Trần Ánh Ngọc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Ánh Ngọc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Giải

- Thế năng tại độ cao 3m:

Wt = m × 10 × 3 = 30m

- Động năng tại độ cao 3m:

Wd = 1 × 5 × 30 = 45m

- Tổng cơ năng tại độ cao 3m:

W = 45 + 30 = 75m

Nhưng đề bài cho biết cơ năng ban đầu là 37,5J :

75m = 37,5 => m = 37,5/75

= 0,5 kg

- Vận tốc tại độ cao 3m:

Wd = 1/2mv² => 45m = 1/2mv²

=> 45 = 1/2v² => v² =90

=> v = √90 = 9,49 m/s


Giải

a)

21,6 km/h = 6m/s

- Tính gia tốc của xe:

a = 6 - 0/15 = 0,4 m/s²

- Lực kéo của động cơ:

F = 2000 × 0,4 = 800N

- Công của động cơ trong 15giây:

A = 800 × 45 = 36000J

- Công suất của động cơ:

P = 36000/15 = 2400W

b)

- Lực ma sát:

F = 800 + 1000 = 1800N

- Công của động cơ trong 15giây:

A = 1800 × 45 = 81000J

- Công suất của động cơ:

P = 81000/15 = 5400W


Câu 1:

Bài làm

Mark Twain từng nói: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn” là một lời khuyên sâu sắc về việc sống tích cực, dám đương đầu với thử thách và theo đuổi ước mơ. Câu nói nhấn mạnh tầm quan trọng của việc hành động và trải nghiệm thay vì trì hoãn. Sự hối tiếc thường đến từ những cơ hội bị ta bỏ lỡ, những tiềm năng chưa được bộc lộ chứ không phải từ những sai lầm mà ta đã mắc phải. Bến đỗ an toàn, dù mang lại cảm giác thoải mái nhất thời, lại có thể giam cầm ta trong sự nhàm chán và thiếu thốn. Tháo dây, nhổ neo, ra khỏi vùng an toàn chính là bước ngoặt để ta khám phá bản thân, chinh phục thử thách và sống một cuộc đời trọn vẹn, ý nghĩa. Dù kết quả có như thế nào, trải nghiệm mới là điều đáng quý.

Câu 2:

Bài làm

Nhà văn tô Hoài từng khẳng định:" Nhân vật là nơi duy nhất tập trung hết thảy, giải quyết hết trong một sáng tác". Thật vậy, nhân vật là phương tiện để nhà văn gửi gắm chủ đề, tư tưởng tình cảm của mình. Một tác phẩm có giá trị, sống mãi trong trái tim độc giả là tác phẩm xây dựng được hình tượng nhân vật đặc sắc mang tính điển hình. Nhà mẹ Lê của Thạch Lam là một trong số đó. Mở trang truyện, người đọc cảm nhận sâu sắc về hình tượng nhân vật của Bác Lê-một người mẹ nghèo nhưng giàu tình yêu thương.

Nhà văn Thạch Lam được mệnh danh là"người vẽ nắng thật đẹp trong lòng mỗi chúng ta". Là một trong những cây bút chính trong nhóm tự lực văn đoàn song vẫn cháy "riêng biệt một dòng" thật nhẹ nhàng, trong trẻo đầy yêu thương lạc quan. Nhà mẹ Lê là một trong những sáng tác tiêu biểu của Thạch Lam trích trong tập gió lạnh đầu mùa. Với thôi kể thứ ba và điểm nhìn đầy đồng cảm xót thương của tác giả hình tượng nhân vật trung tâm của truyện là mẹ Lê và 11 đứa con của bà sống trong cảnh đói nghèo túng quẫn và cái rét thấu xương. Qua nhân vật, tác giả bộc lộ chủ đề đậm chất nhân văn: hoàn cảnh và vẻ đẹp tâm hồn của người dân trước Cách Mạng Tháng Tám

Sinh thời Thạch Lam từng tâm niệm:"Văn chương không phải là một cách đem đến sự thoát li hay sự quên...Văn chương là một thứ khí giới thanh cao và đắc lực làm cho lòng người thêm trong sạch và phong phú hơn". "Thứ khí giới thanh cao và đắc lực" mà Thạch Lam đề cập đến chính là nghệ thuật ngôn từ với giọng văn nhẹ nhàng thủ thỉ nhưng có sức ám ảnh lớn nhà văn khắc họa nhân vật Bác Lê qua hoàn cảnh thật đáng thương. Mẹ Lê xuất thân từ một người phụ nữ nông thôn sau khi chồng mất bà phải đối mặt với việc nuôi dưỡng 11 đứa con khiến cuộc sống và những gánh nặng trở nên vất vả hơn bao giờ hết. Mẹ Lê không chỉ đối diện với cảnh nghèo đói mà còn phải đối diện với ngũ cư phải làm thuê làm mướn để kiếm ăn qua ngày vô cùng bất bênh. Mẹ Lê chỉ có một nghề làm thuê, gia tài chỉ có một chiếc nhà lá, nhà chỉ có một chiếc giường gãy nát. Hình ảnh người mẹ hiện lên cô độc và vất vả khiến người đọc không khỏi xót thương và đồng cảm.

