Hán Ngọc Quyền Linh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Nhận định của Mark Twain là một lời khuyên sâu sắc về giá trị của sự dũng cảm và tinh thần dám dấn thân. "Bến đỗ an toàn" tượng trưng cho vùng an toàn, nơi chúng ta cảm thấy thoải mái nhưng cũng là nơi kìm hãm sự phát triển của bản thân. Việc "tháo dây, nhổ neo" chính là hành động bước ra khỏi giới hạn, chấp nhận thử thách để theo đuổi đam mê và ước mơ. Sự hối hận lớn nhất trong cuộc đời thường không đến từ những sai lầm khi ta cố gắng, mà đến từ sự tiếc nuối về những cơ hội đã bỏ lỡ do nỗi sợ hãi. Vì vậy, sống trọn vẹn là phải dám đối mặt với rủi ro, không ngừng khám phá để tạo ra những giá trị mới, giúp cuộc đời trở nên ý nghĩa và không phải nuối tiếc về một thời thanh xuân đã trôi qua trong sự thụ động.
Câu 2
Trong dòng chảy của văn học hiện thực và lãng mạn giai đoạn 1930-1945, Thạch Lam nổi lên với phong cách nhẹ nhàng, tinh tế nhưng thấm đẫm tình nhân ái. Truyện ngắn " trở về "là một lát cắt đau nhói về sự thay đổi của lòng người, qua đó hình ảnh người mẹ hiện lên như một biểu tượng của tình mẫu tử bao dung, đối lập hoàn toàn với sự vô tâm, bạc bẽo của đứa con trai tên Tâm.
Đầu tiên, người mẹ hiện lên với hình ảnh Tần Tảo, hy sinh và lam lũ . Qua lời giới thiệu, bà đã "tần tảo sớm khuya nuôi dạy con nên người". Sự hy sinh đó đổi lấy việc con trai ra thành phố thành đạt, nhưng bà vẫn ở lại quê nhà với "cái nhà cũ vẫn như trước", "mái gianh xơ xác hơn". Hình ảnh bà cụ "già đi nhiều", vẫn mặc "cái bộ áo cũ kỹ như mấy năm về trước" cho thấy một cuộc sống nghèo khó, đơn độc nhưng vẫn kiên trinh đợi con.
Thứ hai, nhân vật người mẹ gây xúc động bởi tình yêu thương vô điều kiên. Dù Tâm bỏ mặc mẹ suốt sáu năm, không một lời hỏi thăm, không báo tin lấy vợ, nhưng khi vừa thấy con về, bà đã "ứa nước mắt" vì xúc động. Những câu hỏi của bà: "Con đã về đấy ư?", "Bây giờ cậu đã khỏe hẳn chưa?" chứa đựng sự lo lắng chân thành. Bà không hề trách móc sự bạc bẽo của con mà chỉ quan tâm đến sức khỏe và sự bình an của nó. Ngay cả khi Tâm có thái độ lạnh nhạt, "trả lời qua loa lấy lệ", người mẹ vẫn khẩn khoản mời con ở lại ăn cơm.
Cuối cùng, sự đối lập giữa. tình mẫu tử thiêng liêng và vật chất được đẩy lên cao trào ở đoạn cuối. Khi Tâm đưa tiền một cách kiêu ngạo như để "xong bổn phận", người mẹ "run run đỡ lấy gói bạc, rớm rớm nước mắt". Giọt nước mắt ấy không phải vì vui mừng do có tiền, mà là nỗi đau thầm lặng của một người mẹ cảm nhận được sự xa cách, lạnh lùng của đứa con mình từng rứt ruột đẻ ra.
Qua nhân vật người mẹ, Thạch Lam không chỉ ca ngợi phẩm chất cao quý của người phụ nữ Việt Nam mà còn gửi gắm bức thông điệp cảnh tỉnh về đạo làm con. Người mẹ là "bến đỗ" bình yên nhất, nhưng chính sự vô tâm của con người đã khiến bến đỗ ấy trở nên cô quạnh và đau đớn. Tác phẩm khơi gợi trong lòng người đọc sự trân trọng và thấu hiểu đối với tình cảm gia đình.
Câu1
PTBĐ: ghị luận
Câu 2
•Lối sống khát khao vươn lên, vận động, trải nghiệm
▪︎ lối sống trì trệ, thụ động ,trốn tránh
Câu 3
BPTT : so sánh
● Tác dụng làm bài văn chở lên sinh động và hấp dẫn hơn.
● nhấn mạnh quy luận tất yếu của sự vận động.
Câu 4
Tiếng gọi chảy đi sông ơi” chính là tiếng gọi của khát vọng, của bản năng sống, của lẽ tự nhiên mà mỗi người mang trong mình.Đó là sự thôi thúc nội tâm mãnh liệt, là lẽ sống đích thực đòi hỏi con người phải vận động, phải trải nghiệm, phải vươn tới những điều lớn lao hơn (biển rộng).Tiếng gọi này đối lập hoàn toàn với sự "khước từ vận động" và "ngủ vùi" ở trên. Nó là động lực, là lý do để con người không thể chấp nhận lối sống tù đọng, vô vị trong đầm lầy hay hồ nước tĩnh lặng.
Câu 5
Con người cần sống tích cực, dũng cảm đối diện với thử thách, không cam chịu sự trì trệ, và phải không ngừng vận động, vươn tới khát vọng, lý tưởng của mình. VìSự sống gắn liền với vận động: Đoạn trích khẳng định bản chất của sự sống (sông, đời người, tuổi trẻ) là phải chảy, phải hướng ra biển rộng. Sự trì trệ đồng nghĩa với cái chết tinh thần (lìm trong đầm lầy, sống đời thực vật)Trách nhiệm của tuổi trẻ: Tuổi trẻ đặc biệt cần khước từ sự an toàn giả tạo để chấp nhận "trải nghiệm," "nắng gió," và "đi tới.