Phạm Anh Thư
Giới thiệu về bản thân
a
Thế năng ban đầu
Wt=mgh=0,2.10.10=20J
Đang lúc sắp chạm đất (vật rơi tự do thế năng chuyển hóa toàn bộ thành động năng=>năm lúc sắp chặt đất sẽ bằng thế năng ban đầu)
Wđ=20J
b
Khi thế năng bằng động năng
Wt=Wd=1/2mgh=1/2.20=10J
Áp dụng công thức thế năng
Wt=mgh=>h=Wt/m.g=10/0,2.10=5m
a,
Công suất
P=A/t=mgh/t=F
Vì F=P=m.g=1200.10=12000N
=>P=F.v=12000.1=12000J
b,
Lực kéo
F(k) = m(g+a) = 1200(10+0,8) = 12960N
Thực hiện công
A=F.s=12960.10=129600J
Thời gian
s=1/2at² => 10 = 1/2.0,8.t²
=>t²=25
=>t=5
Công suất trung bình
P=A/t=129600/5=25920W
a,công của trọng lực
Atl=f.s.sina
=m.g.s.sina
=1,5.10.8.sin30°=60J
b, công của lực ma sát
Áp dụng định luật bảo toàn cơ năng
Atl+Ams=∆W
=1/2mv²-1/2mv0²=>60+Ams=1/2.1,5.6²-1/2.1,5.2²=24
==>Ams=24-60=-36J
Câu 1:
Trong xã hội hiện đại, nơi mọi thứ thay đổi nhanh chóng từng ngày, sáng tạo không chỉ là một phẩm chất đáng quý mà còn là điều kiện cần thiết để thế hệ trẻ tồn tại và phát triển. Sáng tạo giúp con người không chỉ lặp lại cái cũ, mà còn làm nên điều mới mẻ, độc đáo và có giá trị. Với thế hệ trẻ – những người sẽ làm chủ tương lai – thì tính sáng tạo càng mang ý nghĩa quan trọng hơn bao giờ hết.
Trước hết, sáng tạo giúp giới trẻ phát huy năng lực cá nhân, tạo ra sự khác biệt và khẳng định bản thân. Trong học tập, một học sinh có tư duy sáng tạo sẽ tìm ra cách học phù hợp với mình, biết giải quyết vấn đề linh hoạt thay vì rập khuôn. Trong công việc, những người trẻ dám nghĩ khác, làm khác thường là người mang lại đột phá, tạo ra giá trị mới cho xã hội.
Bên cạnh đó, sáng tạo là chìa khóa để thích nghi với thế giới hiện đại. Khi công nghệ phát triển từng giờ, những kỹ năng cũ có thể nhanh chóng trở nên lỗi thời. Chỉ những ai có tư duy sáng tạo, biết linh hoạt thay đổi, mới có thể đứng vững trước thách thức và tìm ra cơ hội từ khó khăn.
Tuy nhiên, để phát triển tính sáng tạo, giới trẻ cũng cần có kiến thức nền tảng vững chắc, sự kiên trì và dũng cảm vượt qua thất bại. Sáng tạo không chỉ là mơ mộng viển vông mà còn là quá trình làm việc nghiêm túc, dám thử – dám sai – dám sửa.
Tóm lại, sáng tạo chính là động lực thúc đẩy sự phát triển của cá nhân và xã hội. Thế hệ trẻ hôm nay cần nuôi dưỡng và rèn luyện tính sáng tạo như một hành trang quan trọng để bước vào tương lai đầy biến động, nhưng cũng đầy hy vọng.
