Đồng Văn Minh Hoàng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đồng Văn Minh Hoàng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1 Trong cuộc sống, ranh giới giữa thành công và nuối tiếc đôi khi chỉ cách nhau bởi một quyết định dấn thân. Câu nói của Mark Twain: "Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn" chính là một lời thúc giục đầy mạnh mẽ. "Bến đỗ an toàn" là vùng vẫy trong sự quen thuộc, nơi ta cảm thấy yên ổn nhưng cũng là nơi kìm hãm sự phát triển. Mark Twain khẳng định rằng sự hối hận lớn nhất của con người khi về già không phải là những thất bại ta đã trải qua, mà là những cơ hội ta đã bỏ lỡ.

câu 2Trong dòng chảy của văn học lãng mạn Việt Nam 1930 - 1945, Thạch Lam nổi lên như một cây bút tinh tế, chuyên viết về những kiếp người nghèo khổ với lòng nhân ái bao la. Truyện ngắn Trở về là một lát cắt đầy ám ảnh về sự đối lập giữa lòng thành phố xa hoa và tình quê bình dị. Trong đó, nhân vật người mẹ hiện lên như một biểu tượng của tình mẫu tử bao dung, vị tha, đối lập hoàn toàn với sự bạc bẽo, vô tâm của đứa con trai tên Tâm.

Trước hết, người mẹ hiện lên với vẻ đẹp của sự tần tảo và đức hy sinh. Qua lời dẫn dắt, ta biết bà đã "sớm khuya nuôi dạy con nên người". Cả cuộc đời bà chắt chiu, dành dụm để đưa con ra thành phố học tập với hy vọng về một tương lai tươi sáng. Thế nhưng, đáp lại sự hy sinh đó là sáu năm biền biệt của đứa con. Tâm không một lời hỏi thăm, không hồi âm thư từ, thậm chí giấu cả chuyện cưới vợ. Người mẹ ấy cứ thế sống trong sự đợi chờ mòn mỏi bên mái gianh xơ xác, sụp thấp theo thời gian.

Sức ám ảnh của nhân vật người mẹ nằm ở sự thủy chung, không đổi thay. Thạch Lam rất tinh tế khi khắc họa hình ảnh bà cụ vẫn mặc "cái bộ áo cũ kỹ như mấy năm về trước". Giữa một thế giới đang biến chuyển, khi đứa con đã trở thành một "ông phán" sang trọng, xa lạ, thì người mẹ vẫn là gốc rễ, là hiện thân của quá khứ nhọc nhằn nhưng nghĩa tình. Chi tiết "tiếng guốc thong thả và chậm hơn trước" gợi lên sự già nua, đơn độc. Thời gian có thể làm bà yếu đi, nhưng tình yêu dành cho con thì vẫn vẹn nguyên, không hề sứt mẻ bởi sự ghẻ lạnh.

Đỉnh điểm của xúc cảm là giây phút hội ngộ. Khi nhận ra con, bà cụ "ứa nước mắt" và hỏi: "Con đã về đấy ư?". Giọt nước mắt ấy không chứa đựng sự oán trách, cũng không phải lời kể khổ. Đó là giọt nước mắt của sự vỡ òa, của lòng vị tha tuyệt đối. Câu hỏi đơn sơ ấy cho thấy bà sẵn sàng xóa sạch sáu năm vô tình của con chỉ để đón nhận sự hiện diện của anh trong khoảnh khắc này.

Bằng lối viết nhẹ nhàng, giàu hình ảnh và ngôn ngữ giàu sức gợi, Thạch Lam đã xây dựng thành công hình tượng người mẹ – hiện thân của tâm hồn phụ nữ Việt Nam truyền thống. Nhân vật này không chỉ khơi dậy niềm xúc động sâu sắc mà còn là lời cảnh tỉnh đầy sức nặng về đạo làm con. Qua đó, tác giả nhắc nhở chúng ta: Dù có đi xa đến đâu hay thành đạt thế nào, gia đình và mẹ vẫn luôn là bến đỗ bao dung nhất chờ ta trở về.


Câu 1. Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản là nghị luận kết hợp với tự sự và miêu tả.

Câu 2. Hai lối sống mà con người đã từng đôi lần trải qua được tác giả nêu trong đoạn trích là lối sống thụ động, an phận và lối sống chủ động, hướng tới tương lai.

Câu 3.Biện pháp tu từ so sánh được sử dụng trong đoạn: “Sông như đời người. Và sông phải chảy. Như tuổi trẻ phải hướng ra biển rộng." có tác dụng làm nổi bật mối liên hệ chặt chẽ giữa dòng chảy của sông và quy luật phát triển của đời người, đặc biệt là tuổi trẻ. Dòng chảy của sông tượng trưng cho sự vận động, phát triển không ngừng, còn tuổi trẻ là giai đoạn sung sức nhất, cần phải chủ động vươn lên, khám phá và chinh phục những điều mới mẻ, giống như dòng sông luôn hướng ra biển lớn. Biện pháp này giúp người đọc dễ dàng hình dung và cảm nhận được ý nghĩa sâu sắc mà tác giả muốn truyền tải về sự vận động tất yếu của cuộc sống và vai trò của tuổi trẻ trong dòng chảy đó.

Câu 4. “Tiếng gọi chảy đi sông ơi” được nhắc đến trong câu văn: “Không thể thế bởi mỗi ngày ta phải bước đi như nghe trong mình tiếng gọi chảy đi sông ơi.” là một ẩn dụ cho khát vọng vươn lên, sự thôi thúc được khám phá, trải nghiệm và cống hiến của con người, đặc biệt là khi còn trẻ. Đó là tiếng gọi của cuộc sống, của tương lai, thôi thúc con người không ngừng vận động, tiến về phía trước, không chấp nhận sự trì trệ hay an phận. Nó thể hiện mong muốn được sống một cuộc đời ý nghĩa, có ích, được hòa mình vào dòng chảy chung của cuộc đời và xã hội.

Câu 5. Từ nội dung văn bản, em rút ra được bài học về tầm quan trọng của việc sống chủ động, không ngừng học hỏi và vươn lên. Con người không nên bằng lòng với những gì mình đang có mà cần phải có khát vọng, mục tiêu rõ ràng để phấn đấu. Giống như dòng sông phải chảy, tuổi trẻ phải hướng ra biển rộng, chúng ta cũng cần phải chủ động bước đi, khám phá thế giới xung quanh, tích lũy kiến thức, kinh nghiệm để phát triển bản thân và đóng góp cho xã hội. Bài học này nhắc nhở chúng ta phải trân trọng thời gian, tận dụng tuổi trẻ để tạo dựng một tương lai tươi sáng, ý nghĩa, tránh rơi vào lối sống thụ động, lãng phí tuổi xuân.