Khi tâm trở về, người mẹ đã không tìm được nước mắt, điều này cho thấy sự vui mừng và lo lắng của bà dành cho con. Câu nói "con đã về đấy ư?" thể hiện tình cảm chân thành sự gần gũi và nỗi nhớ con của bà. Bà quan tâm đến sức khỏe của Tâm, hỏi thăm về bệnh tật và lo lắng cho con: "Năm ngoái bác Cả lên tỉnh đã bảo cậu ốm. Tôi lo quá...". Điều này cho thấy tấm lòng của một người mẹ luôn dõi theo con cái dù xa.

Người mẹ đơn độc trong căn nhà cũ. Bà chỉ có con Trinh bên cạnh, một cô gái mà bà đã nhắc đến với sự trìu mến, nhưng tình hình của Trinh lại không mấy khả quan. Cách bà trả lời về cuộc sống ở quê không có gì thay đổi cho thấy nỗi buồn tủi sự cô đơn trong tâm hồn của bà.Khi Tâm đưa tiền cho bà, bà cụ xúc động và rơm rớm nước mắt và không chỉ thấy vui mừng vì có tiền mà còn cảm thấy được sự trưởng thành của con trai điều này cho thấy bà tự hào về con dù tâm có phần kiêu ngạo

Đoạn trích không chỉ miêu tả hành động mà còn đi sâu vào tâm lý của nhân vật. Qua cách bà cụ nhìn Tâm, sự chờ đợi từng lời nói của con người đọc cảm nhận rõ sự sâu sắc trong tình cảm của mẹ con. Biểu hiện của bà như "ứa nước mắt", "run run đỡ lấy gói bạc" thể hiện sâu sắc tâm trạng của một người mẹ, một cuộc đời nhiều trắc trở nhưng vẫn tràn đầy yêu thương. Tâm là một thanh niên thành phố với người mẹ thì Tâm dửng dưng sống theo cuộc sống hiện đại, trong khi mẹ vẫn giữ những thói quen cũ tính gắn bó với quê hương sự tương phản này không chỉ làm nổi bật tính cách nhân vật mà còn phản ánh sự thay đổi của xã hội.

Ngôn ngữ đối thoại thật giản dị, gần gũi, phù hợp với ngữ cảnh nhưng lại chứa đựng nhiều thông điệp về tình cảm gia đình. Và những câu hỏi câu trả lời tuy ngắn gọn nhưng phản ánh một cách sinh động tâm tư của cả vật hai nhân vật

"Những trang sách đi suốt đời vẫn nhớ/ như đám mây ngũ sắc ngủ trong đầu"(Bằng Việt). Đó là lời khẳng định sức sống trường tồn của tác phẩm văn chương có giá trị. Với nghệ thuật kể chuyện hấp dẫn, lôi cuốn, cốt truyện đơn giản xúc động, sự gắn bó mật thiết giữa nhân vật và chủ đề nhà văn Thạch Lam đã khơi dậy và thức tỉnh mỗi chúng ta niềm đồng cảm, xót thương, trân trọng với số phận và vẻ đẹp con người trong cuộc sống.

Câu 1:

Phương thức biểu đạt đc sử dụng trong văn bản là: nghị luận

Câu 2:

Hai lối sống mà con người đã từng đôi lần trải qua được tác giả nêu trong đoạn trích là: "Khước từ sự vận động. Tìm quên trong giấc ngủ vùi. Tìm sự an toàn trong vẻ ngoan ngoãn bất động khiến người thân phải đau lòng. Bỏ quên những khát khao dài rộng. Bải hoải trong tháng ngày chật hẹp"

Câu 3:

- Biện pháp tu từ: so sánh

+ Từ ngữ: "sông như đời người, như tuổi trẻ phải hướng ra biển rộng"

- Tác dụng:

+ Giúp cho câu văn thêm sinh động, hấp dẫn, gợi hình gợi cảm

+ Nhấn mạnh vai trò quan trọng của việc vận động, trải nghiệm để phát triển bản thân cũng như cuộc sống con người

Câu 4:

- Theo em hiểu: "tiếng gọi chạy đi sông ơi" là cách tác giả dùng để chỉ sự thôi thúc của cuộc sống, của thời gian, của vạn vật đối với con người. Đó cũng là lời thúc giục con người cần phải biết vượt qua giới hạn bản thân, vượt qua vùng an toàn để khám phá, trải nghiệm và phát triển

Câu 5:

- Từ nội dung văn bản, em rút ra bài học: Ta cần phải vượt qua khó khăn để vươn đến thành công; dám nghĩ, dám làm, dám theo đuổi ước mơ của bản thân. Vì:

+ Dám nghĩ, dám làm giúp ta thực hiện được những điều mình mong muốn

+ Khó khăn là thử thách giúp ta rèn luyện bản thân

+ Chỉ khi nỗ lực vượt qua thử thách thì ta mới thành công

+ Thành công đến từ sự kiên trì và quyết tâm không bỏ cuộc