Câu 2:
Bài làm
Nguyễn Ngọc Tư là một nhà văn Nam Bộ nổi bật với lối viết nhẹ nhàng, sâu sắc, giàu cảm xúc. Truyện ngắn Biển người mênh mông là một tác phẩm giàu tính nhân văn, kể về những mảnh đời nhỏ bé, lạc lõng giữa cuộc đời rộng lớn, nhưng vẫn cháy bỏng trong họ là khát khao tình thân, tình yêu và hạnh phúc. Truyện kể về ông Sáu Đèo – một người lính Nam Bộ từng tham gia kháng chiến, trở về quê sau chín năm xa cách. Ông là biểu tượng của người nông dân yêu nước chân chất, sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc. Thế nhưng, sau chiến tranh, cuộc sống ông cô đơn, nghèo khó, chỉ có con chim bìm bịp làm bạn. Cả đời, ông lặn lội đi khắp nơi chỉ để tìm lại người vợ cũ để nói một lời xin lỗi. Dù đã dời nhà hơn ba mươi lần, ông vẫn chưa gặp lại người thương, nhưng chưa một lần từ bỏ hành trình tìm kiếm ấy. Cùng với ông Sáu Đèo là nhân vật Phi – một người con sinh ra trong hoàn cảnh bất hạnh, không cha, mẹ thì đi lấy chồng, chỉ còn sống với bà ngoại. Lớn lên, Phi mang nặng mặc cảm, sống cô độc, nghèo khó, thiếu tình thương. Dù có mẹ và cha kế bên, nhưng Phi luôn cảm thấy lạc lõng, không được quan tâm thật sự. Cậu chọn sống theo cách riêng: theo đoàn hát, lang thang, rượu chè, sống buông thả. Trong mắt người khác, Phi là một kẻ lôi thôi, lạc lối, nhưng bên trong là tâm hồn nhiều tổn thương và khao khát yêu thương. Người duy nhất thấu hiểu Phi chính là bà ngoại – người âm thầm yêu thương và luôn chở che cho cậu. Sau khi bà mất, Phi càng lún sâu vào cô đơn, mặc cảm, sống lặng lẽ trong căn nhà nhỏ nơi xóm nghèo. Điểm chung giữa ông Sáu Đèo và Phi là cả hai đều là những con người cô đơn, nhỏ bé giữa “biển người mênh mông”. Nhưng sâu thẳm trong họ vẫn là những tấm lòng thủy chung, đầy yêu thương và trân quý tình thân. Qua từng chi tiết, Nguyễn Ngọc Tư đã khắc họa thành công hình ảnh con người Nam Bộ giàu tình cảm, vị tha và đầy nhân hậu. Bằng giọng văn buồn man mác, nhẹ nhàng, tác giả khiến người đọc không khỏi xúc động và suy ngẫm. Biển người mênh mông không chỉ là câu chuyện về những phận người nhỏ bé, mà còn là lời nhắc nhở mỗi chúng ta đừng để sự vô tâm, hờ hững biến mình thành những “hạt bụi lạc loài” giữa cuộc đời. Hãy biết trân quý tình thân, yêu thương đúng lúc để không bao giờ phải day dứt muộn màng.
Câu 1:
Trong xã hội hiện đại, nơi mọi thứ thay đổi nhanh chóng từng ngày, sáng tạo không chỉ là một phẩm chất đáng quý mà còn là điều kiện cần thiết để thế hệ trẻ tồn tại và phát triển. Sáng tạo giúp con người không chỉ lặp lại cái cũ, mà còn làm nên điều mới mẻ, độc đáo và có giá trị. Với thế hệ trẻ – những người sẽ làm chủ tương lai – thì tính sáng tạo càng mang ý nghĩa quan trọng hơn bao giờ hết.
Trước hết, sáng tạo giúp giới trẻ phát huy năng lực cá nhân, tạo ra sự khác biệt và khẳng định bản thân. Trong học tập, một học sinh có tư duy sáng tạo sẽ tìm ra cách học phù hợp với mình, biết giải quyết vấn đề linh hoạt thay vì rập khuôn. Trong công việc, những người trẻ dám nghĩ khác, làm khác thường là người mang lại đột phá, tạo ra giá trị mới cho xã hội.
Bên cạnh đó, sáng tạo là chìa khóa để thích nghi với thế giới hiện đại. Khi công nghệ phát triển từng giờ, những kỹ năng cũ có thể nhanh chóng trở nên lỗi thời. Chỉ những ai có tư duy sáng tạo, biết linh hoạt thay đổi, mới có thể đứng vững trước thách thức và tìm ra cơ hội từ khó khăn.
Tuy nhiên, để phát triển tính sáng tạo, giới trẻ cũng cần có kiến thức nền tảng vững chắc, sự kiên trì và dũng cảm vượt qua thất bại. Sáng tạo không chỉ là mơ mộng viển vông mà còn là quá trình làm việc nghiêm túc, dám thử – dám sai – dám sửa.
