Nguyễn Minh Sơn

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Minh Sơn
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Từ viết sai chính tả: Ma-Chu Pi-Chu Pê-Ru.

Từ viết sai chính tả: Ma-Chu Pi-Chu Pê-Ru.

Các từ trái nghĩa:

a. Khẩn trương: Chậm rãi, thong thả.

b. Mạnh mẽ: Yếu ớt, nhu nhược.

"Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau" - câu ca dao xưa nhắc nhở chúng ta về tầm quan trọng của ngôn từ. Thế nhưng, trong môi trường học đường ngày nay, thật đáng buồn khi bắt gặp những từ ngữ tục tĩu, thô lỗ xuất hiện trên môi không ít học sinh. Hiện tượng nói tục chửi bậy đang lan rộng từ cấp tiểu học đến trung học phổ thông, từ nông thôn đến thành thị, trở thành một căn bệnh xã hội cần lên án và loại bỏ. [1, 2] Nói tục chửi bậy không đơn thuần là những lời nói bột phát khi tức giận, mà nhiều học sinh coi đó là một "thói quen", thậm chí là "cá tính" để thể hiện bản thân. Các em có thể nói tục ở khắp mọi nơi: trong lớp học, ngoài hành lang, trên mạng xã hội, và trong những cuộc trò chuyện hàng ngày. Lời nói thô thiển không chỉ làm mất đi sự trong sáng của tiếng Việt mà còn phản ánh sự thiếu hụt về giáo dục đạo đức và văn hóa ứng xử. [1, 2, 3, 4] Hậu quả của hành vi này vô cùng nghiêm trọng. Trước hết, nó trực tiếp hủy hoại nhân cách của học sinh. Người thường xuyên sử dụng ngôn từ tục tĩu sẽ trở nên thô lỗ, vô văn hóa, bị bạn bè xa lánh, e ngại. Không chỉ vậy, nói tục là nguyên nhân chính dẫn đến xung đột, đánh nhau, gây ra những hậu quả đáng tiếc về cả thể chất lẫn tâm lý. Thói quen này tạo ra một môi trường học đường tiêu cực, khiến các em nhiễm bẩn tâm hồn khi tiếp xúc với những từ ngữ dung tục hàng ngày. [1, 2, 3] Nguyên nhân dẫn đến tình trạng này phần lớn xuất phát từ tâm lý "bắt chước" để thể hiện sự "ngầu", hoặc muốn khẳng định sự trưởng thành giả tạo. Một phần do môi trường sống xung quanh các em có nhiều người nói tục, từ bạn bè, người thân đến mạng xã hội. Bên cạnh đó, sự quản lý lỏng lẻo của gia đình và nhà trường cũng khiến thói quen này có cơ hội lan rộng. [1, 2] Để ngăn chặn vấn nạn này, cần có sự phối hợp đồng bộ. Nhà trường cần đưa ra các quy định nghiêm khắc, đồng thời giáo dục học sinh về văn hóa ứng xử. Cha mẹ cần quan tâm, sát sao hơn trong việc giáo dục con em mình về cách sử dụng ngôn từ. Quan trọng nhất, chính bản thân mỗi học sinh cần tự rèn luyện nhân cách, nâng cao ý thức về tầm quan trọng của lời nói, biết trân trọng giá trị của bản thân để nói không với nói tục chửi bậy. [1, 2] Tóm lại, nói tục chửi bậy là một nét văn hóa xấu xí, một hành vi vô văn hóa cần bị lên án gay gắt. Học sinh là thế hệ tương lai của đất nước, hãy giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt và rèn luyện cho mình một phong cách ứng xử văn minh, lịch sự. Hãy để lời nói trở thành cầu nối yêu thương, thay vì là những vết dao cứa vào tâm hồn và hình ảnh của người học sinh.
