Nguyễn Thanh Thuý

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thanh Thuý
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1: “Từ ngày muôn dặm phù tang… / Dầm dề giọt ngọc,thẫn thờ hồn mai!” – Đoạn thơ đã tái hiện cuộc trở lại đầy xót xa của Kim Trọng sau nửa năm về quê chịu tang. Trở về vườn Thúy, chàng chỉ thấy cảnh vật hoang vắng: “Đầy vườn cỏ mọc, lau thưa”, “Cỏ lan mặt đất, rêu phong dấu giày”, tất cả gợi sự đổi thay, tan tác. Đặc biệt, điển tích “hoa đào… cười gió đông” làm nổi bật nghịch cảnh: cảnh cũ dường như vẫn còn mà người xưa đã biệt tăm. Khi hay tin Kiều “bán mình nó phải tìm đường cứu cha”, Kim Trọng “rụng rời xiết bao”, “vật mình vẫy gió, tuôn mưa”, thể hiện sự sững sờ, đau đớn, xót xa trước hoàn cảnh gia đình người thương và mối lương duyên dang dở. Đoạn trích được triển khai theo trình tự thời gian tuyến tính, ngôn ngữ bình dị mà giàu sức gợi. Bút pháp tả cảnh ngụ tình, việc sử dụng điển tích, hình ảnh ước lệ và phép đối đã góp phần khắc họa sâu sắc tâm trạng nhân vật. Qua đó, Nguyễn Du bộc lộ niềm cảm thương trước bi kịch tình yêu và số phận của Thúy Kiều và Kim Trọng nói riêng và với con người trong xã hội phong kiến nói chung
câu 2:

Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình” – lời thơ của Tố Hữu gợi nhắc mỗi chúng ta về lẽ sống cao đẹp của con người. Trong xã hội hiện đại hôm nay, khi nhịp sống ngày càng gấp gáp và con người dễ cuốn vào vòng xoáy của lợi ích cá nhân, sự hi sinh thầm lặng vẫn âm thầm tồn tại như một giá trị bền vững. Đó không chỉ là biểu hiện của tình yêu thương mà còn là thước đo nhân cách của mỗi người.

Sự hi sinh thầm lặng là việc đặt lợi ích của người khác lên trên lợi ích của bản thân trong âm thầm, lặng lẽ mà không mong chờ sự đền đáp. Đó là những hi sinh không ồn ào, không phô trương nhưng xuất phát từ tấm lòng chân thành. Trong gia đình, cha mẹ sẵn sàng vất vả mưu sinh để con có tương lai tốt đẹp, thức khuya dậy sớm lo từng bữa ăn, giấc ngủ; ông bà tận tụy chăm sóc con cháu mà chẳng bao giờ kể công. Ngoài xã hội, đó là những tình nguyện viên tham gia hoạt động thiện nguyện, những y bác sĩ, giáo viên âm thầm cống hiến cho công việc, hay những con người bình dị sẵn sàng giúp đỡ người gặp khó khăn trên đường đời. Tất cả họ đều góp phần làm cho cuộc sống trở nên ấm áp hơn.

Sự hi sinh thầm lặng mang nhiều ý nghĩa sâu sắc. Đối với người thực hiện, đó là cách nuôi dưỡng tâm hồn, mang lại cảm giác hạnh phúc và ý nghĩa sống; đồng thời góp phần hoàn thiện nhân cách, tạo nên hình ảnh đẹp trong mắt mọi người và lan tỏa những giá trị tích cực. Đối với người được nhận, sự hi sinh ấy đem lại niềm vui, sự ấm áp, tiếp thêm động lực để vượt qua khó khăn. Một hành động quan tâm đúng lúc có thể thay đổi cả cuộc đời một con người.

