Phạm Trần Tiến Thành

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Trần Tiến Thành
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 : ​Câu nói của Mark Twain: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn” là một lời thức tỉnh mạnh mẽ về thái độ sống dấn thân. "Bến đỗ an toàn" chính là những thói quen cũ kỹ, sự sợ hãi thất bại và cái kén bao bọc khiến con người ngại thay đổi. Nếu chúng ta mãi đứng yên trong vùng an toàn, ta có thể cảm thấy bình yên nhất thời nhưng thực chất đang tước đi cơ hội để trưởng thành và khám phá tiềm năng vô hạn của chính mình. Sự hối hận vì đã làm sai thường nguôi ngoai theo thời gian, nhưng sự hối hận vì "không dám làm" lại là nỗi day dứt khôn nguôi về những cơ hội đã mất. Khi "tháo dây, nhổ neo", ta có thể đối mặt với sóng gió, khó khăn, nhưng đổi lại là những bài học đắt giá, là sự mở mang tầm nhìn và cảm giác được sống một cuộc đời trọn vẹn. Tuổi trẻ không nên là một hồ nước tĩnh lặng, mà phải là một đại dương đầy khát vọng. Đừng để nỗi sợ hãi cầm chân bạn; hãy dũng cảm bước ra ngoài, thử thách bản thân và sống sao cho đến khi nhìn lại, ta không phải nuối tiếc vì đã để năm tháng trôi qua trong lặng

Câu 2 : bài làm

Trong văn học Việt Nam, Thạch Lam nổi tiếng với lối viết nhẹ nhàng nhưng thấm đẫm tình nhân bản. Truyện ngắn "Trở về" là một ví dụ điển hình, nơi nhân vật người mẹ hiện lên như một biểu tượng của sự tần tảo và lòng vị tha, đối lập gắt gao với sự bạc bẽo của người con tên Tâm.

Trước hết, nhân vật người mẹ hiện lên với vẻ ngoài khắc khổ, lam lũ. Sau sáu năm con đi biền biệt, bà vẫn giữ nguyên "bộ áo cũ kỹ", sống trong căn nhà tranh "sơ xác". Hình ảnh bà cụ già đi, bước chân "chậm hơn trước" cho thấy một cuộc đời vất vả, dồn hết sức lực và của cải để nuôi con ăn học thành tài. Sự nghèo khó của bà không chỉ là hoàn cảnh, mà còn là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng: con ở thành phố giàu sang, còn mẹ ở quê nhà vẫn chắt chiu từng chút một.Vẻ đẹp lớn nhất của người mẹ chính là tình yêu thương con vô điều kiện. Khi thấy Tâm trở về, bà "ứa nước mắt" vì xúc động. Dù sáu năm qua Tâm không một lời hỏi thăm, không hồi âm thư từ, nhưng lòng mẹ không một lời trách cứ. Bà chỉ lo lắng khi nghe tin con ốm: "Tôi lo quá, nhưng quê mùa chả biết tỉnh thế nào mà đi". Sự lo âu ấy chân chất, tội nghiệp và đầy bao dung. Bà chăm chút hỏi han, thiết tha mời con ở lại ăn bữa cơm quê, tất cả đều xuất phát từ bản năng của một người mẹ luôn coi con là lẽ sống duy nhất của đời mình.Cuối cùng, lòng mẹ còn hiện lên qua sự trân trọng tình cảm. Khi Tâm đưa tiền với thái độ kiêu ngạo, bà "run run" và "rơm rớm nước mắt". Bà xúc động vì nghĩ con vẫn nhớ đến mình, vẫn muốn báo hiếu, mà không hề nhận ra sự ghẻ lạnh trong lòng con. Ánh mắt "khẩn khoản" nhìn theo khi Tâm vội vã ra đi đã khắc họa nỗi cô đơn và tình yêu cháy bỏng của người mẹ già.

Bằng ngòi bút miêu tả tâm lý tinh tế, Thạch Lam đã xây dựng thành công hình ảnh người mẹ hiền hậu, giàu đức hy sinh. Nhân vật này không chỉ là lời ngợi ca tình mẫu tử mà còn là tấm gương soi chiếu, nhắc nhở mỗi chúng ta về đạo làm con và giá trị của sự tử tế trong cuộc sống.

Câu 1 :Phương thức biểu đạt chính của văn bản là: Nghị luận

Câu 2 :

1.​Lối sống thụ động, trốn tránh: Khước từ sự vận động, tìm sự an toàn trong vẻ ngoan ngoãn bất động, chìm đắm trong giấc ngủ vùi, bỏ quên những khát khao.

2.Lối sống mòn, bế tắc: Sống như "đầm lầy", như "dòng sông muộn phiền" không ra được biển rộng, quanh quẩn và bải hoải trong những tháng ngày chật hẹp.

Câu 3 : bptt : So sánh (Sông như đời người) và Điệp cấu trúc (Sông phải... Như tuổi trẻ phải...).

-> tác dụng : +giúp cho đoạn văn trở nên sinh động và cuốn hút người đọc

+ Khẳng định sự vận động là tất yếu, trải nghiệm để vươn ra biển lớn

Câu 4 : Theo em hiểu là :

​Đó là tiếng gọi của khát vọng, của sự thôi thúc nội tâm bắt buộc con người phải hành động, không được phép đứng yên hay gục ngã. ​Nó đại diện cho bản năng sống tích cực, nhắc nhở mỗi cá nhân rằng bản chất của sự sống là vận động.

Câu 5 : Nhận diện và từ bỏ lối sống giống như cây tầm gửi vào sự ổn định giả tạo. Vì Vì nếu chỉ đứng yên một chỗ để cầu an, chúng ta sẽ sớm trở nên lạc hậu, khô héo về tâm hồn và đánh mất bản sắc cá nhân , giống như dòng sông không chảy thì chỉ còn là cái hồ tĩnh lặng, đơn điệu.