Nguyễn Đăng Hiếu

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Đăng Hiếu
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1.

  • Văn bản thuộc thể loại Truyện thơ Nôm (viết theo thể thơ lục bát).

Câu 2.

  • Văn bản là ngôn ngữ của người kể chuyện (ngôi thứ ba), đang miêu tả và thuật lại những quan sát, cảm xúc của nhân vật Kim Trọng.

Câu 3.

  • Sự kiện 1: Kim Trọng sau nửa năm đi hộ tang chú ở Liêu Dương đã trở về nhà.
  • Sự kiện 2: Với nỗi nhớ nhung, chàng vội vàng tìm sang "vườn Thúy" (nơi ở cũ của Thúy Kiều) để thăm nàng.
  • Sự kiện 3: Khi đến nơi, Kim Trọng ngỡ ngàng thấy cảnh vật đã thay đổi hoàn toàn: vườn tược hoang vu, cỏ mọc, lau thưa, nhà cửa quạnh quẽ.
  • Sự kiện 4: Chàng tìm kiếm khắp nơi nhưng không thấy bóng dáng người thương, chỉ thấy hoa đào vẫn nở như năm xưa, gợi lên nỗi xót xa "cảnh còn người mất".

Câu 4.

  • Nguồn gốc: Đây là một hình ảnh vận dụng sáng tạo ý thơ trong bài Đề đô thành nam trang của Thôi Hộ: "Nhân diện bất tri hà xứ khứ / Hoa đào y cựu tiếu đông phong".
  • Ý nghĩa: * Gợi lên sự đối lập nghiệt ngã giữa thiên nhiên và con người. Hoa đào vẫn rạng rỡ, bất biến theo chu kỳ thời gian ("còn cười gió đông"), nhưng người con gái xinh đẹp như hoa (Thúy Kiều) giờ đã không còn ở đó nữa.
  • Diễn tả nỗi đau, sự hụt hẫng và luyến tiếc khôn nguôi của Kim Trọng trước sự thay đổi của số phận.

Câu 5:

  • Tác giả đã sử dụng nghệ thuật tả cảnh ngụ tình thông qua một loạt hình ảnh thiên nhiên và không gian hoang phế như: "én liệng lầu không", "cỏ lan mặt đất", "rêu phong dấu giày", và "gai góc mọc đầy".
  • Những hình ảnh này giúp cho người đọc hình dung một cách cụ thể và sinh động sự thay đổi đến ngỡ ngàng của vườn Thúy. Một nơi vốn đầy ắp kỷ niệm tình yêu nay chỉ còn là sự hoang vu, lạnh lẽo, thiếu vắng hơi ấm và bàn tay chăm sóc của con người.
  •  Qua đó, đoạn thơ bộc lộ trực tiếp tâm trạng bàng hoàng, xót xa và hụt hẫng tột độ của Kim Trọng. Cảnh vật càng tàn tạ bấy nhiêu thì nỗi cô đơn và niềm thương nhớ người cũ trong lòng chàng càng trở nên nhức nhối, nặng nề bấy nhiêu.
  • Biện pháp này nhấn mạnh quy luật nghiệt ngã của cuộc đời "cảnh còn người mất", đồng thời khẳng định tấm lòng thủy chung son sắt của Kim Trọng. Dù thời gian trôi qua làm cảnh vật đổi thay, chàng vẫn tìm về đúng "lối này năm xưa" để tìm kiếm bóng dáng người thương.

 

Câu 1:  

 Đoạn trích trong "Truyện Kiều" là một bức tranh tâm trạng đầy xúc động của Kim Trọng khi trở lại vườn Thúy. Sau nửa năm xa cách để chịu tang chú, Kim Trọng mang theo nỗi nhớ cháy bỏng quay về, nhưng thực tại lại quá đỗi phũ phàng. Bằng bút pháp tả cảnh ngụ tình bậc thầy, Nguyễn Du đã tái hiện một không gian hoang phế: "cỏ mọc", "lau thưa", "vách mưa rã rời". Những hình ảnh này không chỉ miêu tả sự tàn tạ của cảnh vật mà còn là hiện thân cho sự đổ vỡ, cô độc trong lòng nhân vật. Đặc biệt, câu thơ "Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông" là một điểm nhấn nghệ thuật, mượn ý thơ cổ để khắc sâu bi kịch "người đi cảnh ở". Thiên nhiên vẫn tuần hoàn, hoa vẫn nở, nhưng con người tri kỷ đã bặt vô âm tín. Đoạn thơ không chỉ thành công về mặt ngôn từ lục bát uyển chuyển mà còn chạm đến trái tim độc giả bởi nỗi đau nhân thế và tình yêu thủy chung, da diết mà Kim Trọng dành cho Thúy Kiều

