Nguyễn Lê Hà Chi
Giới thiệu về bản thân
câu 1 : Bài thơ "ảnh Bác" của Trần Đăng Khoa đã để lại trong em những cảm xúc ấm ấp. Bức ảnh Bác Hồ được treo trang trọng trong nhà ,bên cạnh lá cờ đỏ tươi, tượng trưng cho sự thiêng liêng và sự biết ơn vô hạn của người dân Việt Nam đối với vị lãnh tụ đáng yêu.Hình ảnh Bác mỉm cười hiền hậu, đang nhìn các cháu vui chơi, tạo nên một không gian gia đình ấm cúng và tràn đầy yêu thương .Lời dạy của Bác giản dị ,gần gũi,nhắc nớ các cháu chăm chỉ làm việc nhà,góp phần nhỏ bé và công cuộc xây dựng đất nước . Bài thơ không chỉ thể hiện tình cảm kính yêu đối với Bác Hồ mà còn gợi lên những hình ảnh bình dị,thân thương của làng quê Việt Nam.
câu 2
Có lẽ điều tiếc nuối nhất trong buổi học trò của tôi không phải là bài kiểm tra bị điểm kém hay một trò chơi chưa được trọn vẹn , mà là đánh mất tình bạn đẹp với người bạn thân nhất chỉ vì sự bồng bột và cái tôi quá lớn . Kỷ niệm như một dấu lặng trong bản nhạc tuổi thơ của tôi.
Vy là người học rất giỏi Toán, còn tôi luôn chật vật với những con số. Vy luôn là người giúp tôi trong việc học Toán và giúp tôi giảy những bài toán khó. Vòa một ngày cuối tuần cả nhà tôi đi chơi, đến lúc về thì tôi ăn cơm và bắt đầu soạn sách vở ra học bài nhưng mắt tôi cứ ríu lại vì cả ngày đi chơi nên tôi cũng đã rất mệt và tôi quyết định đi ngủ.Sáng hôm sau tôi đến trường như mọi khi và tâm trạng rất vui vẻ . Đến giờ vào học thì cô giáo nói lấy giấy ra kiểm tra 15 phút , lúc đó tôi cảm thấy rất lo lắng và sợ hãi. Đến lúc cô giáo phát đề thì bạn nào trong lớp cũng chăm chú làm bài còn tôi tờ giấy vẫn trắng trơn không có một con số nào trong tờ giấy .Tôi nhìn qua bạn Vy thì thấy bạn làm gần xong bài, trong đầu tôi chợt lóe lên một suy nghĩ đó là chép bài Vy. Tôi nhìn lên thì thấy cô giáo đang viết bài trên bảng,thế là liếc mắt sang bài Vy và chép lia lịa . Đến hết giờ thì tôi cũng đã chép xong bài. Cô giáo chấm bài xong và gọi tôi và Vy lên hỏi tại sao hai bạn lại có lỗi giống nhau, tôi thì không nói gì còn Vy thì đã bật khóc vì chưa bao giờ bạn ấy bị mắng vì chuyện làm bài cả. Từ đó tôi và Vy không chơi với nhau nữa mà coi nhau như hai người xa lạ , đáng lẽ tôi phải xin lỗi Vy nhưng sự kiêu ngạo trong tôi quá lớn .Từ đó khoảng cách giữa tôi và Vy ngày càng xa dần. Vài ngày sau thấy Vy không qua nhà tôi chơi thì mẹ tôi hỏi, tôi ấp úng kể lại cho mẹ nghe.Mẹ nói phải xin lỗi bạn thật lòng. Sáng hôm sau tôi đến nhà Vy và xin lỗi bạn ấy và Vy cũng đã chấp nhận lời xin lỗi của tôi. Sau lần đó thì tôi và Vy chơi với nhau thân hơn trước.
