Phạm Tố Như

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Tố Như
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1. Bài thơ trên được viết theo thể thơ tự do.

Câu 2. Trước khi trở về làng, người đàn ông đã ở mặt trận (chiến trường). Chi tiết này được thể hiện qua dòng thơ: "Ba mươi tuổi từ mặt trận về". Ông trở về với những "vết thương" trên mình và "cơn sốt cao nguyên" vẫn còn mang trong người.

Câu 3. Biện pháp tu từ nổi bật: Điệp cấu trúc (Điệp ngữ) qua từ "Có" được lặp lại liên tiếp ở đầu các dòng thơ (Có ngôi nhà... Có con đường... Có niềm vui... Có tình yêu...).

Tác dụng:

Về nội dung: Liệt kê những hình ảnh đặc trưng, thân thuộc của làng quê, từ đó nhấn mạnh sự giàu có, trù phú và tràn đầy sức sống của làng Hiếu Lễ. Về biểu cảm: Thể hiện niềm tự hào, tình yêu tha thiết và sự gắn bó sâu nặng của tác giả đối với nơi chôn nhau cắt rốn. Về nghệ thuật: Tạo nhịp điệu dồn dập, khỏe khoắn cho đoạn thơ, như một lời khẳng định chắc nịch về giá trị của quê hương.

Câu 4. Khẳng định bản sắc và niềm tự hào: Nhấn mạnh gốc gác, danh tính của nhân vật "con" – một người con của làng Hiếu Lễ. Dù đi đâu, làm gì, người đàn ông vẫn luôn mang theo hồn cốt của làng.

Tạo sự kết nối: Kết nối các giai đoạn cuộc đời của nhân vật (từ khi ở chiến trường về, đến lúc dựng xây nhà cửa, làm cha, và khi trưởng thành trong tư duy).

Nhấn mạnh chủ đề: Làm nổi bật tư tưởng của bài thơ: làng không chỉ là nơi ở, mà là một phần máu thịt, là điểm tựa tinh thần giúp con người vượt qua mọi gian khó.

Câu 5. Điểm khác biệt lớn nhất giữa hai hình ảnh làng chính là không gian sinh tồn và đặc trưng văn hóa vùng miền. Làng Hiếu Lễ trong thơ Y Phương hiện lên với vẻ đẹp mộc mạc, rắn rỏi của vùng núi cao, nơi có những ngôi nhà xây bằng "đá hộc", có tiếng thác đổ vang trời và nhịp sống gắn liền với chăn nuôi, trồng trọt. Ngược lại, cái làng trong thơ Tế Hanh lại mang đặc trưng của vùng biển duyên hải với nghề chài lưới, nơi không gian mở ra mênh mông cùng sông nước, cánh buồm và những chuyến ra khơi đầy khí thế. Qua đó, ta thấy mỗi làng quê đều có diện mạo riêng nhưng đều là mảnh tâm hồn, là niềm tự hào máu thịt của những người con sinh ra từ đó.

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính là: Nghị luận. Câu 2. Điều khiến ta "tự dựng lên bức thành lũy đầy mặc cảm trong tâm hồn": Theo đoạn trích, đó là: "Áp lực từ cuộc sống, những thất bại trong cuộc đời". Chính những điều này làm ta cảm thấy mình bị thiệt thòi, bị đối xử bất công và dẫn đến việc tự tạo ra rào cản trong tâm hồn. Câu 3. Công dụng của dấu gạch ngang trong đoạn trích: Trong câu: "...mặc cảm trong tâm hồn – là một phản vệ bản năng – làm ta run sợ..." Công dụng: Dấu gạch ngang được dùng để đánh dấu phần chú thích, giải thích. Ở đây là giải thích rõ hơn bản chất của việc "dựng lên bức thành lũy đầy mặc cảm" chính là một cơ chế phản vệ tự nhiên của con người. Câu 4. Hiểu về ý kiến: "Sự tử tế, lòng thiện lương tiềm ẩn trong ta, chờ ta cởi mở tấm lòng và thực hiện": Sự tử tế và lòng thiện không phải là thứ xa vời mà luôn có sẵn bên trong mỗi con người. Tuy nhiên, nó cần có điều kiện để bộc lộ: Đó là khi chúng ta chủ động loại bỏ sự ích kỷ, sợ hãi để "cởi mở tấm lòng", sẵn sàng thấu hiểu và chia sẻ với người khác. Ai cũng có khả năng làm người tốt, quan trọng là ta có dám vượt qua rào cản cá nhân để thực hiện nó hay không. Câu 5. Thông điệp ấn tượng nhất  Thông điệp: "Khi ta sống tử tế với người khác, cũng chính là tử tế với cuộc đời mình." Vì sao: Thông điệp này rất nhân văn vì nó cho thấy sự tử tế mang lại lợi ích kép. Khi ta giúp đỡ người khác, tâm hồn ta cũng được bồi đắp niềm vui, sự tự tin và sức mạnh tinh thần. Sống tử tế giúp cuộc đời của chính bản thân chúng ta trở nên ý nghĩa và hạnh phúc hơn.

