Chu Kim Huế
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Đoạn trích trong Truyện Kiều của Nguyễn Du đã thể hiện sâu sắc tâm trạng đau đớn của Kim Trọng khi trở lại vườn Thúy sau nửa năm chịu tang. Cảnh vật hiện lên hoang vắng, tiêu điều với những hình ảnh như “lầu không”, “cỏ lan mặt đất”, “rêu phong dấu giày”, “gai góc mọc đầy”. Bút pháp tả cảnh ngụ tình được sử dụng rất thành công, qua đó cảnh vật không chỉ gợi sự đổi thay mà còn phản ánh nỗi cô đơn, trống trải trong lòng nhân vật. Đặc biệt, câu thơ “Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông” gợi lên cảm giác xót xa khi cảnh vẫn còn mà người xưa đã vắng bóng. Khi nghe tin Kiều bán mình chuộc cha, Kim Trọng vô cùng đau đớn, “vật mình vẫy gió, tuôn mưa”, cho thấy tình yêu sâu nặng và sự tuyệt vọng của chàng. Qua đoạn trích, tác giả bày tỏ niềm thương cảm đối với số phận Thúy Kiều và trân trọng mối tình chung thủy, sâu sắc của Kim Trọng.
Câu 2
Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, khi con người dễ bị cuốn vào ánh hào quang của thành công và sự khẳng định cái tôi, vẫn có những con người lặng lẽ đứng phía sau, âm thầm cho đi mà không cần được gọi tên. Sự hi sinh thầm lặng vì thế trở thành một vẻ đẹp bền bỉ, sâu lắng, như mạch nước ngầm nuôi dưỡng tâm hồn xã hội.
Hi sinh thầm lặng trước hết là sự tự nguyện dâng hiến lợi ích, thời gian, thậm chí cả hạnh phúc riêng của mình vì người khác, nhưng không mong cầu sự đền đáp hay tán dương. Đó là bóng dáng người mẹ tảo tần “một nắng hai sương”, sẵn sàng thức trắng đêm khi con ốm; là người cha lặng lẽ chắt chiu từng đồng tiền để con có cơ hội học tập. Họ yêu thương bằng hành động hơn là lời nói, và hi sinh bằng tất cả sự nhẫn nại của trái tim. Ngoài xã hội, ta bắt gặp những công nhân vệ sinh quét dọn phố phường khi thành phố còn say ngủ, những thầy cô miệt mài bên trang giáo án, hay những người lính nơi biên cương canh giữ bình yên Tổ quốc. Họ không xuất hiện trên sân khấu rực rỡ ánh đèn, nhưng chính họ làm nên nền móng vững bền cho cộng đồng.
Lịch sử dân tộc đã ghi dấu biết bao sự hi sinh thầm lặng mà cao cả. Hình ảnh nữ anh hùng Võ Thị Sáu ra pháp trường với nụ cười bình thản đã trở thành biểu tượng cho lòng yêu nước bất khuất. Trong những năm tháng kháng chiến, biết bao người mẹ Việt Nam tiễn con ra trận, chấp nhận mất mát mà không một lời oán thán. Đến thời bình, trong đại dịch COVID-19, những y bác sĩ nơi tuyến đầu lại một lần nữa viết tiếp bản anh hùng ca thầm lặng. Họ khoác lên mình bộ đồ bảo hộ kín mít giữa cái nóng ngột ngạt, đối diện với hiểm nguy để giành giật sự sống cho bệnh nhân. Những hi sinh ấy không ồn ào, nhưng đủ làm lay động lương tri và đánh thức lòng biết ơn trong mỗi chúng ta.
