Nguyễn Nhật Minh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Nhật Minh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Mái trường tiểu học đã trở thành một phần kí ức đẹp đẽ, nơi lưu giữ biết bao kỉ niệm hồn nhiên, trong trẻo của tuổi thơ. Trong số những kỉ niệm ấy, có một lần tôi vô tình làm vỡ chậu hoa của lớp, một sự việc tuy nhỏ nhưng đã để lại cho tôi một bài học lớn về sự trung thực và lòng dũng cảm nhận lỗi. Đó là vào một buổi chiều cuối tuần, sau giờ học, tôi và mấy bạn cùng lớp nán lại chơi đá cầu trên sân trường. Trò chơi đang gay cấn thì một cú đá mạnh của tôi đã khiến quả cầu bay thẳng vào bệ cửa sổ lớp học. "Choang!", tiếng động chói tai vang lên, cả bọn sững sờ. Chậu hoa cúc vàng rực rỡ mà chúng tôi cùng nhau chăm sóc đã vỡ tan. Lớp trưởng, lớp phó, ai nấy đều lo sợ và hoảng hốt. Bạn thì nói chạy đi, bạn thì bảo không ai biết đâu. Trong lòng tôi, sự sợ hãi và một chút ích kỷ đã thôi thúc tôi làm theo ý định đó. Chúng tôi nhanh chóng rời khỏi hiện trường, để lại một bãi chiến trường lộn xộn với những mảnh gốm vỡ và cánh hoa tả tơi. Suốt buổi tối hôm đó, tôi không thể nào ngủ được. Lương tâm tôi dằn vặt, day dứt. Tôi nhớ đến lời cô giáo chủ nhiệm từng dạy về sự trung thực, về việc phải dũng cảm đối diện với lỗi lầm. Sáng hôm sau, với một trái tim nặng trĩu, tôi quyết định đến sớm và thuật lại mọi chuyện với cô. Cô giáo lắng nghe tôi với ánh mắt hiền từ, không hề tức giận. Khi tôi vừa dứt lời, cô xoa đầu tôi và mỉm cười: "Cô rất vui vì em đã dũng cảm nhận lỗi, đó là điều đáng quý nhất". Lời nói ấy của cô đã xua tan đi sự sợ hãi trong tôi. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm và thanh thản vô cùng. Sau đó, dưới sự hướng dẫn của cô, chúng tôi đã cùng nhau dọn dẹp và gom góp tiền để mua một chậu hoa mới. Bằng sự chung tay của cả lớp, chậu hoa đã trở lại đúng vị trí cũ, thậm chí còn rực rỡ và đẹp hơn. Trải nghiệm đáng nhớ ấy đã dạy tôi rằng, trung thực không chỉ là không nói dối, mà còn là dũng cảm nhận trách nhiệm về những sai lầm của mình. Chính nhờ sự bao dung và tin tưởng của cô giáo, tôi đã học được một bài học quý giá, để trưởng thành hơn và trở thành một người tốt hơn. Kỉ niệm về chậu hoa vỡ ấy sẽ mãi in sâu trong tâm trí tôi, như một lời nhắc nhở về giá trị của lòng trung thực và sự dũng cảm.
Câu 1. (0.5 điểm) Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ mấy?
  • Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba, thông qua lời kể của người kể chuyện giấu mặt. Người kể chuyện gọi nhân vật là "Hà", "bà", "ông". 
Câu 2. (0.5 điểm) Theo câu chuyện trên, ai là người trồng cây hoàng lan?
  • Cây hoàng lan là do ông của Hà, người đã hi sinh trong chiến tranh, trồng. 
**Câu 3. (1.0 điểm) Chỉ ra biện pháp tu từ nhân hoá được sử dụng trong câu sau và nêu tác dụng của biện pháp tu từ đó: Chỉ mấy ngày sau, cả cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà. **
  • Biện pháp tu từ: Nhân hóa. Cụm từ "khoác trên mình" là hành động thường dùng để chỉ con người (mặc quần áo), nhưng ở đây lại được gán cho cây hoàng lan.
  • Tác dụng:
    • Giúp hình ảnh cây hoàng lan trở nên sống động, gần gũi và có hồn hơn.
    • Tạo cảm giác như cây hoàng lan cũng có tình cảm, đang khoe vẻ đẹp rực rỡ và tràn đầy sức sống, gợi sự liên tưởng thú vị cho người đọc. 
Câu 4. (1.0 điểm) Theo em, vì sao Hà “run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà” và “ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ”?
  • Hà “run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà” vì cô bé cảm thấy vô cùng xúc động và trân trọng khi nhận ra những cánh hoa héo tàn này là kỷ vật thiêng liêng mà ông để lại, chứa đựng tình cảm sâu nặng của ông dành cho bà.
  • Hà “ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ” là để bày tỏ lòng kính trọng và tưởng nhớ người ông đã khuất. Hành động này cho thấy Hà đã thực sự hiểu được tình cảm thiêng liêng mà bà và ông dành cho nhau. 
Câu 5. (1.0 điểm) Từ câu chuyện về cây hoàng lan, em hãy viết một đoạn văn khoảng 3 –5 câu trình bày suy nghĩ của em về vai trò của gia đình đối với cuộc sống của mỗi người.
  • Gia đình chính là nơi nuôi dưỡng và vun đắp những giá trị tinh thần quý báu cho mỗi chúng ta. Từ câu chuyện về cây hoàng lan, ta thấy gia đình là nơi lưu giữ những kỷ niệm và tình cảm thiêng liêng, là điểm tựa vững chắc cho mỗi thành viên. Tình cảm gia đình không chỉ là sự yêu thương, đùm bọc mà còn là sợi dây gắn kết các thế hệ, giúp chúng ta hiểu hơn về nguồn cội và trân trọng những giá trị truyền thống. Chính những điều đó đã tạo nên sức mạnh giúp mỗi người vượt qua khó khăn, sống ý nghĩa và hạnh phúc hơn.