Câu 1: Bài thơ Một tiếng rao đêm của Tố Hữu là tiếng lòng xót xa trước cảnh đời nghèo khổ trong xã hội cũ. Hình ảnh em bé mù đi bán bánh trong đêm hiện lên rất đáng thương: nhỏ bé, lạc lõng và phải tự mưu sinh trong bóng tối. Tiếng rao “Ai bánh không…” nghe yếu ớt mà ám ảnh, như một lời kêu cứu gửi vào không gian. Tác giả không chỉ miêu tả hoàn cảnh của đứa bé mà còn thể hiện tình thương sâu sắc của mình. Giọng thơ trầm buồn, cảm xúc chân thành khiến người đọc dễ đồng cảm. Qua việc khắc hoạ số phận một em bé mù, Tố Hữu đã cho thấy cả một xã hội bất công, nơi người nghèo không có cơ hội sống đúng nghĩa. Nghệ thuật miêu tả tinh tế và cảm xúc giàu tính nhân đạo làm bài thơ trở nên xúc động. Từ đó, người đọc hiểu hơn về tấm lòng nhân ái của Tố Hữu và càng trân trọng giá trị của sự đồng cảm trong cuộc sống.

Câu 2: Bài làm

Trong xã hội hiện đại, căn bệnh thành tích "ảo" đang trở thành một vấn đề nhức nhối, đặc biệt là trong thế hệ trẻ. Đây là tình trạng mà nhiều bạn trẻ cố gắng tạo ra những thành tích không thực chất, chỉ để đánh bóng bản thân, gây ấn tượng với người khác. Căn bệnh này không chỉ gây ra những hệ lụy tiêu cực cho cá nhân mà còn ảnh hưởng đến sự phát triển của xã hội.

Một trong những nguyên nhân chính dẫn đến căn bệnh thành tích "ảo" là áp lực từ gia đình, nhà trường và xã hội. Nhiều bậc phụ huynh đặt quá nhiều kỳ vọng vào con cái, ép con phải đạt được những thành tích cao để "nở mày nở mặt" với mọi người. Nhà trường cũng chú trọng quá nhiều đến điểm số, thành tích mà bỏ qua việc giáo dục đạo đức, kỹ năng sống cho học sinh. Xã hội thì tôn vinh những người có thành tích "khủng", khiến nhiều bạn trẻ cảm thấy áp lực phải chạy theo những giá trị ảo.

Hậu quả của căn bệnh thành tích "ảo" là vô cùng nghiêm trọng. Nó khiến cho nhiều bạn trẻ trở nên sống giả tạo, thiếu trung thực, chỉ quan tâm đến hình thức mà bỏ qua nội dung. Họ có thể gian lận trong thi cử, đạo văn, hoặc thậm chí là mua bán bằng cấp để có được những thành tích "ảo". Điều này không chỉ làm mất đi giá trị thực của bản thân mà còn gây ra những tác động tiêu cực đến xã hội, làm suy giảm niềm tin vào giáo dục và đạo đức.

Để giải quyết căn bệnh thành tích "ảo", cần có sự chung tay của cả gia đình, nhà trường và xã hội. Gia đình cần tạo ra một môi trường yêu thương, khuyến khích con cái phát triển toàn diện, không nên đặt nặng vấn đề thành tích. Nhà trường cần đổi mới phương pháp giáo dục, chú trọng đến việc phát triển phẩm chất, năng lực thực tế của học sinh. Xã hội cần xây dựng một hệ giá trị đúng đắn, tôn vinh những người có đóng góp thực sự cho cộng đồng, không nên quá coi trọng những thành tích "ảo". Chỉ khi đó, chúng ta mới có thể giúp thế hệ trẻ tránh xa căn bệnh thành tích "ảo" và phát triển một cách bền vững.

Bài 1

Câu 1: Thể thơ của bài thơ "Một tiếng rao đêm" là thể thơ thất ngôn bát cú (8 câu, mỗi câu 7 chữ).

Câu 2: Nhân vật trữ tình trong bài thơ là tác giả Tố Hữu, người đang nằm trong xà lim và lắng nghe tiếng rao đêm. Đối tượng trữ tình là em bé bán bánh bột lọc, người mà tác giả cảm nhận và suy tư về cuộc đời, số phận.

Câu 3: Biện pháp tu từ trong câu thơ "Tiếng rao sao mà ướt lạnh tế lòng!" là ẩn dụ chuyển đổi cảm giác. "Ướt lạnh" vốn là cảm giác thuộc về xúc giác, nhưng được dùng để diễn tả cảm xúc "tế lòng" (cảm giác xót xa, thương cảm). Sự chuyển đổi này làm tăng tính biểu cảm, gợi hình, giúp người đọc cảm nhận sâu sắc hơn nỗi xúc động của tác giả trước tiếng rao của em bé.

