Lê Thị Hạnh Dung

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Thị Hạnh Dung
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1.

Văn bản “Chơi Phú Quốc” thuộc kiểu văn bản nhật ký – bút ký du lịch (văn bản tự sự – miêu tả, ghi chép cảm xúc và trải nghiệm thực tế trong một chuyến đi).


Câu 2.

Khi đặt chân đến bãi biển Hàm Ninh, hình ảnh gây ấn tượng mạnh mẽ với tác giả là:

“Nước trong như lọc, thấy tận đáy, những con chang chang sứa biển ngo ngoe đang bò, chúng nó sinh hoạt trong cái thế giới thuỷ tinh.”

→ Hình ảnh này cho thấy nước biển Phú Quốc trong vắt, tinh khiết và đầy sức sống.


Câu 3.

  • Ngôi kể: Ngôi thứ nhất (người kể xưng “tôi”, “chúng tôi”).
  • Tác dụng: Giúp lời kể trở nên chân thực, sinh động, thể hiện trực tiếp cảm xúc, cảm nhận cá nhân của người viết về phong cảnh và con người Phú Quốc, khiến người đọc cảm thấy gần gũi và tin cậy hơn.

Câu 4.

  • Những hoạt động của người dân Phú Quốc:
    • Ban ngày: đánh cá, phơi lưới, làm việc nặng nhọc.
    • Ban đêm: vá lưới, chuốt mây, đi “thẻ” mực, chuyện trò.

→ Các hoạt động đó cho thấy người dân nơi đây cần cù, chăm chỉ, yêu lao động, dù vất vả nhưng vẫn vui vẻ, an nhiên trong cuộc sống.


Câu 5.

Qua văn bản “Chơi Phú Quốc”, em hiểu rằng việc trải nghiệm và khám phá những vùng đất mới giúp con người mở mang hiểu biếtcảm nhận vẻ đẹp của thiên nhiên và cuộc sống, đồng thời trân trọng công sức lao động của con người. Những chuyến đi còn giúp ta biết yêu quê hương đất nước hơn và bồi dưỡng tâm hồn, cảm xúc.

 Đúng(1) D Đ𝙖̆𝙣𝙜 𝙈𝙞𝙣𝙝 (𝙈𝙚𝙤𝙠𝙤𝙣𝙝𝙤𝙣𝙜𝙪𝙤𝙣𝙜𝙩𝙝𝙪𝙤𝙘) 13 tháng 11

Câu 1:

Văn bản “Chơi Phú Quốc” thuộc kiểu văn bản nhật ký – kí sự (ký du lịch, bút kí), ghi chép lại hành trình và cảm xúc của tác giả trong chuyến đi thăm đảo Phú Quốc.


Câu 2:

Khi đến bãi biển Hàm Ninh, hình ảnh gây ấn tượng mạnh mẽ với tác giả là nước biển trong như lọc, thấy tận đáy, nhìn rõ cả những con chang chang, sứa biển đang bò. Hình ảnh ấy thể hiện sự trong lành, tinh khiết của biển Phú Quốc.


Câu 3:

Văn bản được kể theo ngôi thứ nhất (“chúng tôi”, “tôi”).
→ Tác dụng: giúp người đọc cảm nhận được trực tiếp cảm xúc, ấn tượng chân thật, sinh động của người viết về cảnh vật và con người nơi đảo Phú Quốc.


Câu 4:

Tác giả nhắc đến các hoạt động của người dân Phú Quốc như: đánh cá, vá lưới, chuốt mây, phơi lưới, đi thẻ mực về đêm...
→ Những hoạt động đó cho thấy người dân nơi đây cần cù, chịu khó, yêu lao động và có cuộc sống thanh bình, yên vui bên biển đảo quê hương.


Câu 5:

Qua văn bản “Chơi Phú Quốc”, em nhận ra rằng việc đi đến và khám phá những vùng đất mới giúp ta mở mang hiểu biết, cảm nhận vẻ đẹp của thiên nhiên và con người ở nhiều nơi khác nhau. Qua trải nghiệm, ta biết thêm trân trọng quê hương, yêu thiên nhiên và có thêm nhiều bài học quý về cuộc sống, con người Việt Nam.



1. Văn bản nhật ký – bút ký du lịch Văn bản "Chơi Phú Quốc" thuộc kiểu văn bản nhật ký – bút ký du lịch (văn bản tự sự – miêu tả, ghi chép cảm xúc và trải nghiệm thực tế trong một chuyến đi).  2. Hình ảnh nước biển trong vắt có thể nhìn thấy tận đáy Khi đặt chân đến bãi biển Hàm Ninh, hình ảnh gây ấn tượng mạnh mẽ với tác giả về sự trong lành của nước biển là nước biển trong vắt có thể nhìn thấy tận đáy.  3.Ngôi kể thứ nhất
  • Văn bản sử dụng ngôi kể thứ nhất (xưng "tôi").
  • Tác dụng: Giúp tác giả bộc lộ trực tiếp cảm xúc, suy nghĩ, và trải nghiệm chân thực của mình, tạo sự gần gũi, đáng tin cậy cho người đọc.
4.  Các hoạt động đánh bắt hải sản, nuôi trồng thủy sản, và làm du lịch
  • Tác giả nhắc đến các hoạt động như đánh bắt hải sản, nuôi trồng thủy sản, và làm du lịch.
  • Những hoạt động đó cho thấy cuộc sống của người dân Phú Quốc gắn bó mật thiết với biển cả, sống động, và đầy tiềm năng phát triển kinh tế biển.
5. Việc trải nghiệm, khám phá những vùng đất mới mang lại nhiều bài học quý giá.
  • Mở rộng kiến thức về địa lý, văn hóa, và con người ở những nơi khác nhau.
  • Rèn luyện kỹ năng sống, sự tự lập, và khả năng thích nghi.
  • Giúp trân trọng vẻ đẹp thiên nhiên và cuộc sống xung quanh hơn.
  • Mang lại những giây phút thư giãn, thoải mái, và kỷ niệm đáng nhớ.


