận ra khoảng cách không gian cũng như khoảng cách tình cảm giữa mình và mẹ. Nỗi hối tiếc dâng lên khi Chi-hon ý thức được rằng trong lúc bản thân chạm tới vinh quang, mẹ lại phải đối diện với sự cô đơn, bất an mà không có con gái bên cạnh. Tâm lý ấy thể hiện sự thức tỉnh sâu sắc về tình mẫu tử, đồng thời bộc lộ bi kịch của con người hiện đại: dễ vô tâm với những người thân yêu nhất. Qua Chi-hon, đoạn trích gửi gắm lời nhắc nhở thấm thía về trách nhiệm, sự quan tâm và yêu thương dành cho gia đình.
câu2Trong hành trình dài rộng của cuộc đời, con người có thể đi qua nhiều miền đất, chạm đến nhiều ước mơ và gặp gỡ vô số người, nhưng những kí ức về những người thân yêu vẫn luôn giữ một vị trí bền chặt và thiêng liêng nhất trong tâm hồn. Đó không chỉ là những mảnh ghép của quá khứ mà còn là nguồn cội nuôi dưỡng nhân cách, cảm xúc và cách con người sống ở hiện tại.
Kí ức về người thân trước hết là điểm tựa tinh thần giúp con người vững vàng trước những biến động của cuộc sống. Khi mệt mỏi, thất bại hay cô đơn, ta thường nhớ về ánh mắt lo lắng của mẹ, giọng nói trầm ấm của cha hay những buổi quây quần giản dị bên gia đình. Những kí ức ấy đem lại cảm giác được yêu thương và chở che, giúp ta có thêm sức mạnh để đứng dậy sau vấp ngã. Dù thời gian trôi qua hay khoảng cách có xa đến đâu, hình ảnh người thân vẫn là nơi để tâm hồn tìm về.
Không chỉ vậy, kí ức về những người thân yêu còn định hình nhân cách và lối sống của mỗi người. Từ những lời dạy bảo, những hành động hi sinh thầm lặng của ông bà, cha mẹ, ta học được cách sống nhân hậu, biết quan tâm và sẻ chia. Những kỉ niệm tưởng chừng nhỏ bé như bữa cơm gia đình, cái nắm tay khi ta còn thơ dại hay lời động viên lúc ta vấp ngã lại trở thành bài học sâu sắc về tình yêu thương và trách nhiệm. Chính kí ức ấy nhắc nhở con người sống tử tế, biết trân trọng những giá trị bền vững giữa cuộc đời nhiều đổi thay.
Đặc biệt, khi người thân không còn ở bên, kí ức trở thành sợi dây kết nối thiêng liêng giữa quá khứ và hiện tại. Mỗi lần nhớ lại, con người không chỉ hoài niệm mà còn đối thoại với chính mình, tự nhắc bản thân sống sao cho xứng đáng với tình yêu và hi sinh đã nhận được. Kí ức giúp nỗi đau mất mát dịu lại, biến buồn thương thành động lực để sống tốt hơn, sâu sắc hơn.
Tuy nhiên, trong nhịp sống hiện đại vội vã, nhiều người dễ mải mê với công việc, thành công cá nhân mà vô tình lãng quên những khoảnh khắc bên gia đình. Chỉ đến khi nhìn lại bằng kí ức, họ mới nhận ra những thiếu sót, những điều chưa kịp nói, chưa kịp làm. Vì thế, kí ức không chỉ để nhớ mà còn là lời nhắc nhở con người hãy biết yêu thương khi còn có thể, biết trân trọng từng phút giây bên những người thân yêu.
Tóm lại, kí ức về những người thân yêu là tài sản tinh thần vô giá trong cuộc đời mỗi con người. Nó nâng đỡ tâm hồn, soi sáng nhân cách và giữ cho con người không lạc mất cội nguồn yêu thương. Giữ gìn kí ức cũng chính là giữ gìn phần người đẹp đẽ nhất trong mỗi chúng ta.
câu 1: văn bản trên laf ngôi kể thứ nhất
câu 2: Điểm nhìn trong đoạn trích là từ góc nhìn của Dung, nhân vật chính
câu 3: Biện pháp nghệ thuật:
- Điệp ngữ / điệp cấu trúc: lặp lại cụm từ “Lúc mẹ…” ở đầu hai câu.
- Kết hợp với phép đối (tương phản) giữa hai hoàn cảnh.
Tác dụng:
- Nhấn mạnh sự trùng hợp về thời điểm nhưng đối lập về hoàn cảnh:
- Mẹ rơi vào tình huống lạc lõng, bất an.
- Cô lại đang ở đỉnh cao nghề nghiệp, tham dự triển lãm sách quốc tế.
- Qua đó làm nổi bật nỗi xót xa, day dứt, đồng thời tăng sức gợi cảm xúc và chiều sâu ý nghĩa cho đoạn văn.
câu 5