Câu 4: Chủ đề của bài thơ là sự cảm thương sâu sắc của tác giả đối với số phận nghèo khổ, bất hạnh của em bé bán bánh bột lọc trong đêm khuya. Tư tưởng của bài thơ là sự đồng cảm, xót xa trước những mảnh đời cơ cực, đồng thời thể hiện niềm trân trọng đối với nghị lực sống của những người nghèo khổ.

Câu 5: Qua bài thơ, tác giả gửi gắm thông điệp về sự quan tâm, yêu thương và chia sẻ đối với những người nghèo khổ, đặc biệt là trẻ em. Đồng thời, tác giả cũng muốn khơi gợi trong lòng người đọc sự trăn trở về những bất công xã hội và mong muốn một cuộc sống tốt đẹp hơn cho những mảnh đời bất hạnh.

Bài 2

Câu 1: Bài thơ Một tiếng rao đêm của Tố Hữu là tiếng lòng xót xa trước cảnh đời nghèo khổ trong xã hội cũ. Hình ảnh em bé mù đi bán bánh trong đêm hiện lên rất đáng thương: nhỏ bé, lạc lõng và phải tự mưu sinh trong bóng tối. Tiếng rao “Ai bánh không…” nghe yếu ớt mà ám ảnh, như một lời kêu cứu gửi vào không gian. Tác giả không chỉ miêu tả hoàn cảnh của đứa bé mà còn thể hiện tình thương sâu sắc của mình. Giọng thơ trầm buồn, cảm xúc chân thành khiến người đọc dễ đồng cảm. Qua việc khắc hoạ số phận một em bé mù, Tố Hữu đã cho thấy cả một xã hội bất công, nơi người nghèo không có cơ hội sống đúng nghĩa. Nghệ thuật miêu tả tinh tế và cảm xúc giàu tính nhân đạo làm bài thơ trở nên xúc động. Từ đó, người đọc hiểu hơn về tấm lòng nhân ái của Tố Hữu và càng trân trọng giá trị của sự đồng cảm trong cuộc sống.

Câu 2: Bài làm

Trong xã hội hiện đại, căn bệnh thành tích "ảo" đang trở thành một vấn đề nhức nhối, đặc biệt là trong thế hệ trẻ. Đây là tình trạng mà nhiều bạn trẻ cố gắng tạo ra những thành tích không thực chất, chỉ để đánh bóng bản thân, gây ấn tượng với người khác. Căn bệnh này không chỉ gây ra những hệ lụy tiêu cực cho cá nhân mà còn ảnh hưởng đến sự phát triển của xã hội.

Một trong những nguyên nhân chính dẫn đến căn bệnh thành tích "ảo" là áp lực từ gia đình, nhà trường và xã hội. Nhiều bậc phụ huynh đặt quá nhiều kỳ vọng vào con cái, ép con phải đạt được những thành tích cao để "nở mày nở mặt" với mọi người. Nhà trường cũng chú trọng quá nhiều đến điểm số, thành tích mà bỏ qua việc giáo dục đạo đức, kỹ năng sống cho học sinh. Xã hội thì tôn vinh những người có thành tích "khủng", khiến nhiều bạn trẻ cảm thấy áp lực phải chạy theo những giá trị ảo.

Hậu quả của căn bệnh thành tích "ảo" là vô cùng nghiêm trọng. Nó khiến cho nhiều bạn trẻ trở nên sống giả tạo, thiếu trung thực, chỉ quan tâm đến hình thức mà bỏ qua nội dung. Họ có thể gian lận trong thi cử, đạo văn, hoặc thậm chí là mua bán bằng cấp để có được những thành tích "ảo". Điều này không chỉ làm mất đi giá trị thực của bản thân mà còn gây ra những tác động tiêu cực đến xã hội, làm suy giảm niềm tin vào giáo dục và đạo đức.

Để giải quyết căn bệnh thành tích "ảo", cần có sự chung tay của cả gia đình, nhà trường và xã hội. Gia đình cần tạo ra một môi trường yêu thương, khuyến khích con cái phát triển toàn diện, không nên đặt nặng vấn đề thành tích. Nhà trường cần đổi mới phương pháp giáo dục, chú trọng đến việc phát triển phẩm chất, năng lực thực tế của học sinh. Xã hội cần xây dựng một hệ giá trị đúng đắn, tôn vinh những người có đóng góp thực sự cho cộng đồng, không nên quá coi trọng những thành tích "ảo". Chỉ khi đó, chúng ta mới có thể giúp thế hệ trẻ tránh xa căn bệnh thành tích "ảo" và phát triển một cách bền vững.