Quê hương em là một vùng nông thôn yên bình, nơi con người sống chan hòa với thiên nhiên. Những ngày nắng nóng gay gắt, người dân thường mong chờ một cơn mưa. Và hôm nay, trời đã đổ mưa, mang lại một diện mạo hoàn toàn mới cho xóm làng. Sáng sớm, bầu trời đang trong xanh đột nhiên sầm sì, mây đen từ đâu ùn ùn kéo đến che kín cả không gian. Gió bắt đầu thổi mạnh, làm rung chuyển những rặng tre già đầu xóm. Rồi những giọt mưa đầu tiên rơi xuống, lẹt đẹt trên mái tôn, nhanh chóng chuyển thành những dòng nước trắng xóa. Cơn mưa rào mùa hạ đến thật nhanh và vội vã. Mọi hoạt động ngoài trời dừng hẳn. Mọi người nhanh chóng thu dọn phơi phóng, tìm chỗ trú mưa. Đường làng vắng tanh, không còn cảnh rộn ràng đi làm hay trẻ con chạy nhảy. Từ trong hiên nhà nhìn ra, cảnh vật thật tĩnh lặng và mờ ảo trong làn mưa. Những mái nhà ngói đỏ, tường vôi trắng như được gột rửa, trở nên sạch sẽ và sáng sủa hơn. [1, 2] Trên con đường làng, những vũng nước lớn dần, phản chiếu bầu trời xám xịt. Vườn cây ăn trái reo vui, lá cây được tắm mát, xanh mướt và tươi tắn hơn sau những ngày nắng nóng khô hạn. Mấy chú gà con vội vã chạy tìm mẹ dưới gốc cây chuối, cất tiếng kêu "chiếp chiếp" nghe thật ngây ngô. Mưa kéo dài khoảng một tiếng đồng hồ rồi tạnh hẳn. Bầu trời quang đãng, không khí trở nên trong lành và mát rượi. Mặt đất bốc lên mùi hương ngai ngái của đất, mùi thơm của lá cây xanh mướt. Dòng người lại tấp nập ra đường, trẻ con lại ùa ra chơi, tiếng nói cười rộn rã lại vang lên. [1] Em rất thích những ngày mưa ở quê hương. Cơn mưa không chỉ mang lại nguồn nước quý giá cho cây cối, ruộng đồng mà còn mang đến cảm giác bình yên, thư thái, làm cho cảnh vật nơi đây thêm phần thơ mộng và tràn đầy sức sống.
Quê hương em là một vùng nông thôn yên bình, nơi con người sống chan hòa với thiên nhiên. Những ngày nắng nóng gay gắt, người dân thường mong chờ một cơn mưa. Và hôm nay, trời đã đổ mưa, mang lại một diện mạo hoàn toàn mới cho xóm làng. Sáng sớm, bầu trời đang trong xanh đột nhiên sầm sì, mây đen từ đâu ùn ùn kéo đến che kín cả không gian. Gió bắt đầu thổi mạnh, làm rung chuyển những rặng tre già đầu xóm. Rồi những giọt mưa đầu tiên rơi xuống, lẹt đẹt trên mái tôn, nhanh chóng chuyển thành những dòng nước trắng xóa. Cơn mưa rào mùa hạ đến thật nhanh và vội vã. Mọi hoạt động ngoài trời dừng hẳn. Mọi người nhanh chóng thu dọn phơi phóng, tìm chỗ trú mưa. Đường làng vắng tanh, không còn cảnh rộn ràng đi làm hay trẻ con chạy nhảy. Từ trong hiên nhà nhìn ra, cảnh vật thật tĩnh lặng và mờ ảo trong làn mưa. Những mái nhà ngói đỏ, tường vôi trắng như được gột rửa, trở nên sạch sẽ và sáng sủa hơn. [1, 2] Trên con đường làng, những vũng nước lớn dần, phản chiếu bầu trời xám xịt. Vườn cây ăn trái reo vui, lá cây được tắm mát, xanh mướt và tươi tắn hơn sau những ngày nắng nóng khô hạn. Mấy chú gà con vội vã chạy tìm mẹ dưới gốc cây chuối, cất tiếng kêu "chiếp chiếp" nghe thật ngây ngô. Mưa kéo dài khoảng một tiếng đồng hồ rồi tạnh hẳn. Bầu trời quang đãng, không khí trở nên trong lành và mát rượi. Mặt đất bốc lên mùi hương ngai ngái của đất, mùi thơm của lá cây xanh mướt. Dòng người lại tấp nập ra đường, trẻ con lại ùa ra chơi, tiếng nói cười rộn rã lại vang lên. [1] Em rất thích những ngày mưa ở quê hương. Cơn mưa không chỉ mang lại nguồn nước quý giá cho cây cối, ruộng đồng mà còn mang đến cảm giác bình yên, thư thái, làm cho cảnh vật nơi đây thêm phần thơ mộng và tràn đầy sức sống.

