Lê Hà Mi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Hà Mi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

​​Đề bài: Viết bài văn tả thầy giáo (cô giáo) mà em yêu quý

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mới đó mà chúng em sắp phải xa mái trường Tiểu học thân thương. Nhớ lắm, nhớ cái ngày còn là học sinh lớp 2, em còn bỡ ngỡ, rụt rè. Cô đến bên em dịu dàng xoa lên đầu em và nói:
“Con phải mạnh dạn lên chứ, sợ gì cả.”

Cô tên là Loan. Cô là người mẹ hiền dịu của lớp 2B2 chúng em và cũng là người em yêu quý nhất. Năm nay cô đã hơn 50 tuổi nhưng cô vẫn còn trẻ lắm. Dáng người cô mảnh dẻ, nước da trắng ngần. Mái tóc của cô mềm mại, mượt tự nhiên, lúc nào cũng tỏa hương thơm dịu dịu. Cô mặc đồ gì cũng đẹp nhưng em thích nhất được ngắm cô trong bộ áo dài màu tím. Trông cô không khác gì cô Tấm bước ra từ quả thị. Khuôn mặt cô tròn, đôi mắt màu nâu đen với hàng mi cong vút. Ánh mắt cô lúc nào cũng nhìn chúng em trìu mến.

Cô dịu hiền và hết lòng quan tâm đến học sinh. Có những lần chúng em mắc lỗi, cô khuyên bảo nhẹ nhàng. Cô không la mắng nhưng nhìn vào ánh mắt ấy, chúng em hối hận ngay về việc làm của mình. Em vẫn khắc sâu trong tâm trí hình ảnh cô tận tình giảng bài. Cô giảng bài rất dễ hiểu, bạn nào chưa viết được cô đều đến tận nơi cầm tay hướng dẫn.

Bạn Huy, bạn Tài làm toán chậm nên cô kèm thêm vào giờ ra chơi. Với giờ sinh hoạt lớp, cô luôn nhận xét kĩ từng bạn, tuyên dương những bạn chăm chỉ học tập, tiến bộ và nhắc nhở những bạn chưa ngoan, chưa chăm. Mỗi lần lớp em đạt thành tích tốt, cô vui lắm. Em rất nhớ câu:
“Tuần qua, các em đã rất cố gắng để đạt thành tích tốt, cô khen cả lớp!”

Khi đó tiếng vỗ tay rào rào vang lên, ai cũng vui vì mình đã góp sức làm nên thành tích ấy.

Giờ đây, chúng em đã lên lớp Năm nhưng mỗi khi có dịp đi ngang qua lớp cũ, em lại dừng lại ngắm nhìn cô và nhớ những giây phút còn là học sinh lớp Hai, được cô yêu thương dạy dỗ. Trong lòng em vang lên lời bài hát:
“Mẹ của em ở trường là cô giáo mến yêu.”

Em luôn yêu quý, kính trọng và biết ơn cô.

​​Đề bài: Viết bài văn tả thầy giáo (cô giáo) mà em yêu quý

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mới đó mà chúng em sắp phải xa mái trường Tiểu học thân thương. Nhớ lắm, nhớ cái ngày còn là học sinh lớp 2, em còn bỡ ngỡ, rụt rè. Cô đến bên em dịu dàng xoa lên đầu em và nói:
“Con phải mạnh dạn lên chứ, sợ gì cả.”

Cô tên là Loan. Cô là người mẹ hiền dịu của lớp 2B2 chúng em và cũng là người em yêu quý nhất. Năm nay cô đã hơn 50 tuổi nhưng cô vẫn còn trẻ lắm. Dáng người cô mảnh dẻ, nước da trắng ngần. Mái tóc của cô mềm mại, mượt tự nhiên, lúc nào cũng tỏa hương thơm dịu dịu. Cô mặc đồ gì cũng đẹp nhưng em thích nhất được ngắm cô trong bộ áo dài màu tím. Trông cô không khác gì cô Tấm bước ra từ quả thị. Khuôn mặt cô tròn, đôi mắt màu nâu đen với hàng mi cong vút. Ánh mắt cô lúc nào cũng nhìn chúng em trìu mến.

Cô dịu hiền và hết lòng quan tâm đến học sinh. Có những lần chúng em mắc lỗi, cô khuyên bảo nhẹ nhàng. Cô không la mắng nhưng nhìn vào ánh mắt ấy, chúng em hối hận ngay về việc làm của mình. Em vẫn khắc sâu trong tâm trí hình ảnh cô tận tình giảng bài. Cô giảng bài rất dễ hiểu, bạn nào chưa viết được cô đều đến tận nơi cầm tay hướng dẫn.

