Lý Sinh Hùng
Giới thiệu về bản thân
là con cụ mày
Có cái Ion
câu 1:
bé gái trong truyện “nhà nghèo” là hình ảnh của những đứa trẻ phải lớn lên trong đói khổ. em là con đầu của vợ chồng anh duyện, từ nhỏ đã sống trong cảnh thiếu thốn. dù vậy, em rất ngoan ngoãn, biết đỡ đần cha mẹ. hôm mưa tạnh, em chạy đi bắt nhái để kiếm thêm thức ăn cho nhà, nhưng rồi lại ngã gục bên bờ ao, chết trong tay vẫn ôm chặt cái giỏ nhái. cái chết ấy khiến ai đọc cũng thương xót. qua nhân vật bé gái, nhà văn tô hoài đã bộc lộ niềm cảm thương sâu sắc với những số phận nhỏ bé, đồng thời cho thấy cái đói nghèo có thể cướp đi cả sự sống, niềm vui và tuổi thơ của con người. bé gái là biểu tượng cho nỗi bất hạnh của trẻ em nghèo thời đó.
câu 2:
hiện nay, trong nhiều gia đình vẫn còn tồn tại bạo lực – đó là điều rất đáng lo. bạo lực không chỉ khiến người bị đánh đau đớn, mà còn để lại hậu quả nặng nề nhất cho trẻ em – những người phải chứng kiến cảnh ấy mỗi ngày.
trẻ nhỏ cần được yêu thương, được bảo vệ. nhưng nhiều em lại phải sống trong tiếng la hét, những cú đánh, những lời xúc phạm. khi chứng kiến cảnh bạo lực, tâm hồn trẻ sẽ sợ hãi, tổn thương và dần trở nên khép kín. có em trở nên trầm cảm, mất niềm tin vào cha mẹ; có em lại bắt chước hành vi bạo lực, nghĩ rằng đó là cách để giải quyết mọi việc. những đứa trẻ lớn lên trong môi trường ấy thường mang theo nỗi ám ảnh suốt đời, khó xây dựng được mối quan hệ tốt với người khác.
để trẻ được phát triển lành mạnh, gia đình phải là nơi an toàn nhất. cha mẹ cần học cách kiềm chế, tôn trọng và trò chuyện với nhau, thay vì dùng lời nặng nề hay đòn roi. yêu thương và lắng nghe mới là nền tảng giúp con cái trưởng thành đúng nghĩa.
bạo lực chỉ làm tổn thương, còn tình thương mới giúp con người hiểu nhau và làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn. mỗi đứa trẻ đều xứng đáng được sống trong một mái nhà tràn đầy yêu thương và bình yên.
câu 1.
đây là một truyện ngắn.
câu 2.
phương thức biểu đạt chính của văn bản là kể chuyện, xen lẫn miêu tả và cảm xúc.
câu 3.
trong câu “khi anh gặp chị, thì đôi bên đã là cảnh xế muộn chợ chiều cả rồi, cũng dư dãi mà lấy nhau tự nhiên.”, tác giả dùng hình ảnh so sánh “xế muộn chợ chiều” để nói về tuổi tác đã qua thời trẻ trung. cách nói ấy gợi ra thân phận lỡ dở, nghèo khó của hai con người đến với nhau không vì yêu mà vì cùng cảnh ngộ. qua đó, tác giả thể hiện sự cảm thông với những người bất hạnh trong cuộc sống.
câu 4.
văn bản kể về cuộc sống khổ cực, túng quẫn của vợ chồng anh duyện và chị duyện, cùng cái chết thương tâm của đứa con gái đầu lòng. tác giả muốn nói lên nỗi đau của những người nghèo, lên án sự tàn nhẫn của cảnh đói khổ khiến con người mất hết niềm tin và nhân tính.
câu 5.
em nhớ nhất là chi tiết cái gái chết vẫn ôm chặt cái giỏ nhái trong tay. hình ảnh ấy làm em thấy xót xa vô cùng. nó nhỏ bé mà chịu bao khổ cực, chỉ mong có chút thức ăn cho gia đình mà phải mất mạng. cái chết ấy không chỉ thương cho một đứa trẻ mà còn cho cả những kiếp người nghèo khổ.