Đặng Thị Phương

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đặng Thị Phương
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Bài Làm

Bài thơ “Tự miễn” của Hồ Chí Minh thể hiện tinh thần lạc quan và ý chí kiên cường trước khó khăn, thử thách. Mở đầu bài thơ, tác giả nêu lên quy luật của tự nhiên: nếu không có mùa đông lạnh lẽo thì cũng sẽ không có mùa xuân ấm áp, huy hoàng. Từ hình ảnh ấy, nhà thơ gợi ra một triết lí sâu sắc trong cuộc sống: muốn đạt được thành công tốt đẹp thì con người phải trải qua gian khổ và thử thách. Hai câu thơ cuối khẳng định rằng những tai ương, khó khăn chính là môi trường để rèn luyện con người. Nhờ có những thử thách ấy mà tinh thần và ý chí của con người trở nên mạnh mẽ, kiên cường hơn. Với cách lập luận chặt chẽ, hình ảnh giàu ý nghĩa và giọng thơ vừa giản dị vừa sâu sắc, bài thơ đã thể hiện rõ bản lĩnh và nghị lực của người chiến sĩ cách mạng. Qua đó, tác giả cũng gửi gắm lời khuyên rằng mỗi người cần biết vượt qua khó khăn, coi thử thách là cơ hội để rèn luyện bản thân và vươn tới những điều tốt đẹp hơn trong cuộc sống.

Câu 2:

Trong cuộc sống, không ai có thể tránh khỏi những khó khăn và thử thách. Tuy nhiên, chính những thử thách ấy lại có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với sự trưởng thành của mỗi con người.

Trước hết, thử thách là những khó khăn, trở ngại mà con người phải đối mặt trong học tập, công việc và cuộc sống. Đó có thể là thất bại trong học tập, những áp lực trong cuộc sống hay những biến cố bất ngờ. Dù ở hình thức nào, thử thách cũng khiến con người phải nỗ lực để vượt qua. Những thử thách giúp con người rèn luyện ý chí và bản lĩnh. Khi gặp khó khăn, nếu không bỏ cuộc mà kiên trì tìm cách vượt qua, con người sẽ trở nên mạnh mẽ và trưởng thành hơn. Nhờ có thử thách, ta học được cách kiên nhẫn, biết suy nghĩ và tìm ra hướng giải quyết vấn đề. Bên cạnh đó, thử thách còn giúp con người nhận ra khả năng của bản thân. Nhiều người chỉ khi đối diện với khó khăn mới phát hiện ra sức mạnh tiềm ẩn và ý chí bền bỉ của mình.Trong thực tế, rất nhiều người thành công đã trải qua vô số khó khăn trước khi đạt được thành tựu. Những thất bại ban đầu không làm họ nản chí mà trở thành động lực để họ cố gắng hơn. Chính nhờ những thử thách đó mà họ tích lũy kinh nghiệm và ngày càng hoàn thiện bản thân.Tuy nhiên, không phải ai cũng có thể vượt qua thử thách nếu thiếu ý chí và sự quyết tâm. Khi gặp khó khăn, nếu con người dễ dàng bỏ cuộc hoặc bi quan thì sẽ khó đạt được thành công. Vì vậy, mỗi người cần rèn luyện cho mình tinh thần lạc quan, kiên trì và dũng cảm đối mặt với thử thách. Đối với học sinh, thử thách có thể là những bài kiểm tra khó, áp lực học tập hay những thất bại trong quá trình học tập. Nhưng nếu biết cố gắng, chăm chỉ và không nản lòng, chúng ta sẽ học hỏi được nhiều kinh nghiệm quý giá và ngày càng tiến bộ hơn.

Tóm lại, thử thách là một phần tất yếu của cuộc sống. Chính những khó khăn ấy giúp con người rèn luyện ý chí, trưởng thành và tiến gần hơn đến thành công. Vì vậy, mỗi chúng ta cần học cách đối mặt với thử thách bằng sự kiên cường và niềm tin vào bản thân.


Câu 1: Phương thức biểu đạt chính là: Biểu cảm

Câu 2: Bài thơ được viết theo thể thơ thất ngôn tứ tuyệt (thơ Đường luật)

Câu 3: Biện pháp tu từ: Phép đối.

  • “Đông hàn” đối với “Xuân noãn”.
  • “Tiêu tụy” đối với “Huy hoàng”.

Tác dụng: Làm nổi bật sự tương phản giữa mùa đông khắc nghiệt và mùa xuân ấm áp, qua đó nhấn mạnh rằng sau khó khăn gian khổ sẽ có thành công, tốt đẹp.

Câu 4: Trong bài thơ, tai ương không chỉ là điều tiêu cực mà còn là sự thử thách giúp con người rèn luyện ý chí, làm cho tinh thần thêm mạnh mẽ và kiên cường.

Câu 5: Bài học rút ra là: Trong cuộc sống cần kiên cường vượt qua khó khăn, thử thách; chính những gian khổ sẽ rèn luyện ý chí và giúp con người đạt được thành công tốt đẹp.

