Lục Xuân Anh
Giới thiệu về bản thân
C1:
Nhân vật Thị Phương trong "Gặp quỷ dữ và thần rừng(Hổ)" là biểu tượng sáng chói cho vẻ đẹp đức hạnh và lòng trung trinh của người phụ nữ Việt Nam xưa. Dù bị đặt vào nghịch cảnh trớ trêu — một bên là người chồng hiền lành nhưng yếu thế, một bên là thế lực đen tối (quỷ dữ) đe dọa — Thị Phương vẫn hiện lên với cốt cách thanh cao, không chút dao động.Điểm nổi bật nhất ở nhân vật này chính là lòng hiếu thảo ,sự chân thành và tần tảo của một nàng dâu xưa. Nàng không chỉ là người vợ tận tụy mà còn là người con dâu hết lòng phụng dưỡng mẹ chồng trong cơn hoạn nạn, sẵn sàng hy sinh bản thân để bảo vệ gia đình. Trước những cám dỗ hay sự bức hại của cái ác, Thị Phương giữ vững sự tỉnh táo,dùng sự thông minh và bản lĩnh để đối diện với những nghiệt ngã mà cuộc sống mang đến, những nghiệt ngã ấy giống như một đòn thách thức đối với Thị Phương lựa chọn giữa gia đình và bản thân,thể hiện sự đối lập giữa cái thiện và cái ác. Hình ảnh nàng gắn liền với sự che chở của "Thần Rừng", minh chứng cho quan niệm "ở hiền gặp lành" của nhân dân ta. Qua nhân vật này, tác giả khẳng định giá trị phẩm giá của con người: chính sức mạnh nội tâm, cùng tấm lòng nhân hậu và một nghị lực sống phi thường sẽ là vũ khí mạnh mẽ nhất để chiến thắng bóng tối và sự tàn bạo cũng cái ác
C2:
Trong nhịp sống hối hả của thế kỷ XXI, chúng ta dễ dàng bắt gặp hình ảnh những người trẻ đắm mình trong thế giới ảo, mải miết chạy theo những giá trị hào nhoáng bên ngoài mà vô tình bỏ quên một bến đỗ bình yên nhất: Gia đình.Đây không chỉ là một thói quen xấu nhất thời mà là một thực trạng đáng báo động, đòi hỏi mỗi người trẻ cần hiểu và thức tỉnh để tìm đường trở về với những giá trị cốt lõi của tình thân. Thực trạng này hiện hữu ngay trong đời sống thường nhật. Trong nhiều ngôi nhà, hình ảnh bữa cơm gia đình đầm ấm đang dần bị thay thế bởi sự im lặng, nơi mỗi thành viên cầm một chiếc điện thoại, theo đuổi những điều mà họ quan tâm mà lại quên bén mất gia đình.Nhiều bạn trẻ sẵn sàng dành hàng giờ để trò chuyện với những người bạn chỉ mới quen biết vãi giờ trên mạng, nhưng lại cảm thấy gượng gạo, thiếu kiên nhẫn khi phải lắng nghe lời dặn dò,hỏi han của mẹ cha. Chúng ta coi việc ra ngoài tụ tập là một niềm vui, nhưng lại xem việc về nhà ăn cơm là một "nghĩa vụ" gò bó. Sự bùng nổ của công nghệ và áp lực khẳng định bản thân đã tạo nên một bức tường ngăn cách vô hình, khiến gia đình đôi khi chỉ còn là một trạm dừng chân nghỉ ngơi chứ không còn là tổ ấm để vỗ về tâm hồn sau những cơn bão ngoài kia. Vậy tại sao chúng ta phải từ bỏ thói quen tai hại này? Trước hết, cần phải hiểu rằng gia đình là điểm tựa duy nhất không có điều kiện. Ngoài kia, xã hội có thể chào đón bạn khi bạn thành đạt, rực rỡ, nhưng chỉ có gia đình mới sẵn sàng dang tay đón bạn trở về khi bạn thất bại và trắng tay. Hơn nữa, thời gian là một dòng chảy nghiệt ngã và vô tình. Cha mẹ không thể đợi chúng ta trưởng thành mãi mãi,những nếp nhăn trên