Vũ Trường Thành

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vũ Trường Thành
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Kỉ niệm mùa hè

tôi là một cô bé say mê diều. Nhà tôi ở gần bãi đất rộng , dốc-chỗ bọn con trai trong xóm chọn làm nơi thả diều. Chiều chiều, khi đã nấu cơm xong, tôi có thể đứng lặng để ngắm những cánh diều đủloại, đủ màu sắc bay trên bầu trời xanh lộng gió.

Dây những chiếc diều bướm mảnh mai duyên dáng với gam màu đỏ, vang rực. Kia những chiếc diều dơi, diều sáo,...trông mạnh mẽ chao liệng trên cao.

Chiều nau cũng vậy, tôi tha thần xem bạn con trai trèo lên bãi đất dốc lấy đà chạy xuống dong diều lên cao, tay chúng dật dây mới điệu làm sao.bỗng"bụp'' mạt tôi tối sầm. tôi dật mình vì cái diều mặt trăng khuyết của một em nhỏ va vào mặt. Cậu bé lắp bắp vẻ hối hận:

-Em...xin lỗi. Chị có sao không?

Câu nói của nó không làm tôi dịu đi chút nào; tôi gắt;

-Mặt mũi nhing đi đau mà để diều vào mặt người ta. Diều này!Diều này !...Vừa gắt, tôi vừa giăng mạnh

chiếc diều hình mặt trăng của nó, ddinhjj xé, khiến thằng bé bật khóc.

bỗng tôi nhe có tiếng con gái:

-Này bạn

thì ra là một đứa con gái trạc tuổi tôi. Tôi lạnh lùng:

-Gì

- Em bé chỉ không may làm rơi diều vào bạn mà sao bạn định phá đi niềm vui của nó thế.

Nhìn ánh mắt bạn, tôi bối rối cúi đầu. Tôi liền trả lại cho thằng bé cái diều, rồi lặng lẽ bỏ đi. Nhưng tôi vẫn nghe tiếng ấy nói thằng bé;

-Thôi nín đi, nhà em ở đâu chị dẫn về.

Tôi ân hận nhĩ:

-Mình sẽ không bao giờ làm thế nữa

(Theo Nguyễn Thị Liên)