Câu 2:

Trong những ngày đại dịch COVID-19 bùng phát dữ dội, hình ảnh những nữ điều dưỡng tình nguyện cạo đi mái tóc dài để thuận tiện cho việc mặc đồ bảo hộ, hay những người lính biên phòng gác lại niềm riêng, ở lại chốt trực suốt nhiều tháng ròng không về chịu tang cha mẹ, đã trở thành những biểu tượng lay động lòng người. Chính những con người ấy đã minh chứng rằng: giữa một xã hội hiện đại đầy náo nhiệt, sự hi sinh thầm lặng vẫn luôn là mạch ngầm bền bỉ nuôi  ưỡng tâm hồn nhân loại, là nốt trầm xao xuyến nhất trong bản hòa ca của cuộc đời.

Hi sinh thầm lặng không phải là những hành động mang tính phô trương, vang dội để nhận về những tấm huân chương hay sự tung hô trên mặt báo. Đó là việc một cá nhân sẵn sàng từ bỏ lợi ích cá nhân, dâng hiến thời gian, sức khỏe, thậm chí là cả hạnh phúc riêng tư vì một mục đích cao cả hơn: vì hạnh phúc của người khác hoặc sự bình yên của cộng đồng. Chữ "thầm lặng" mang sức nặng của sự tự nguyện, không vụ lợi, không cần sự tôn vinh hay đền đáp. Nó xuất phát từ một trái tim biết thấu cảm và một tâm hồn giàu lòng trắc ẩn.

Sự hi sinh ấy hiện hữu bình dị ngay trong từng ngõ ngách của cuộc sống. Đó là hình ảnh người cha chai sần đôi tay, người mẹ tần tảo sớm khuya, gác lại những ước mơ thời trẻ để chắt chiu từng đồng cho con cái được ăn học nên người. Họ hi sinh mà không bao giờ kể công, bởi với họ, sự trưởng thành của con cái chính là phần thưởng vô giá nhất. Bước ra xã hội, ta bắt gặp những người lao công thầm lặng quét rác dưới ánh đèn đường khuya khoắt để thành phố sạch đẹp mỗi sớm mai; là những người thầy giáo cắm bản ở vùng sâu vùng xa, dành cả thanh xuân để gieo con chữ nơi núi thẳm. Họ làm việc không phải để nổi tiếng, mà để thực hiện sứ mệnh thiêng liêng từ chính lương tâm mình.

Tại sao cuộc sống hôm nay lại cần đến những sự hi sinh thầm lặng đến thế? Bởi nó chính là chất keo gắn kết con người, giúp xoa dịu những nỗi đau và thu hẹp khoảng cách của sự vô cảm. Trong một thế giới đôi khi bị lấn át bởi lối sống thực dụng, những hành động hi sinh như một làn gió mát lành chứng minh rằng lòng tốt vẫn luôn tồn tại. Khi ta biết sống vì người khác, ta không chỉ đem lại giá trị cho cộng đồng mà còn tự bồi đắp cho bản thân một nhân cách cao thượng, tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự tồn tại: "Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình".

Tuy nhiên, thật đáng buồn khi xã hội vẫn còn những kẻ sống ích kỷ, chỉ biết vun vén cho bản thân, hoặc những người giúp đỡ người khác nhưng lại tìm mọi cách để "đánh bóng" tên tuổi trên mạng xã hội. Những hành động mang tính trình diễn ấy hoàn toàn đi ngược lại với giá trị chân chính của sự hi sinh. Chúng ta cần hiểu rằng, vẻ đẹp thật sự của sự hi sinh nằm ở sự chân thành, chứ không nằm ở sự phô trương.