Tóm lại, sáng tạo chính là động lực thúc đẩy sự phát triển của cá nhân và xã hội. Thế hệ trẻ hôm nay cần nuôi dưỡng và rèn luyện tính sáng tạo như một hành trang quan trọng để bước vào tương lai đầy biến động, nhưng cũng đầy hy vọng.
Câu 2:
Bài làm
Nguyễn Ngọc Tư là một nhà văn Nam Bộ nổi bật với lối viết nhẹ nhàng, sâu sắc, giàu cảm xúc. Truyện ngắn Biển người mênh mông là một tác phẩm giàu tính nhân văn, kể về những mảnh đời nhỏ bé, lạc lõng giữa cuộc đời rộng lớn, nhưng vẫn cháy bỏng trong họ là khát khao tình thân, tình yêu và hạnh phúc. Truyện kể về ông Sáu Đèo – một người lính Nam Bộ từng tham gia kháng chiến, trở về quê sau chín năm xa cách. Ông là biểu tượng của người nông dân yêu nước chân chất, sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc. Thế nhưng, sau chiến tranh, cuộc sống ông cô đơn, nghèo khó, chỉ có con chim bìm bịp làm bạn. Cả đời, ông lặn lội đi khắp nơi chỉ để tìm lại người vợ cũ để nói một lời xin lỗi. Dù đã dời nhà hơn ba mươi lần, ông vẫn chưa gặp lại người thương, nhưng chưa một lần từ bỏ hành trình tìm kiếm ấy. Cùng với ông Sáu Đèo là nhân vật Phi – một người con sinh ra trong hoàn cảnh bất hạnh, không cha, mẹ thì đi lấy chồng, chỉ còn sống với bà ngoại. Lớn lên, Phi mang nặng mặc cảm, sống cô độc, nghèo khó, thiếu tình thương. Dù có mẹ và cha kế bên, nhưng Phi luôn cảm thấy lạc lõng, không được quan tâm thật sự. Cậu chọn sống theo cách riêng: theo đoàn hát, lang thang, rượu chè, sống buông thả. Trong mắt người khác, Phi là một kẻ lôi thôi, lạc lối, nhưng bên trong là tâm hồn nhiều tổn thương và khao khát yêu thương. Người duy nhất thấu hiểu Phi chính là bà ngoại – người âm thầm yêu thương và luôn chở che cho cậu. Sau khi bà mất, Phi càng lún sâu vào cô đơn, mặc cảm, sống lặng lẽ trong căn nhà nhỏ nơi xóm nghèo. Điểm chung giữa ông Sáu Đèo và Phi là cả hai đều là những con người cô đơn, nhỏ bé giữa “biển người mênh mông”. Nhưng sâu thẳm trong họ vẫn là những tấm lòng thủy chung, đầy yêu thương và trân quý tình thân. Qua từng chi tiết, Nguyễn Ngọc Tư đã khắc họa thành công hình ảnh con người Nam Bộ giàu tình cảm, vị tha và đầy nhân hậu. Bằng giọng văn buồn man mác, nhẹ nhàng, tác giả khiến người đọc không khỏi xúc động và suy ngẫm. Biển người mênh mông không chỉ là câu chuyện về những phận người nhỏ bé, mà còn là lời nhắc nhở mỗi chúng ta đừng để sự vô tâm, hờ hững biến mình thành những “hạt bụi lạc loài” giữa cuộc đời. Hãy biết trân quý tình thân, yêu thương đúng lúc để không bao giờ phải day dứt muộn màng.
Câu 1.
Kiểu văn bản của ngữ liệu trên: Văn bản thuyết minh. Câu 2.
Một số hình ảnh, chi tiết thể hiện cách giao thương, mua bán thú vị trên chợ nổi. Người bán hàng tụ họp bằng xuồng, ghe. Những chiếc xuồng con len lỏi giữa hàng trăm ghe thuyền. Treo các mặt hàng lên cây sào gọi là “cây bẹo” để người mua dễ nhận biết. Rao hàng bằng cách hô lớn, ngân nga như hát. Có nơi còn dùng loa hoặc phát nhạc để gây sự chú ý.
