Lục Khánh Duy

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lục Khánh Duy
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 : ngôi kể thứ 3, điểm nhìn nhân vật Thứ

Câu 2:Khi còn là học sinh, Thứ từng ước mơ:Đỗ Thành chung,Đỗ tú tài,Vào đại học,Sang Tây

Trở thành vĩ nhân, làm những việc lớn lao, có ích cho xã hội

Những ước mơ ấy cao đẹp, trong sáng, đối lập hoàn toàn với cuộc sống “sống mòn” hiện tại.

Câu 3: Sử dụng BPTT: điệp ngữ, liệt kê

Nhấn mạnh nỗi ám ảnh, sợ hãi, tuyệt vọng của Thứ trước tương laiKhắc họa bi kịch tinh thần củangười trí thức nghèo: bị xã hội khinh rẻ, tự khinh chính mình

Làm nổi bật tư tưởng nhân đạo của Nam Cao: xót xa cho kiếp người sống vô nghĩa, bị cuộc đời bào mòn

Câu 4:Thứ là người trí thức tiểu tư sản nghèo

Có học thức, có lý tưởng nhưng bị cơm áo, hoàn cảnh vùi dập.Cuộc sống bế tắc, nghèo túng khiến Thứ:Mệt mỏi,Chán chường

Tự ý thức sâu sắc về sự “sống mòn” của bản thân. Nhân vật vừa đáng trách (yếu đuối) vừa đáng thương (bị hoàn cảnh đè nặng).

Câu 5 : con người không nên chấp nhận một cuộc sống tầm thường, vô nghĩa. Khi không dám vượt lên hoàn cảnh, con người sẽ bị cuộc sống nghèo khổ và thói quen bào mòn cả ước mơ lẫn nhân cách. Qua nhân vật Thứ, Nam Cao nhắc nhở mỗi người cần sống có mục đích, có khát vọng và biết đấu tranh để cuộc đời mình không trôi qua một cách uổng phí.

Câu 2

Trong hành trình vạn dặm của cuộc đời, ước mơ chính là đôi cánh nâng đỡ mỗi cá nhân vượt qua những giới hạn của bản thân. Gabriel Garcia Marquez đã từng có một nhận định sâu sắc rằng: "Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ". Câu nói này không chỉ là một triết lý sống mà còn là lời nhắc nhở đanh thép về tầm quan trọng của việc không ngừng nuôi dưỡng khát vọng, đặc biệt là đối với thế hệ trẻ. Ước mơ là những khát vọng, mục tiêu tốt đẹp mà con người mong muốn đạt được trong tương lai. Đối với tuổi trẻ, ước mơ không chỉ là đích đến mà còn là động lực, là nguồn cảm hứng vô tận. Khi có ước mơ, người trẻ sẽ biết mình là ai, mình muốn gì và cần phải làm gì để đạt được điều đó. Ước mơ giúp định hình mục đích sống, biến những ngày tháng tuổi trẻ không trôi qua một cách vô nghĩa, mà trở nên đầy ắp nhiệt huyết và ý nghĩa. Sự "già đi" mà Marquez nhắc đến không phải là sự lão hóa tự nhiên của cơ thể, mà là sự cằn cỗi, chai sạn của tâm hồn. Những người trẻ thiếu ước mơ thường sống trong trạng thái bị động, chờ đợi, không dám bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân. Họ dễ dàng bỏ lỡ cơ hội, mất dần niềm tin vào cuộc sống và cuối cùng, chấp nhận một cuộc đời tẻ nhạt, vô vị. Việc ngừng theo đuổi ước mơ chính là tự tay dập tắt ngọn lửa nhiệt huyết, khiến tâm hồn trở nên già nua trước tuổi. Để sống một tuổi trẻ trọn vẹn, mỗi người cần phải hành động, nỗ lực không ngừng để biến ước mơ thành hiện thực. Điều đó đòi hỏi sự kiên trì, bản lĩnh vượt qua thất bại và tinh thần học hỏi sáng tạo. Những tấm gương về tuổi trẻ dám khởi nghiệp, dám dấn thân vào các lĩnh vực mới mẻ, vượt qua hàng trăm lần thử nghiệm thất bại để đạt được thành công rực rỡ đã chứng minh rằng khó khăn chỉ là tạm thời, còn ước mơ và niềm tin có thể mở ra cả chân trời mới. Tóm lại, tuổi trẻ phải là tuổi của hoài bão, của những khát khao mãnh liệt. Đừng để tuổi tác quyết định sự trẻ trung của bạn, mà hãy để những ước mơ và hành động không ngừng nghỉ định hình giá trị và ý nghĩa cuộc đời mình.

Câu 1: Nhân vật Thứ trong đoạn trích Sống mòn của Nam Cao tiêu biểu cho người trí thức tiểu tư sản nghèo trước Cách mạng tháng Tám. Thứ từng có học thức và nhiều ước mơ đẹp, nhưng cuộc sống nghèo túng, thất nghiệp đã khiến anh rơi vào bi kịch tinh thần. Thứ ý thức rõ sự vô nghĩa của cuộc đời mình, lo sợ cảnh sống mòn mỏi, bị người khác và chính bản thân khinh rẻ. Tuy nhiên, anh lại không đủ bản lĩnh để vượt lên hoàn cảnh, đành chấp nhận tồn tại trong bế tắc. Qua nhân vật Thứ, Nam Cao bày tỏ niềm xót thương sâu sắc đối với số phận người trí thức nghèo, đồng thời phê phán một cuộc sống tầm thường, không có lý tưởng. Nhân vật Thứ trở thành lời nhắc nhở con người cần sống có mục đích và ý nghĩa