Nguyễn Duy Hùng
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Hình ảnh “cơm” trong đoạn trích không chỉ là một món ăn quen thuộc mà còn là biểu tượng của tình mẫu tử thiêng liêng và sự chăm chút, hi sinh thầm lặng của người mẹ. Cơm xuất hiện từ những điều rất nhỏ bé: chiếc cà mèn, chén cơm, miếng cơm cháy,… nhưng lại chứa đựng cả tấm lòng thương con vô bờ bến. Bữa cơm mẹ nấu không chỉ để no bụng mà còn là cách mẹ giữ con lại gần mình, giữ con trong vòng tay yêu thương của gia đình. Lời dặn “không ai thương bằng cơm thương” là lời nhắc nhẹ nhàng mà sâu sắc: chỉ có mẹ mới lo cho con từng bữa ăn, từng miếng ăn như thế. Khi mẹ mất, chén cơm đặt trên bàn thờ trở thành nỗi xót xa, tiếc nuối và là minh chứng cho sự trân trọng muộn màng. Miếng cơm cháy giòn thơm ngày nào giờ hóa ký ức không bao giờ tìm lại. Như vậy, hình ảnh “cơm” đã làm hiện lên tình mẹ giản dị mà lớn lao, nhắc con người biết nâng niu những điều bình thường nhưng vô giá trong cuộc sống.
Câu 2 Trong bối cảnh toàn cầu hóa diễn ra mạnh mẽ như hiện nay, việc hội nhập với thế giới là xu hướng tất yếu. Tuy nhiên, kéo theo đó là nguy cơ mai một các giá trị truyền thống, đặc biệt là bản sắc văn hóa dân tộc. Bản sắc văn hóa không chỉ là những biểu tượng hữu hình như trang phục, lễ hội, di tích, mà còn là tiếng nói, phong tục, ẩm thực, lối sống, cách ứng xử và những giá trị tinh thần làm nên cốt cách của một dân tộc. Giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc vì thế trở thành nhiệm vụ quan trọng đối với mỗi người, đặc biệt là thế hệ trẻ. Văn hóa dân tộc chính là cội nguồn, là sợi dây gắn kết các thế hệ với lịch sử và truyền thống. Nhờ văn hóa mà chúng ta biết mình là ai, thuộc về đâu và có trách nhiệm gì với đất nước. Một dân tộc mất đi bản sắc văn hóa cũng giống như cái cây mất đi bộ rễ: sẽ chênh vênh, lạc lõng và dễ bị hòa tan. Trong khi nhiều quốc gia trên thế giới coi văn hóa là sức mạnh mềm để khẳng định vị thế, thì chúng ta càng phải ý thức được giá trị của những di sản mà cha ông để lại: áo dài, tiếng Việt, ca dao tục ngữ, tín ngưỡng thờ cúng tổ tiên, lòng hiếu thảo, sự nhân ái… Tất cả đều là nét riêng không thể nhầm lẫn của con người Việt Nam. Tuy nhiên, thực tế cho thấy nhiều bạn trẻ ngày nay đang dần thờ ơ, xem nhẹ các giá trị truyền thống. Nhiều người sính ngoại, coi trọng sản phẩm, lối sống, ngôn ngữ nước ngoài hơn văn hóa bản địa. Một số lễ nghi truyền thống bị giản lược một cách cực đoan hoặc bị thương mại hóa. Những hiện tượng ấy đặt ra yêu cầu cấp thiết hơn bao giờ hết về việc giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc. Để làm được điều đó, trước hết mỗi cá nhân cần có ý thức tự hào và trân trọng văn hóa dân tộc. Hãy bắt đầu từ những hành động nhỏ: nói tiếng Việt đúng chuẩn, tìm hiểu lịch sử, gìn giữ phong tục gia đình, tham gia các hoạt động văn hóa truyền thống, sử dụng sản phẩm văn hóa Việt. Bên cạnh đó, nhà trường cần giáo dục văn hóa một cách sinh động, thực tế, để học sinh không chỉ học mà còn hiểu và yêu văn hóa dân tộc. Nhà nước và cộng đồng cũng cần bảo tồn di sản, khuyến khích sáng tạo những giá trị văn hóa mới mang tinh thần dân tộc nhưng vẫn phù hợp thời đại. Giữ gìn bản sắc văn hóa không có nghĩa là khước từ cái mới, mà là biết tiếp thu có chọn lọc, hòa nhập nhưng không hòa tan. Văn hóa dân tộc chỉ thực sự sống khi nó tiếp tục được thổi hồn trong đời sống hôm nay và truyền lại cho thế hệ mai sau. Tóm lại, bản sắc văn hóa dân tộc là tài sản quý giá mà mỗi người Việt phải gìn giữ và phát huy. Chúng ta càng tự hào về văn hóa của mình thì càng có bản lĩnh để bước ra thế giới. Bởi văn hóa làm nên con người, và văn hóa chính là linh hồn của một dân tộc.