Câu 3.
Tác dụng của việc sử dụng tên các địa danh trong đoạn 1: Việc sử dụng tên các địa danh giúp cụ thể hóa và tăng tính chân thực cho văn bản, giúp người đọc dễ hình dung và cảm nhận được sự phong phú, đa dạng của các chợ nổi miền Tây. Câu 4. Tác dụng của phương tiện giao tiếp phi ngôn ngữ Phương tiện giao tiếp phi ngôn ngữ (như “cây bẹo” treo hàng) giúp người mua dễ nhận biết mặt hàng mà không cần hỏi, rất thuận tiện trong môi trường mua bán trên sông nước. Câu 5.
Vai trò của chợ nổi đối với đời sống của người dân miền Tây:Chợ nổi không chỉ là nơi mua bán mà còn là nét văn hóa đặc trưng của người dân miền Tây. Nó góp phần tạo nên bản sắc vùng sông nước, thúc đẩy du lịch và giữ gìn truyền thống địa phơng.
Câu 1:
Sê-khốp là một trong những nhà văn hiện thực tiêu biểu của văn học Nga. Các tác phẩm của ông thường là những câu chuyện ngắn, mang ý nghĩa sâu sắc, phản ánh đời sống xã hội và có giá trị giáo dục cao. 'Người trong bao' là một trong những tác phẩm thành công nhất của ông, qua nhân vật Bê- li- cốp, tác giả phản ánh một phần nào đó không khí u ám của nước Nga vào cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20, lên án lối sống cổ hủ, kì dị. Bê- li- cốp, một giáo viên dạy tiếng Hy lạp cổ, kỳ quặc từ vẻ ngoài đến tính cách. Mặt luôn nhợt nhạt, nhỏ bé như mặt chồn, mặc đồ khác thường và che giấu tất cả mọi thứ liên quan đến bản thân. Sợ hãi luôn hiện diện trong suy nghĩ của ông, trở thành một kẻ đáng thương. Bê-li-cốp sống trong căn phòng chật chội, luôn che giấu bản thân trong chiếc bao, tránh xa mọi tác động bên ngoài. Cuộc sống của ông đem lại sự sợ hãi và lo lắng cho người xung quanh. Sau cuộc tranh cãi với nhà Va-ren-ca, ông tỏ ra tức giận và nhục nhã, cuối cùng cái chết đến với ông như một kết cục tự nhiên của lối sống ích kỉ tự ti. Cuộc sống trở nên nhẹ nhàng hơn một chút sau cái chết của ông, nhưng sau đó lại có thêm nhiều 'người trong bao' khác như Bê-li- cốp. Bê-li-cốp không chỉ là một phần của xã hội mà còn là biểu tượng của xã hội thời đó. Lối sống của ông thể hiện rõ sự lạc hậu của xã hội Nga thế kỷ 19. Tác giả lên án chế độ cũ và mong muốn đưa xã hội tiến bộ hơn. Trong xã hội hiện nay, vẫn còn rất nhiều người giống như Bê-li-cốp, sống trong sợ hãi và nhát gan, không dám bày tỏ ý kiến của mình, luôn theo đuổi theo ý kiến của người khác. Sống trong sợ hãi là một thái độ sống đáng lên án. Chúng ta, những thế hệ tương lai, phải sống tự do, phải là chính mình, nhìn nhận cuộc sống một cách lạc quan và tốt đẹp nhất, giữ cho tâm hồn luôn bình an. Hãy sống tích cực, nắm bắt cơ hội và yêu thương, hãy làm cho thế giới này trở nên hòa bình hơn, và loại bỏ sự sợ hãi, loại bỏ cái bao ẩn sâu trong tâm hồn, để tiến tới những điều tốt đẹp hơn. Đừng để mình mất đi tương lai trong những bóng tối đáng sợ.
