Trần Nguyễn Ngọc Phương
Giới thiệu về bản thân
Quê hương em là một vùng quê yên bình, nơi chứa đựng bao kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ. Buổi sáng, khi ánh bình minh vừa ló rạng, cả làng như bừng tỉnh sau một giấc ngủ say. Từng tia nắng nhẹ nhàng len qua những tán lá xanh mướt, soi sáng cánh đồng lúa bạt ngàn đang thì con gái. Những giọt sương mai long lanh trên lá như những hạt ngọc, làm cảnh vật thêm phần tươi mới.
Con đường làng quanh co, uốn lượn như một dải lụa mềm, hai bên là hàng tre xanh mát rượi. Tiếng chim hót líu lo vang lên từ những tán cây, hòa quyện với tiếng gió thổi qua đồng lúa tạo thành một bản nhạc tự nhiên, êm dịu. Xa xa, con sông nhỏ chảy hiền hòa, lấp lánh dưới ánh nắng, là nơi lũ trẻ chúng em thường ra chơi đùa, bắt cá vào những buổi chiều hè.
Buổi chiều, khi ánh hoàng hôn buông xuống, cảnh quê lại mang một vẻ đẹp khác. Mặt trời đỏ rực như một quả cầu lửa từ từ lặn xuống phía chân trời, nhuộm cả bầu trời một màu cam rực rỡ. Những người nông dân từ cánh đồng trở về, vai gánh lúa, miệng cười tươi rạng rỡ. Tiếng gọi nhau í ới, tiếng cười nói vang vọng cả một góc làng.
Quê hương em tuy không rộng lớn hay hiện đại, nhưng lại có một vẻ đẹp dung dị và gần gũi. Nơi đây không chỉ có cảnh đẹp mà còn có những con người chất phác, hiền hậu. Em yêu quê hương mình vô cùng, và em luôn tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt để sau này góp phần xây dựng quê hương thêm tươi đẹp.
câu7:chao liệng có nghĩa là bay lượn, xoay tròn mạnh mẽ, uyển chuyển trên cao.
Câu 8: Đại từ "Mình" dùng để chỉ ngôi thứ nhất, thể hiện sự tự nhận thức, sự hối hận và quyết tâm sửa sai của nhân vật "tôi".
Câu 9: Nhân vật chính sau khi bị đâm vào mặt đã tức giận và bỏ đi, nhưng người bạn gái đã ở lại an ủi cậu bé và xin lỗi người bị đâm, sau đó giúp cậu bé sửa lại chiếc diều.