Đào Thu Ngân
Giới thiệu về bản thân
VĂN CẢM XÚC VỀ BÀI THƠ CÂY ĐA CỦA TÁC GIẢ TRẦN ĐĂNG KHOA
Trần Đăng Khoa, với hồn thơ tinh tế và hồn nhiên, đã vẽ nên một bức tranh làng quê tuyệt đẹp qua bài thơ "Cây đa". Đọc bài thơ, em cảm thấy vô cùng xúc động và gắn bó với hình ảnh cây đa già đứng sừng sững đầu làng. Tác giả đã nhân hóa cây đa như một người bạn lớn, một "chứng nhân" thân thiết, vừa gọi gió, vẫy chim, nuôi ve, vừa che chở cho bao thế hệ người dân quê. Những câu thơ "Làng em có cây đa", "lá xanh", "nước bạc" gợi lên sự thanh bình, êm đềm của vùng thôn quê. Hình ảnh trâu bò "thong thả", "đủng đỉnh" cùng bác nông dân nghỉ ngơi dưới bóng đa mang đến cảm giác yên bình, nhẹ nhàng và thân thuộc. Bài thơ không chỉ tả cảnh, mà còn gửi gắm tình yêu thiết tha, niềm tự hào của tác giả về quê hương. Đọc xong, em càng thêm trân trọng những vẻ đẹp mộc mạc, bình dị nơi làng quê và cảm thấy tâm hồn mình được dịu lại.
VĂN TRẢI NGHIỆM
Ngày hôm nay, vì trời mưa to, lại không có áo mưa, nên em đành phải ngồi lại trong lớp học chờ mưa tạnh rồi mới về nhà. Trong lúc cùng lũ bạn ngồi ngắm mưa rơi, em lại chợt nhớ về kỉ niệm dưới mưa của mình vào hơn ba năm về trước.
Hồi đó, em vừa lên lớp 2, đã quen lớp, quen bạn bè rồi nên rất dạn dĩ. Giờ ra chơi nào, em cũng cùng các bạn chạy đi chơi khắp sân trường. Hôm đó, chúng em được nghỉ học sớm không báo trước, nên bố mẹ chưa đến đón kịp. Vì vậy, chúng em đành ngồi lại ở hành lang lớp để chờ người đến đón. Tự nhiên lúc ấy, trời lại đổ mưa rào. Khiến trên sân có đầy những vũng nước to nhỏ. Thế là em cũng các bạn rủ nhau mặc áo mưa rồi ra sân chơi. Dưới cơn mưa chúng em hò reo, rượt đuổi nhau vô cùng vui vẻ. Một lát sau, chúng em rủ nhau thi nhảy qua các vũng nước đọng, xem ai nhảy qua vũng nước to hơn thì sẽ thắng. Trong lúc chơi, vì tính hiếu thắng, em quyết định thử sức với một vũng nước lớn. Và tất nhiên là em không thể nhảy qua được. Em ngã xuống giữa vũng nước, làm nước bắn tung tóe khắp nơi, còn bản thân thì ướt hết cả. Cùng lúc đó, mẹ em đến đón. Thấy em bị ướt hết như vậy, mẹ đã rất tức giận. Về đến nhà, mẹ liền đưa em đi tắm gội thay áo quần khô rồi mới mắng em một trận nên thân. Sau hôm đó, em bị cảm đến gần một tuần mới khỏi. Khiến em từ bỏ hẳn thói nghịch ngợm của mình.
Sau sự kiện lần đó, em trở nên ngoan ngoãn và nghe lời mẹ hơn. Không nghịch ngợm lung tung nữa. Và mỗi khi trời đổ mưa, thì em lại bồi hồi mà nhớ về kỉ niệm ngốc nghếch ấy của mình.
câu 1
-Bài thơ gieo vần chân
câu 2
-Chim,ve,trâu,các bác nông dân
câu 3
-Cây đa gọi gió đến...ve kêu muôn lá quạt
câu 4
-Bài thơ trên được sử dụng bptt nhân hoá
làm cho câu thơ thêm hay đặc sắc ,tăng sức gợi hình gợi cảm, tăng giá trị biểu đạt và làm cho cây đa thêm có hồn mang hành động cử chỉ giống con người
câu 5
-Vẻ đẹp của cây đa đã gợi cho em về vẻ đẹp thiên nhiên vô cùng tươi đẹp trong không khí mát mẻ chúng em cùng nhau vui đùa chơi những trò chơi dân gian. Bài thơ trên giyps em thêm yêu quý quê hương của mình hơn
nước tầm 40 độ
dùng bàn là
nước tầm 40 độ
dùng bàn là
Trong quãng đời học sinh có lẽ ai cũng mang cho mình đầy ắp kỉ niệm đẹp đẽ trong mình.Đối với em kỉ niệm đáng nhớ nhất là chuyến dã ngoại mùa hè năm lớp 4.