Câu 1. Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2. Hai hình ảnh cho thấy sự khắc nghiệt của thiên nhiên miền Trung: • “Trên nắng và dưới cát” • “Chỉ gió bão là tốt tươi như cỏ”
Câu 3. Những dòng thơ cho thấy: • Miền Trung là vùng đất eo hẹp, khắc nghiệt (“eo đất này thật đấy lưng ong”). • Con người miền Trung giàu tình nghĩa, thủy chung, luôn ấm áp và biết đùm bọc nhau (“cho tình người đọng mật”).
Câu 4. Việc dùng thành ngữ “mảnh đất nghèo mỏng tỏi không kịp rớt” làm: • Tăng tính gợi hình, gợi cảm. • Nhấn mạnh sự nghèo khó, cằn cỗi của quê hương miền Trung.
Câu 5. Tình cảm của tác giả đối với miền Trung: • Thương yêu, trân trọng con người cần cù, giàu nghĩa tình. • Cảm thông sâu sắc với miền đất khắc nghiệt nhưng vẫn chan chứa tình người.
Thông điệp của bài thơ "Chân quê" là sự tiếc nuối khi vẻ đẹp truyền thống của người con gái quê hương bị thay đổi bởi lối sống hiện đại, đồng thời thể hiện tình yêu tha thiết đối với những giá trị văn hóa tốt đẹp của dân tộc.
Biện phát tu từ : ẩn dụ
Tác dụng :Biện pháp ẩn dụ giúp câu thơ trở nên hàm súc, gợi hình ảnh, gợi cảm xúc sâu sắc.
thể hiện sự nuối tiếc của tác giả trước sự thay đổi của những giá trị truyền thống, khi cuộc sống hiện đại dần xâm nhập vào nông thôn.Thể hiện sự thay đổi tính cách của cô gái khi lên tỉnh.
Những loại trang phục được nhắc đến : khăn nhung,quần lĩnh,áo cài khuy bấm ,yếm lụa sồi,dây lưng đũi nhuộm hồi,áo tứ thân ,khăn mỏ quạ ,quần nái đen
Ý nghĩa:Khăn nhung, quần lĩnh, áo cài khuy bấm: Đại diện cho sự thay đổi, lối sống thành thị, có phần xa lạ với vẻ đẹp truyền thống của làng quê.
Yếm lụa sồi, dây lưng đũi nhuộm hồi, áo tứ thân, khăn mỏ quạ, quần nái đen: Đại diện cho vẻ đẹp truyền thống, mộc mạc và duyên dáng của người phụ nữ nông thôn Việt Nam.
nhan đề "Chân quê" gợi lên một bức tranh đẹp về làng quê Việt Nam, về con người và những giá trị văn hóa truyền thống tốt đẹp.
Thuộc thể loại thơ lục bát