Tuy nhiên, giữa nhịp sống gấp gáp hôm nay, vẫn có không ít người chạy theo lối sống thực dụng, đề cao cái tôi, ngại khó khăn và trách nhiệm. Họ sợ thiệt thòi, sợ hi sinh, mà quên rằng chính sự cho đi mới làm nên giá trị bền lâu của con người. Một xã hội chỉ biết nhận về mà thiếu đi tinh thần hi sinh sẽ trở nên lạnh lẽo và rời rạc. Bởi vậy, trân trọng và lan tỏa những hi sinh thầm lặng không chỉ là sự tri ân, mà còn là cách giữ gìn những giá trị nhân văn cốt lõi.
Mỗi chúng ta, dù nhỏ bé, vẫn có thể bắt đầu từ những điều giản dị: nhường nhịn trong gia đình, sẵn sàng giúp đỡ bạn bè, làm việc với tinh thần trách nhiệm dù không ai giám sát. Khi biết sống vì người khác, ta không mất đi mà ngược lại, tâm hồn được bồi đắp và trưởng thành hơn.
Sự hi sinh thầm lặng không cần được khắc tên trên bia đá, nhưng luôn được khắc sâu trong trái tim con người. Nó giống như ánh sao giữa bầu trời đêm – không chói lóa, song đủ soi sáng những bước chân đi trong bóng tối. Và chính từ những ánh sao lặng lẽ ấy, bầu trời cuộc sống trở nên đẹp đẽ và đầy hi vọng.
Câu 1.Văn bản trên thuộc thể loại truyện thơ Nôm, trích từ tác phẩm Truyện Kiều của Nguyễn Du.
Câu 2
-Văn bản là lời người kể chuyện (ngôi thứ ba).
-Người kể giấu mình nhưng biết rõ sự việc, tâm trạng nhân vật (đặc biệt là Kim Trọng), đồng thời thuật lại câu chuyện và miêu tả nội tâm nhân vật.
Câu 3. Tóm tắt các sự kiện chính
-Sau nửa năm chịu tang ở Liêu Dương, Kim Trọng trở lại vườn Thúy.
-Cảnh cũ thay đổi, hoang vắng, không còn bóng người.
-Kim Trọng hỏi thăm láng giềng và biết tin gia đình Kiều gặp biến cố:
+Kiều đã bán mình chuộc cha.
+Gia đình sa sút, phải dời đi nơi khác.
-Kim Trọng đau đớn, tìm đến nơi ở mới của gia đình Kiều.
-Gặp cha mẹ Kiều, chàng nghe kể lại toàn bộ sự việc: Kiều vì chữ hiếu đã hy sinh tình yêu, nhờ Thúy Vân thay mình trả nghĩa cho Kim Trọng.
-Kim Trọng đau đớn, tuyệt vọng, rơi vào trạng thái đau khổ tột cùng.
Câu 4. Ý nghĩa hình ảnh “Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông”
-Hình ảnh này diễn tả: Cảnh vật vẫn như xưa, hoa đào vẫn nở, vẫn “cười” với gió đông.Nhưng con người đã thay đổi, không còn như trước.Gợi cảm giác vật còn – người mất, cảnh còn đó mà tình xưa không còn nguyên vẹn,nỗi xót xa, tiếc nuối, bẽ bàng của Kim Trọng khi trở lại chốn cũ.
Câu 5
Các từ ngữ, hình ảnh thể hiện bút pháp tả cảnh ngụ tình là liệt kê;“lầu không”, “cỏ lan mặt đất”, “rêu phong dấu giày”, “gai góc mọc đầy”, “những lối này năm xưa”.
-Giúp cho câu thơ thêm sinh động, gợi hình, gợi cảm, tạo ấn tượng cho người đọc
-Nhấn mạnh sự trống vắng, lạnh lẽo qua các hình ảnh “lầu không”, “rêu phong”, “gai góc”, đồng thời gợi sự đối lập giữa hiện tại hoang tàn với “năm xưa” êm đềm.
-Qua đó tác giả thể hiện nỗo cô đơn, đau đớn, hụt hẫng của Kim Trọng trước cảnh cũ đổi thay và bi kịch tình yêu tan vỡ.