a. Hoa hồng khoe tấm áo đỏ trong nắng, hoa hướng dương xúng xính trong bộ váy vàng.

--> Hai vế của câu trên được nối với nhau bằng dấu phẩy.

b. Tuy trời đã nhá nhem tối nhưng lũ trẻ vẫn chưa chịu về nhà.

--> Hai vế của câu trên được nối với nhau bằng cặp kết từ "tuy... nhưng...".

a. Hoa hồng khoe tấm áo đỏ trong nắng, hoa hướng dương xúng xính trong bộ váy vàng.

--> Hai vế của câu trên được nối với nhau bằng dấu phẩy.

b. Tuy trời đã nhá nhem tối nhưng lũ trẻ vẫn chưa chịu về nhà.

--> Hai vế của câu trên được nối với nhau bằng cặp kết từ "tuy... nhưng...".

[Sửa]

a. Từ đồng nghĩa với nhân hậu: tốt bụng.

b. Từ đồng nghĩa với hạnh phúc: mãn nguyện.

c. Từ đồng nghĩa với kiên trì: kiên nhẫn.

Trong cuộc đời học sinh, ai cũng có những người thầy, người cô để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng. Với em, người mà em luôn kính trọng và yêu quý nhất chính là cô Lan – giáo viên chủ nhiệm năm lớp 5 của em.Cô Lan có vóc dáng mảnh khảnh và dáng đi vô cùng uyển chuyển. Mỗi khi cô bước vào lớp với tà áo dài truyền thống, chúng em đều cảm nhận được một luồng năng lượng dịu dàng nhưng cũng rất trang nghiêm. Khuôn mặt cô hiền hậu với đôi mắt sáng, luôn nhìn chúng em bằng ánh nhìn đầy bao dung và khích lệ. Đặc biệt, em rất yêu nụ cười của cô – một nụ cười ấm áp như nắng sớm, giúp chúng em xua tan đi nỗi lo lắng mỗi khi gặp bài toán khó.Giọng nói của cô Lan rất truyền cảm. Trong mỗi tiết giảng văn, lời giảng của cô như đưa chúng em vào một thế giới kỳ diệu của những câu chuyện cổ tích hay những vần thơ giàu cảm xúc. Cô không chỉ dạy chữ mà còn dạy chúng em cách làm người, cách đối nhân xử thế và lòng biết ơn. Em nhớ có lần mình bị điểm kém, thay vì trách mắng, cô đã gọi em lại, ân cần chỉ ra những chỗ sai và động viên: "Cố gắng lên em, thất bại là mẹ thành công". Chính lời nói ấy đã trở thành động lực giúp em vượt qua mặc cảm và tiến bộ hơn.Không chỉ trên bục giảng, cô còn như một người mẹ thứ hai, luôn quan tâm đến hoàn cảnh và tâm tư của từng bạn trong lớp. Cô thường xuyên tổ chức những buổi sinh hoạt ngoại khóa để chúng em thêm gắn kết và yêu thương nhau hơn.Dù mai này có lớn khôn và học ở những ngôi trường mới, hình bóng cô Lan cùng những bài học quý giá của cô sẽ mãi khắc ghi trong tâm trí em. Em tự hứa sẽ học tập thật tốt để không phụ lòng mong mỏi và sự tận tâm mà cô đã dành cho chúng em.