Tuy nhiên, trong thực tế, sự hi sinh thầm lặng đôi khi bị xem nhẹ. Nhịp sống hiện đại khiến con người trở nên bận rộn, ít quan tâm đến nhau hơn. Sự vị kỉ ngày càng gia tăng khi một số người chỉ chăm chăm vào lợi ích cá nhân, thậm chí bất chấp đạo đức để đạt được mục đích, như việc buôn bán thực phẩm bẩn vì lợi nhuận. Bên cạnh đó, việc giáo dục lòng nhân ái và sự thấu cảm trong gia đình, nhà trường, xã hội đôi khi chưa được chú trọng đúng mức.

Để khắc phục tình trạng ấy, cần nâng cao nhận thức về giá trị của sự hi sinh thông qua giáo dục trong gia đình và nhà trường. Xã hội nên tổ chức nhiều hoạt động tuyên truyền, tôn vinh những tấm gương hi sinh thầm lặng nhằm lan tỏa điều tốt đẹp. Quan trọng hơn cả, mỗi cá nhân cần rèn luyện ý thức sống trách nhiệm, tích cực tham gia các hoạt động thiện nguyện, biết yêu thương và sẻ chia từ những việc nhỏ nhất.

Tóm lại, sự hi sinh thầm lặng là biểu hiện cao đẹp của lòng nhân ái và tinh thần trách nhiệm. Dù không được nhắc tên, những hi sinh ấy vẫn âm thầm làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn. Là người trẻ trong xã hội hôm nay, tôi nhận thức rằng cần sống biết yêu thương, biết cho đi và trân trọng những hi sinh quanh mình, bởi chính điều đó sẽ làm nên giá trị bền vững của mỗi con người.


Câu 1:

-Văn bản trên thuộc thể loại truyện thơ Nôm

Câu 2:

-Văn bản trên là ngôn ngữ của người kể chuyện và ông bà Vương Ông

Câu 3:

- Sự kiện 1: Sau nửa năm về quê hộ tang chú, Kim Trọng quay trở lại Liêu Dương , tìm đến vườn Thúy và bất ngờ khi thấy phong cảnh tiêu điều,hoang vắng và không còn bóng người

- Sự kiện 2: Gặp người láng giềng sang chơi, Kim Trọng hỏi han sự tình mới biết cảnh ngộ của gia đình Thúy Kiều .

-Sự kiện 3: Tìm đến nhà Vương Ông hiện tại, được nghe kể rõ về việc Kiều đã hy sinh bán mình và trao duyên mình cho Thúy Vân thay lời kết duyên, Kim Trọng vô cùng đau đớn, khóc than. 

Câu 4:

-Hình ảnh “Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông” làm nổi bật sự tương phản giữa cảnh và người: hoa đào vẫn nở tươi thắm, vẫn “cười” với gió đông như năm nào, trong khi con người thì đã đổi thay, ly tán. Cảnh cũ vẫn còn mà người xưa không thấy, gợi nên cảm giác bàng hoàng, tiếc nuối và đau xót. Qua đó, tác giả nhấn mạnh nỗi hụt hẫng, thẫn thờ của Kim Trọng khi trở lại chốn xưa, đồng thời làm nổi bật bi kịch tình yêu Kim – Kiều và sự trớ trêu của số phận: thiên nhiên thì tuần hoàn, bất biến, còn đời người lại mong manh, biến động.

Câu 5

-Hình ảnh tả cảnh ngụ tình là:

+)Én liệng lầu không

+)Cỏ lan mặt đất,rêu phong dấu giày

+)Gai góc mọc đầy

Tác dụng

+Tăng giá trị biểu cảm,tạo sự hòa quyện giữa cảnh và tình

+ Gợi lên một không gian quạnh hiu, lạnh lẽo, không có sự hiện diện và hơi ấm của con người.

+ Thể hiện tâm trạng hoài niệm, xót xa, tiếc nuối của chàng Kim khi trở lại nơi cũ: Vẫn là mùa xuân, cánh én nhưng không phải là mùa xuân, cánh én của mùa xuân rộn ràng, tươi tắn của "Ngày xuân con én đưa thoi". Sự hoài niệm của Kim Trọng càng đối lập gay gắt với hiện tại, nhấn mạnh nỗi đau xót, tiếc nuối khôn tả của chàng Kim.