Những trải nghiệm ấy không chỉ là kỷ niệm mà là bài học đáng nhớ của tôi.Từ đó tôi hiểu tôi hiểu rằng - một tình bạn cần xây dựng bởi sự chân thành và tha thứ.
câu 1 : Bài thơ "ảnh Bác" của Trần Đăng Khoa đã để lại trong em những cảm xúc ấm ấp. Bức ảnh Bác Hồ được treo trang trọng trong nhà ,bên cạnh lá cờ đỏ tươi, tượng trưng cho sự thiêng liêng và sự biết ơn vô hạn của người dân Việt Nam đối với vị lãnh tụ đáng yêu.Hình ảnh Bác mỉm cười hiền hậu, đang nhìn các cháu vui chơi, tạo nên một không gian gia đình ấm cúng và tràn đầy yêu thương .Lời dạy của Bác giản dị ,gần gũi,nhắc nớ các cháu chăm chỉ làm việc nhà,góp phần nhỏ bé và công cuộc xây dựng đất nước . Bài thơ không chỉ thể hiện tình cảm kính yêu đối với Bác Hồ mà còn gợi lên những hình ảnh bình dị,thân thương của làng quê Việt Nam.
câu 2
Có lẽ điều tiếc nuối nhất trong buổi học trò của tôi không phải là bài kiểm tra bị điểm kém hay một trò chơi chưa được trọn vẹn , mà là đánh mất tình bạn đẹp với người bạn thân nhất chỉ vì sự bồng bột và cái tôi quá lớn . Kỷ niệm như một dấu lặng trong bản nhạc tuổi thơ của tôi.
Vy là người học rất giỏi Toán, còn tôi luôn chật vật với những con số. Vy luôn là người giúp tôi trong việc học Toán và giúp tôi giảy những bài toán khó. Vòa một ngày cuối tuần cả nhà tôi đi chơi, đến lúc về thì tôi ăn cơm và bắt đầu soạn sách vở ra học bài nhưng mắt tôi cứ ríu lại vì cả ngày đi chơi nên tôi cũng đã rất mệt và tôi quyết định đi ngủ.Sáng hôm sau tôi đến trường như mọi khi và tâm trạng rất vui vẻ . Đến giờ vào học thì cô giáo nói lấy giấy ra kiểm tra 15 phút , lúc đó tôi cảm thấy rất lo lắng và sợ hãi. Đến lúc cô giáo phát đề thì bạn nào trong lớp cũng chăm chú làm bài còn tôi tờ giấy vẫn trắng trơn không có một con số nào trong tờ giấy .Tôi nhìn qua bạn Vy thì thấy bạn làm gần xong bài, trong đầu tôi chợt lóe lên một suy nghĩ đó là chép bài Vy. Tôi nhìn lên thì thấy cô giáo đang viết bài trên bảng,thế là liếc mắt sang bài Vy và chép lia lịa . Đến hết giờ thì tôi cũng đã chép xong bài. Cô giáo chấm bài xong và gọi tôi và Vy lên hỏi tại sao hai bạn lại có lỗi giống nhau, tôi thì không nói gì còn Vy thì đã bật khóc vì chưa bao giờ bạn ấy bị mắng vì chuyện làm bài cả. Từ đó tôi và Vy không chơi với nhau nữa mà coi nhau như hai người xa lạ , đáng lẽ tôi phải xin lỗi Vy nhưng sự kiêu ngạo trong tôi quá lớn .Từ đó khoảng cách giữa tôi và Vy ngày càng xa dần. Vài ngày sau thấy Vy không qua nhà tôi chơi thì mẹ tôi hỏi, tôi ấp úng kể lại cho mẹ nghe.Mẹ nói phải xin lỗi bạn thật lòng. Sáng hôm sau tôi đến nhà Vy và xin lỗi bạn ấy và Vy cũng đã chấp nhận lời xin lỗi của tôi. Sau lần đó thì tôi và Vy chơi với nhau thân hơn trước.
Những trải nghiệm ấy không chỉ là kỷ niệm mà là bài học đáng nhớ của tôi.Từ đó tôi hiểu tôi hiểu rằng - một tình bạn cần xây dựng bởi sự chân thành và tha thứ.