Câu 1:

Trong đoạn trích Hãy chăm sóc mẹ, nhân vật Chi-hon hiện lên với những diễn biến tâm lý phức tạp, đầy day dứt và ân hận khi mẹ bị lạc. Ban đầu, cô rơi vào trạng thái bực tức, trách móc các thành viên trong gia đình vì không ai ra ga đón bố mẹ. Tuy nhiên, sự bực bội ấy nhanh chóng chuyển thành cảm giác trống rỗng và tự trách khi cô nhận ra chính mình cũng vô tâm, tận bốn ngày sau mới biết tin mẹ bị lạc. Khi quay lại ga tàu điện ngầm Seoul – nơi mẹ biến mất, Chi-hon chìm sâu vào dòng hồi ức. Những ký ức tưởng đã quên bỗng sống dậy, đặc biệt là kỷ niệm về chiếc váy năm xưa, khiến cô càng thêm ân hận vì sự thờ ơ của mình đối với mẹ. Sự đối lập giữa khoảnh khắc mẹ lạc giữa đám đông và lúc cô đang thành công nơi đất khách càng làm nổi bật nỗi đau tinh thần của Chi-hon. Qua đó, nhân vật hiện lên là một người con giàu tình cảm nhưng chỉ nhận ra giá trị của mẹ khi đứng trước nguy cơ mất mát.

Câu 2:

Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, kí ức về những người thân yêu luôn giữ một vị trí vô cùng quan trọng. Đó không chỉ là những mảnh ghép của quá khứ mà còn là nguồn cội nuôi dưỡng tâm hồn, giúp con người sống nhân ái và sâu sắc hơn.

Kí ức về người thân trước hết là nơi lưu giữ tình yêu thương chân thành và bền vững nhất. Những lời dặn dò của cha, những bữa cơm giản dị của mẹ hay những kỷ niệm tuổi thơ bên ông bà đều mang theo hơi ấm gia đình. Dù thời gian trôi qua, dù con người có đi xa đến đâu, những kí ức ấy vẫn ở lại, trở thành điểm tựa tinh thần giúp ta vượt qua khó khăn, mệt mỏi trong cuộc sống. Không chỉ vậy, kí ức về người thân còn giúp con người nhận ra giá trị của sự quan tâm và sẻ chia. Khi còn bên nhau, ta thường vô tình, cho rằng sự yêu thương ấy là điều hiển nhiên. Chỉ đến khi xa cách hoặc mất mát, những kỷ niệm mới trở về rõ ràng và day dứt, nhắc nhở ta về những điều chưa kịp làm, chưa kịp nói. Chính kí ức ấy khiến con người biết sống chậm lại, trân trọng hiện tại và yêu thương nhiều hơn. Bên cạnh đó, kí ức về những người thân yêu còn góp phần hình thành nhân cách mỗi con người. Từ cách sống, cách yêu thương, sự hi sinh thầm lặng của người thân, ta học được bài học làm người một cách tự nhiên nhất. Những giá trị ấy không phai mờ theo năm tháng mà âm thầm dẫn dắt ta trong những lựa chọn quan trọng của cuộc đời. Tuy nhiên, kí ức chỉ thực sự có ý nghĩa khi con người biết trân trọng hiện tại. Không nên đợi đến lúc chỉ còn sống với kỷ niệm mới nhận ra giá trị của người thân yêu. Hãy quan tâm từ những điều nhỏ bé, lắng nghe, thấu hiểu và yêu thương khi còn có thể, để sau này nhìn lại, kí ức không chỉ là nỗi tiếc nuối mà còn là sự bình yên.

Tóm lại, kí ức về những người thân yêu là tài sản tinh thần vô giá trong cuộc đời mỗi con người. Nó nuôi dưỡng tâm hồn, nhắc nhở con người sống nhân ái và trọn vẹn hơn. Biết trân trọng kí ức cũng chính là biết trân trọng những người đang hiện diện bên ta hôm nay.

Câu 1: Ngôi kể của văn bản trên là: Ngôi thứ 3

Câu 2: Điểm nhìn trần thuật trong đoạn trích chủ yếu đặt vào nhân vật Chi-hon (người con gái thứ ba) – từ cảm xúc, ký ức, suy nghĩ, nỗi ân hận của cô khi mẹ bị lạc.

Câu 3: Đoạn văn sử dụng biện pháp nghệ thuật đối lập (tương phản). Hình ảnh người mẹ bị lạc giữa ga tàu điện ngầm đông đúc ở Seoul Đối lập với hình ảnh Chi-hon đang tham dự triển lãm sách ở Bắc Kinh, cầm trên tay bản dịch tác phẩm của chính mình

Tác dụng: Làm nổi bật khoảng cách không chỉ về không gian mà còn về tình cảm, trách nhiệm; qua đó nhấn mạnh sự vô tâm, thờ ơ của người con và nỗi day dứt, ân hận sau này.

Câu 4: Những phẩm chất của người mẹ được thể hiện qua lời kể của người con gái: Yêu thương con sâu sắc, luôn nghĩ cho con trước Hi sinh, chịu thiệt thòi, không màng đến bản thân Giản dị, cam chịu Câu văn thể hiện: "Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này!" ... "Không, mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được."

→ Những câu nói giản dị nhưng chứa đựng sự hi sinh âm thầm của người mẹ.

Câu 5:

Trong cuộc sống, những hành động vô tâm đôi khi rất nhỏ nhưng lại có thể khiến người thân tổn thương sâu sắc. Chúng ta thường quen nhận mà quên cho đi, quen được yêu thương mà không nghĩ đến cảm xúc của người khác. Đến khi mất mát xảy ra, con người mới giật mình nhận ra những điều lẽ ra nên làm từ sớm. Vì thế, hãy biết trân trọng, quan tâm và yêu thương người thân khi còn có thể. Đừng để sự hối tiếc trở thành điều m muộn màng nhất trong cuộc đời.