Trần Tiến Luân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Tiến Luân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 (khoảng 200 chữ): Câu nói của Mark Twain gợi cho ta suy nghĩ sâu sắc về cách sống của mỗi người. Quả thật, trong cuộc đời, điều khiến ta day dứt nhất thường không phải là những việc đã làm, mà là những điều ta đã không dám làm. Khi đứng trước cơ hội, nhiều người vì sợ thất bại, sợ rủi ro mà chọn cách ở lại trong “bến đỗ an toàn”. Tuy nhiên, chính sự an toàn đó lại kìm hãm ta trưởng thành và khám phá giá trị của bản thân. Nếu không thử, ta sẽ không bao giờ biết mình có thể đi xa đến đâu. Tuổi trẻ là thời điểm thích hợp nhất để dấn thân, trải nghiệm và chấp nhận thử thách. Dù có thể vấp ngã, thất bại, nhưng đó cũng là bài học quý giá giúp ta trưởng thành hơn. Ngược lại, sống an phận, ngại thay đổi sẽ khiến cuộc đời trở nên tẻ nhạt và dễ để lại nuối tiếc. Vì vậy, mỗi người hãy mạnh dạn “tháo dây, nhổ neo”, bước ra khỏi vùng an toàn để sống trọn vẹn và ý nghĩa hơn.

Câu 2 (khoảng 400 chữ): Đoạn trích đã khắc họa hình ảnh người mẹ với tình yêu thương con sâu nặng và sự hi sinh thầm lặng. Mẹ là người đã “tần tảo sớm khuya” nuôi Tâm khôn lớn, dành trọn cuộc đời để chăm lo cho con. Dù cuộc sống vất vả, lam lũ, mẹ vẫn không quản khó khăn, chỉ mong con có tương lai tốt đẹp. Khi Tâm ra thành phố học tập và làm việc, mẹ vẫn luôn dõi theo con từ xa, gửi thư hỏi thăm, mong ngóng tin con từng ngày. Thế nhưng, trái ngược với tình yêu thương ấy là sự vô tâm, lạnh nhạt của Tâm. Suốt sáu năm, anh chỉ gửi tiền về mà không một lời hỏi han, không quan tâm đến những lá thư của mẹ, thậm chí còn giấu chuyện lập gia đình. Điều đó càng làm nổi bật tấm lòng bao dung, vị tha của người mẹ. Dù bị con lãng quên, mẹ vẫn không trách móc mà chỉ âm thầm chờ đợi. Khi Tâm trở về, cuộc gặp gỡ chắc hẳn đã gợi lên nhiều cảm xúc. Người mẹ có thể vẫn đón con bằng tình yêu thương nguyên vẹn, bởi tình mẫu tử luôn bao la, không đòi hỏi sự đáp trả. Qua nhân vật người mẹ, tác giả ca ngợi đức hi sinh, tình yêu vô điều kiện của những người làm mẹ. Đồng thời, đoạn trích cũng là lời nhắc nhở sâu sắc đối với mỗi người: đừng vô tâm với cha mẹ khi còn có thể. Tiền bạc không thể thay thế sự quan tâm, sẻ chia. Hãy trân trọng tình thân, bởi đó là điều thiêng liêng và quý giá nhất trong cuộc đời mỗi con người.

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận (có kết hợp biểu

Câu 2. Hai lối sống được nêu: Lối sống thụ động, an toàn, quẩn quanh (tìm quên trong giấc ngủ vùi, sống trong “vỏ ốc”). Lối sống chủ động, dấn thân, hướng ra thế giới rộng lớn (như dòng sông chảy ra biển).

Câu 3. Biện pháp tu từ chính: So sánh + ẩn dụ (so sánh “sông” với “đời người”, “tuổi trẻ”). Tác dụng: Làm hình ảnh trở nên sinh động, dễ hiểu. Nhấn mạnh quy luật: đời người cũng phải vận động, phát triển như dòng sông phải chảy. Gửi gắm thông điệp: tuổi trẻ cần sống tích cực, vươn ra thế giới lớn, không nên tù túng.

Câu 4. “Tiếng gọi chảy đi sông ơi” là: Tiếng gọi bên trong mỗi con người thúc giục ta phải hành động, trải nghiệm, tiến lên. Đó là khát vọng sống, khát vọng vươn ra ngoài giới hạn, không chấp nhận sự trì trệ.

Câu 5. Bài học rút ra: Mỗi người, đặc biệt là tuổi trẻ, cần sống năng động, dám trải nghiệm, dám bước ra khỏi vùng an toàn. Không nên sống thu mình, an phận vì sẽ làm cuộc đời trở nên nhỏ hẹp, vô nghĩa. Vì: Chỉ khi “chảy” như dòng sông, con người mới trưởng thành và đạt được giá trị lớn hơn trong cuộc sống.