trán mẹ, mái tóc bạc của cha là minh chứng cho việc quỹ thời gian của họ đang dần cạn kiệt. Việc bỏ quên gia đình không chỉ khiến tình cảm rạn nứt mà còn làm tâm hồn người trẻ trở nên khô cạn, cô độc giữa thế gian rộng lớn,đầy những ngã rẽ sơ xảy có thể khiến chúng ta chọn nhầm chốn đặt chân. Để thay đổi, chúng ta không cần phải thực hiện những điều quá lớn lao. Hãy bắt đầu bằng việc rời xa màn hình điện thoại trong bữa cơm để thực sự nhìn vào mắt người thân và lắng nghe những câu chuyện đời thường của họ. Thay vì giấu mình trong phòng với những áp lực,suy nghĩ riêng, hãy thử mở lòng chia sẻ những khó khăn bạn đang gặp phải,bạn sẽ nhận ra sự thấu hiểu của cha mẹ luôn là liều thuốc quý giá nhất. Hãy biến việc quan tâm gia đình thành một thói quen, một ưu tiên hàng đầu trong lịch trình bận rộn của mình, bởi không có thành công nào bù đắp được sự đổ vỡ trong tình cảm gia đình. Tóm lại, hạnh phúc đích thực không nằm ở số lượt tương tác trên mạng xã hội hay những cuộc vui thâu đêm suốt sáng, mà nằm ở hơi ấm của tình thân. Đừng để đến khi "cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng", đừng để sự hối tiếc chiếm chỗ trong trái tim khi mọi thứ đã quá muộn màng. Hãy trân trọng, yêu thương và vun đắp cho tổ ấm của mình ngay từ lúc này.
C1:Chủ đề của văn bản là sự đối lập giữa cái ác và cái thiện, qua đó ca ngợi lòng nhân hậu và sự trung thực của con người trước những thử thách nghiệt ngã từ thế lực siêu nhiên.
C2:
- Lối nói:nói sử,nói
- Làn điệu:hát sắp,hát văn
C3:
- Khi bị quỷ bắt nàng mấy mắn thoát chết nhờ sự giúp đỡ của quỷ cái.Đứng trước hoàn cảnh: chồng đi lính,mẹ chồng già yếu, nàng suýt bị quỷ ăn thịt,Thị Phương có thể vì quá cùng quẫn mà bỏ lại mẹ chồng,ra đi.Nhưng không,nàng vẫn quay về bên mẹ chồng,thu xếp cho mẹ chỗ nghỉ ngơi.
- Khi thần rừng xuất hiện và đòi ăn thịt một trong hai người,Thị Phương không ngần ngại nguyện hiến mạng để mẹ chồng được sống.
=> Thị Phương là một người phụ nữ rất hiếu thảo.Có lẽ, cũng chính vì sự chân thành của nàng mà mẹ chồng mới yêu thương nàng đến thế.Bà cũng nguyện thí mạng mình để con dâu được sống.
C4:
- Người mẹ chồng rất thương yêu và đồng cảm với hoàn cảnh của Thị Phương:
+ Bà thương thân và cũng thương con dâu vất vả: Mẹ cảm thương thân mẹ/Mẹ lại ngại thân con/Như dao cắt ruột mẹ ra/Trăm sầu, nghìn thảm chất đà lên con!.
+ Trước cảnh thần rừng đòi 1 người hiến mạng,bà cũng không ngần ngại dâng mạng mình để con dâu được sống.
=> Mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu là mối quan hệ khó mà gần gũi biết bao đời nay.Thế nhưng,mẹ chồng của Thị Phương lại yêu thương con dâu,đối đãi với nàng như con ruột
C5:
Qua đoạn trích trên,mỗi người chúng ta hãy sống giống như Thị Phương một người phụ nữ mộc mạc,chân thành học được cách đối đãi với người khác bằng tình yêu và sự chân thành, bài học đắt giá trên sẽ mang lại cho chúng ta những thứ tốt đẹp như vậy.Một khi cho đi một cái gì đấy rồi sẽ được đối đáp một thứ gì đó tốt đẹp hơn cả.