Nguyễn Lan Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Đoạn trích trong Truyện Kiều của Nguyễn Du đã khắc họa sâu sắc nỗi đau chia lìa và bi kịch tình yêu Kim – Kiều bằng nghệ thuật miêu tả tinh tế, giàu cảm xúc. Sau nửa năm chịu tang, Kim Trọng trở lại vườn Thúy với niềm mong chờ gặp lại người xưa, nhưng cảnh cũ nay đã đổi thay: lầu không vắng lặng, cỏ mọc lan tràn, rêu phong phủ kín dấu chân. Bút pháp tả cảnh ngụ tình được vận dụng đặc sắc, lấy sự hoang phế của thiên nhiên để gợi lên tâm trạng cô đơn, ngỡ ngàng và đau xót của nhân vật. Hình ảnh “Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông” tạo nên sự đối lập đầy ám ảnh giữa cái bất biến của thiên nhiên và sự đổi thay nghiệt ngã của lòng người, khiến nỗi tiếc nuối càng thêm thấm thía. Khi biết Kiều vì chữ hiếu mà bán mình chuộc cha, gửi duyên cho Thúy Vân, Kim Trọng đau đớn đến tột cùng, thể hiện qua những chi tiết giàu sức gợi như “vật mình vẫy gió, tuôn mưa”. Qua đoạn trích, Nguyễn Du không chỉ thể hiện tài năng miêu tả tâm lí nhân vật bậc thầy mà còn bày tỏ niềm thương cảm sâu sắc trước số phận con người, đồng thời lên án xã hội phong kiến bất công đã đẩy tình yêu đẹp vào cảnh tan vỡ. Đoạn thơ vì thế vừa giàu giá trị hiện thực vừa thấm đẫm tinh thần nhân đạo.
Câu 2 :
Có ý kiến cho rằng: “Văn học bắt nguồn từ cuộc sống và lại trở về phục vụ cuộc sống”. Thật vậy, từ những trang sách đến đời thường, những giá trị nhân văn mà văn học ngợi ca luôn hiện hữu quanh ta, trong đó có vẻ đẹp của sự hi sinh thầm lặng. Nếu văn học trân trọng những con người biết sống vì người khác thì trong cuộc sống hôm nay, sự hi sinh thầm lặng vẫn là một phẩm chất đáng quý, góp phần làm nên chiều sâu nhân cách và sức mạnh của cộng đồng.
Hi sinh thầm lặng là việc con người chấp nhận thiệt thòi, gian khó vì người khác mà không cần được ghi nhận hay đền đáp. Đó không phải hành động ồn ào, phô trương mà là những việc làm giản dị, bền bỉ. Đó có thể là hình ảnh người mẹ tảo tần “một nắng hai sương”, chắt chiu từng đồng để con được học hành đầy đủ; là người cha âm thầm gánh vác trách nhiệm gia đình, giấu đi những mệt mỏi phía sau nụ cười. Trong những năm dịch bệnh Covid-19, hàng nghìn y bác sĩ đã xung phong vào tâm dịch, xa gia đình nhiều tháng trời để cứu chữa bệnh nhân. Không ít người đã kiệt sức, thậm chí hi sinh tính mạng, nhưng họ vẫn lặng lẽ làm tròn sứ mệnh của mình. Hay những chiến sĩ nơi biên giới, hải đảo ngày đêm canh giữ chủ quyền Tổ quốc, chấp nhận cuộc sống thiếu thốn để bảo vệ bình yên cho đất nước. Đó đều là những minh chứng sống động cho sự hi sinh thầm lặng trong đời sống hiện nay.
Sự hi sinh thầm lặng có ý nghĩa vô cùng to lớn trong cuộc sống hiện nay. Trước hết, nó góp phần gắn kết con người với con người bằng tình yêu thương và trách nhiệm, khiến xã hội trở nên ấm áp, nhân ái hơn. Khi một người sẵn sàng chịu thiệt thòi vì người khác, những mối quan hệ sẽ bền chặt và đáng trân trọng hơn. Bên cạnh đó, sự hi sinh thầm lặng còn là nền tảng cho sự phát triển ổn định của xã hội, bởi nhờ những con người âm thầm cống hiến như cha mẹ, thầy cô, y bác sĩ, chiến sĩ…, cuộc sống chung mới được duy trì và bảo vệ. Đồng thời, sự hi sinh cũng thể hiện chiều sâu nhân cách, giúp con người vượt qua lối sống ích kỉ, biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân. Chính những hi sinh không ồn ào ấy đã lan tỏa giá trị tốt đẹp và làm cho cuộc sống trở nên ý nghĩa, đáng trân trọng hơn.