1. Bài thơ mở đầu bằng hình ảnh quen thuộc: ảnh Bác được treo trang trọng trong nhà, bên trên là lá cờ đỏ tươi. Hình ảnh Bác mỉm cười hiền từ, ngày ngày dõi theo mọi hoạt động vui chơi, sinh hoạt đời thường của các cháu. Từ những hình ảnh giản dị, gần gũi như con gà ngoài sân, quả na chín trong vườn, tác giả đã khéo léo thể hiện cảm giác Bác luôn hiện hữu, gần gũi như một người ông, người cha trong gia đình.  Qua lời thơ, người cháu cảm nhận được lời dạy bảo ân cần của Bác: đừng chơi bời xa, chăm làm việc nhà, và luôn cảnh giác trước kẻ thù. Điều này cho thấy Bác không chỉ là vị lãnh tụ vĩ đại mà còn là người thân lo lắng cho từng li từng tí cuộc sống của các cháu. Cảm xúc dâng trào khi nhận ra dù bận lo bao việc nước, việc đời, Bác vẫn dành tình thương bao la, ấm áp cho các em nhỏ. Tình cảm của người cháu dành cho Bác thật chân thành, sâu sắc, thể hiện sự biết ơn và lòng kính yêu vô hạn đối với vị cha già dân tộc. 

2.

Rong ruổi quãng đời học sinh, có lẽ ai cũng cất giữ cho riêng mình những kỉ niệm đẹp về tình bạn. Với tôi, kỉ niệm đáng nhớ nhất không phải là một chiến công hiển hách, mà chỉ là một buổi chiều mùa tắm, chúng tôi cùng nhau trêu đùa và chia sẻ những ước mơ giản dị. Đó là một buổi chiều thứ sáu cuối tháng mười, khi cơn mưa bất chợt đổ xuống như trút nước. Tan học, tôi đang loay hoay tìm chỗ trú thì Hùng và Linh, hai người bạn thân nhất của tôi, gọi tôi í ới. Chúng tôi nhanh chóng chạy vào mái hiên của một cửa hàng tạp hóa ven đường. Mưa lớn đến mức tầm nhìn chỉ còn vài mét, giọt nước tạt vào làm ướt cả ba lô của chúng tôi.

Trong lúc chờ ngớt mưa, chúng tôi bắt đầu trò chuyện. Hùng, đứa bạn to con nhưng rất tình cảm, kể về ước mơ trở thành một kĩ sư xây dựng những cây cầu vững chắc. Linh, cô bạn hoạt bát, lại say sưa nói về dự định mở một quán cà phê nhỏ xinh xắn, nơi mọi người có thể đến đọc sách và thư giãn. Còn tôi chỉ chia sẻ về mong muốn trở thành một bác sĩ giỏi, người sẽ giúp đỡ và cứu chữa các bệnh nhân. Ba đứa, ba ước mơ khác nhau, nhưng đều lấp lánh niềm tin và hi vọng trong đôi mắt. Bỗng nhiên, Hùng phá lên cười, chỉ vào vũng nước đọng trước mặt và bảo: "Tắm mưa đi, lâu lắm rồi không được tắm!". Linh cũng hào hứng hưởng ứng. Tôi, vốn hơi nhút nhát, ban đầu còn do dự. Nhưng nhìn thấy vẻ mặt rạng rỡ của hai đứa bạn, tôi cũng không kìm được sự tò mò và phấn khích. Thế là cả ba đứa cởi giày dép, xắn quần lên và lao vào vũng nước. Chúng tôi té nước vào nhau, cười đùa rôm rả. Tiếng cười giòn tan hòa vào tiếng mưa rơi, tạo nên một bản nhạc tuổi thơ đầy sống động. Mãi đến khi mưa tạnh hẳn và trời bắt đầu nhá nhem tối, chúng tôi mới lật đật mặc lại quần áo, tạm biệt nhau ra về. Hậu quả là cả ba đều bị cảm lạnh, phải nghỉ học mấy ngày liền và bị bố mẹ mắng cho một trận nhớ đời. Dù đã nhiều năm trôi qua, nhưng kỉ niệm về buổi chiều tắm mưa hôm ấy vẫn in sâu trong tâm trí tôi. Đó không chỉ là một trò đùa nghịch ngợm của tuổi học trò, mà còn là minh chứng cho một tình bạn đẹp, chân thành và đầy ắp tiếng cười. Nó dạy tôi rằng, tình bạn là một phần không thể thiếu trong cuộc sống, là nguồn động lực giúp tôi vượt qua mọi khó khăn và hướng tới những điều tốt đẹp trong tương lai. Tôi rất trân trọng tình bạn này.