Bạn Huy, bạn Tài làm toán chậm nên cô kèm thêm vào giờ ra chơi. Với giờ sinh hoạt lớp, cô luôn nhận xét kĩ từng bạn, tuyên dương những bạn chăm chỉ học tập, tiến bộ và nhắc nhở những bạn chưa ngoan, chưa chăm. Mỗi lần lớp em đạt thành tích tốt, cô vui lắm. Em rất nhớ câu:
“Tuần qua, các em đã rất cố gắng để đạt thành tích tốt, cô khen cả lớp!”

Khi đó tiếng vỗ tay rào rào vang lên, ai cũng vui vì mình đã góp sức làm nên thành tích ấy.

Giờ đây, chúng em đã lên lớp Năm nhưng mỗi khi có dịp đi ngang qua lớp cũ, em lại dừng lại ngắm nhìn cô và nhớ những giây phút còn là học sinh lớp Hai, được cô yêu thương dạy dỗ. Trong lòng em vang lên lời bài hát:
“Mẹ của em ở trường là cô giáo mến yêu.”

Em luôn yêu quý, kính trọng và biết ơn cô.

​​Đề bài: Viết bài văn tả thầy giáo (cô giáo) mà em yêu quý

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mới đó mà chúng em sắp phải xa mái trường Tiểu học thân thương. Nhớ lắm, nhớ cái ngày còn là học sinh lớp 2, em còn bỡ ngỡ, rụt rè. Cô đến bên em dịu dàng xoa lên đầu em và nói:
“Con phải mạnh dạn lên chứ, sợ gì cả.”

Cô tên là Loan. Cô là người mẹ hiền dịu của lớp 2B2 chúng em và cũng là người em yêu quý nhất. Năm nay cô đã hơn 50 tuổi nhưng cô vẫn còn trẻ lắm. Dáng người cô mảnh dẻ, nước da trắng ngần. Mái tóc của cô mềm mại, mượt tự nhiên, lúc nào cũng tỏa hương thơm dịu dịu. Cô mặc đồ gì cũng đẹp nhưng em thích nhất được ngắm cô trong bộ áo dài màu tím. Trông cô không khác gì cô Tấm bước ra từ quả thị. Khuôn mặt cô tròn, đôi mắt màu nâu đen với hàng mi cong vút. Ánh mắt cô lúc nào cũng nhìn chúng em trìu mến.

Cô dịu hiền và hết lòng quan tâm đến học sinh. Có những lần chúng em mắc lỗi, cô khuyên bảo nhẹ nhàng. Cô không la mắng nhưng nhìn vào ánh mắt ấy, chúng em hối hận ngay về việc làm của mình. Em vẫn khắc sâu trong tâm trí hình ảnh cô tận tình giảng bài. Cô giảng bài rất dễ hiểu, bạn nào chưa viết được cô đều đến tận nơi cầm tay hướng dẫn.

Bạn Huy, bạn Tài làm toán chậm nên cô kèm thêm vào giờ ra chơi. Với giờ sinh hoạt lớp, cô luôn nhận xét kĩ từng bạn, tuyên dương những bạn chăm chỉ học tập, tiến bộ và nhắc nhở những bạn chưa ngoan, chưa chăm. Mỗi lần lớp em đạt thành tích tốt, cô vui lắm. Em rất nhớ câu:
“Tuần qua, các em đã rất cố gắng để đạt thành tích tốt, cô khen cả lớp!”

Khi đó tiếng vỗ tay rào rào vang lên, ai cũng vui vì mình đã góp sức làm nên thành tích ấy.

Giờ đây, chúng em đã lên lớp Năm nhưng mỗi khi có dịp đi ngang qua lớp cũ, em lại dừng lại ngắm nhìn cô và nhớ những giây phút còn là học sinh lớp Hai, được cô yêu thương dạy dỗ. Trong lòng em vang lên lời bài hát:
“Mẹ của em ở trường là cô giáo mến yêu.”

Em luôn yêu quý, kính trọng và biết ơn cô.

a. Trong câu ghép trên các vế câu được nối với nhau trực tiếp bằng dấu phẩy

b.Trong ghép trên các vế câu được nối với nhau bằng kết từ " nhưng"​​​​​​