Đó là một buổi sáng tháng Năm đầy nắng, cả lớp em háo hức chuẩn bị cho chuyến đi. Điểm đến là một khu du lịch sinh thái cách trường không xa. Em đi cùng nhóm bạn thân, ai nấy đều rôm rả chuyện trò. Thầy chủ nhiệm và cô giáo phụ trách luôn theo sát, nhắc nhở chúng em giữ trật tự và an toàn.
Tại khu du lịch, chúng em được tham gia nhiều trò chơi tập thể do thầy cô tổ chức. Trò kéo co giữa các tổ thật vui nhộn. Tiếng reo hò, cổ vũ vang vọng cả một góc sân. Em và các bạn đã cùng nhau nỗ lực hết mình, dù mệt nhưng ai cũng cười tươi. Sau đó, chúng em cùng nhau chuẩn bị bữa trưa. Mỗi nhóm một việc, bạn nhặt rau, bạn rửa đồ, bạn bày biện. Cô giáo hướng dẫn chúng em cách sắp xếp đồ ăn sao cho hợp lý và vệ sinh. Bữa ăn ngoài trời tuy đơn giản nhưng ngon hơn bất cứ món cao lương mĩ vị nào, bởi đó là thành quả của sự đoàn kết.
Buổi chiều, chúng em được tự do khám phá khu du lịch. Em và các bạn đạp xe quanh hồ, tận hưởng không khí trong lành. Thầy cô cũng tham gia cùng chúng em trong một số hoạt động, tạo nên không khí vô cùng thân thiện và gần gũi.
Chuyến dã ngoại kết thúc, nhưng dư âm của nó vẫn còn mãi trong lòng em. Đó không chỉ là một buổi đi chơi vui vẻ mà còn là bài học về tình bạn, tình thầy trò và sự đoàn kết. Kỉ niệm ấy sẽ luôn là một phần kí ức đẹp nhất trong những năm tháng học trò của em.
Trong quãng đời học sinh có lẽ ai cũng mang cho mình đầy ắp kỉ niệm đẹp đẽ trong mình.Đối với em kỉ niệm đáng nhớ nhất là chuyến dã ngoại mùa hè năm lớp 4.
Đó là một buổi sáng tháng Năm đầy nắng, cả lớp em háo hức chuẩn bị cho chuyến đi. Điểm đến là một khu du lịch sinh thái cách trường không xa. Em đi cùng nhóm bạn thân, ai nấy đều rôm rả chuyện trò. Thầy chủ nhiệm và cô giáo phụ trách luôn theo sát, nhắc nhở chúng em giữ trật tự và an toàn.
Tại khu du lịch, chúng em được tham gia nhiều trò chơi tập thể do thầy cô tổ chức. Trò kéo co giữa các tổ thật vui nhộn. Tiếng reo hò, cổ vũ vang vọng cả một góc sân. Em và các bạn đã cùng nhau nỗ lực hết mình, dù mệt nhưng ai cũng cười tươi. Sau đó, chúng em cùng nhau chuẩn bị bữa trưa. Mỗi nhóm một việc, bạn nhặt rau, bạn rửa đồ, bạn bày biện. Cô giáo hướng dẫn chúng em cách sắp xếp đồ ăn sao cho hợp lý và vệ sinh. Bữa ăn ngoài trời tuy đơn giản nhưng ngon hơn bất cứ món cao lương mĩ vị nào, bởi đó là thành quả của sự đoàn kết.
Buổi chiều, chúng em được tự do khám phá khu du lịch. Em và các bạn đạp xe quanh hồ, tận hưởng không khí trong lành. Thầy cô cũng tham gia cùng chúng em trong một số hoạt động, tạo nên không khí vô cùng thân thiện và gần gũi.
Chuyến dã ngoại kết thúc, nhưng dư âm của nó vẫn còn mãi trong lòng em. Đó không chỉ là một buổi đi chơi vui vẻ mà còn là bài học về tình bạn, tình thầy trò và sự đoàn kết. Kỉ niệm ấy sẽ luôn là một phần kí ức đẹp nhất trong những năm tháng học trò của em.