Tuy nhiên, trong cuộc sống hiện đại vẫn còn không ít người sống thực dụng, chỉ quan tâm đến lợi ích cá nhân mà thờ ơ với tập thể. Lối sống ấy làm phai nhạt các giá trị nhân văn tốt đẹp. Vì vậy, mỗi người cần biết trân trọng những hi sinh quanh mình và tự rèn luyện tinh thần sống vì người khác. Hi sinh không nhất thiết phải là điều gì quá lớn lao; đôi khi chỉ là sự nhường nhịn, giúp đỡ người khác một việc nhỏ, hay dám nhận phần khó về mình.
Là học sinh, chúng ta có thể bắt đầu từ những hành động giản dị: chăm chỉ học tập để không phụ lòng cha mẹ, thầy cô; biết chia sẻ với bạn bè; tích cực tham gia hoạt động thiện nguyện vì cộng đồng. Khi mỗi người biết hi sinh một phần lợi ích riêng để hướng tới lợi ích chung, cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp hơn.
Sự hi sinh thầm lặng có thể không được gọi tên, không được tán dương, nhưng chính nó làm nên nền móng vững chắc cho gia đình và xã hội. Giữa một thế giới nhiều toan tính và vội vã, những con người âm thầm sống vì người khác càng trở nên đáng quý. Khi mỗi chúng ta biết hi sinh một phần lợi ích riêng để hướng tới điều tốt đẹp chung, cuộc sống sẽ bớt đi sự lạnh lẽo và thêm nhiều yêu thương. Bởi lẽ, giá trị của con người không nằm ở những gì họ nhận được, mà ở những gì họ sẵn sàng cho đi.
Câu 1:
Văn bản viết theo thể thơ lục bát
Câu 2:
Văn bản là ngôn ngữ của người kể chuyện
Câu 3:
Đoạn trích kể về việc Kim Trọng sau nửa năm chịu tang chú trở lại Liêu Dương và vội vàng sang vườn Thúy tìm Thúy Kiều. Tuy nhiên, cảnh cũ đã đổi thay, vườn xưa hoang vắng, không còn bóng người. Hỏi thăm hàng xóm, chàng mới hay gia đình Kiều gặp tai biến: cha và em trai vướng vòng kiện tụng, Kiều phải bán mình chuộc cha, còn gia đình thì sa sút, phải dời đi nơi khác. Đau đớn trước tin dữ, Kim Trọng tìm đến nơi ở mới của gia đình nàng. Tại đây, chàng được ông bà Vương kể lại rõ sự tình: vì chữ hiếu, Kiều đành hi sinh tình yêu, gửi duyên cho Thúy Vân thay mình kết nghĩa cùng Kim Trọng. Nghe xong, Kim Trọng vô cùng đau khổ, xót xa, dằn vặt trước biến cố bất ngờ của người mình yêu.
Câu 4 :
Hình ảnh “Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông” cho thấy hoa đào vẫn nở và vẫn đẹp như năm trước, nhưng con người thì đã thay đổi, tình yêu Kim – Kiều đã tan vỡ. Cảnh vẫn như cũ mà người không còn, làm nỗi buồn càng thêm rõ. Cái “còn” của hoa càng làm nổi bật cái “mất” của tình yêu, thể hiện sự tiếc nuối, đau đớn và hụt hẫng của Kim Trọng khi trở lại chốn xưa.
Câu 5 :
+> Đoạn thơ sử dụng biện pháp tả cảnh ngụ tình, thể hiện qua các hình ảnh “lầu không”, “én liệng”, “cỏ lan mặt đất”, “rêu phong dấu giày”, “gai góc mọc đầy”.
+> Những chi tiết ấy giúp cho bức tranh thiên nhiên hiện lên hoang vắng, lạnh lẽo, tiêu điều, cho thấy nơi từng gắn với kỉ niệm tình yêu nay đã bị thời gian phủ kín, không còn dấu vết của con người.
+> Cách miêu tả đó nhấn mạnh sự đổi thay phũ phàng của cảnh vật và sự chia lìa của đôi lứa.
+> Qua đó, làm nổi bật tâm trạng cô đơn, ngỡ ngàng, đau xót và tiếc nuối của Kim Trọng khi trở lại chốn xưa mà người cũ không còn, tình xưa đã mất.