Câu 2:
Trong cuộc sống hiện đại đầy biến động, con người không ngừng tìm kiếm sự ổn định, thoải mái và an toàn. Chính vì thế, mỗi người thường tạo ra cho mình một “vùng an toàn” – đó là không gian tâm lý hoặc hoàn cảnh sống mà họ cảm thấy quen thuộc, dễ kiểm soát và ít rủi ro. Tuy nhiên, chính việc quá gắn bó với vùng an toàn lại khiến con người dễ rơi vào trạng thái trì trệ, thiếu động lực và đánh mất những cơ hội quý giá để phát triển bản thân. Vì vậy, việc bước ra khỏi vùng an toàn không chỉ là một hành động dũng cảm mà còn mang ý nghĩa to lớn đối với sự trưởng thành, bản lĩnh và thành công của mỗi cá nhân. Bước ra khỏi vùng an toàn là dám đối mặt với điều chưa biết, dám thử thách giới hạn của bản thân và chấp nhận cả rủi ro lẫn thất bại. Điều này không hề dễ dàng, bởi nó đòi hỏi lòng can đảm và niềm tin vào khả năng của chính mình. Tuy nhiên, cũng chính nhờ những bước đi táo bạo ấy mà con người có cơ hội để khám phá những tiềm năng mới, tích lũy kinh nghiệm và trưởng thành hơn sau mỗi lần vấp ngã. Giống như con chim non phải rời tổ để học bay, con người cũng cần thoát khỏi “chiếc kén an toàn” để vươn tới bầu trời rộng lớn của tri thức, kỹ năng và trải nghiệm. Ý nghĩa lớn nhất của việc bước ra khỏi vùng an toàn chính là sự phát triển không ngừng của bản thân. Khi dám đối diện với khó khăn, ta học được cách kiên trì, sáng tạo và linh hoạt để vượt qua thử thách. Càng trải qua nhiều thử thách, con người càng mạnh mẽ và tự tin hơn. Những người thành công trong cuộc sống hầu hết đều là những người dám nghĩ, dám làm và không ngừng đổi mới chính mình. Họ hiểu rằng sự an toàn tuyệt đối là điều không thể tồn tại mãi mãi, và chỉ có sự chủ động thích nghi mới giúp họ đứng vững trước những thay đổi bất ngờ của cuộc sống. Bản thân em cũng từng là một người ngại thay đổi, luôn tìm kiếm cảm giác yên ổn trong những điều quen thuộc. Nhưng rồi tôi nhận ra, nếu cứ mãi ở trong vùng an toàn, tôi sẽ chẳng thể tiến xa hơn. Từ khi dám thử những điều mới – từ việc tham gia một hoạt động ngoại khóa, nói trước đám đông, hay đăng ký một khóa học khó – tôi dần trở nên tự tin hơn, hiểu rõ bản thân mình hơn và mở ra nhiều cánh cửa mới cho tương lai. Những lần dũng cảm ấy, dù nhỏ bé, nhưng lại là nền tảng để tôi ngày một hoàn thiện mình. Tóm lại, bước ra khỏi vùng an toàn là một hành trình đầy thử thách nhưng cũng vô cùng xứng đáng. Đó là con đường đưa con người đến với sự trưởng thành, thành công và hạnh phúc đích thực. Hãy luôn tin rằng, mỗi bước chân vượt qua giới hạn bản thân đều mang trong đó sức mạnh thay đổi cuộc đời. Đừng ngại khó khăn, bởi chỉ khi rời khỏi vùng an toàn, ta mới thật sự sống hết mình và khám phá được tiềm năng to lớn trong chính con người mình.
Câu 1:
Phương thức biểu đạt chính: Tự sự, miêu tả, biểu cảm
Câu 2:
Nhân vật trung tâm của đoạn trích là:Bê-li-cốp
Câu 3:
Đoạn trích được kể theo ngôi thứ nhất
Câu 4:
Chân dung Bê-li-cốp được miêu tả là kỳ quái, khác người
Nhan đề Người trong bao nhằm chỉ một kiểu người, một hiện tượng xã hội phổ biến đã và đang tồn tại trong một bộ phận trí thức Nga đương thời. => Lối sống khép kín, thu mình trong vỏ ốc, trốn tránh hiện thực một cách hèn nhát.
Câu 5:
Bài học rút ra là :Tác giả phê phán mạnh mẽ kiểu người trong bao, lối sống trong bao bởi nó là hiện tượng tiêu cực ngăn cản bước tiến của xã hội. Thông điệp mà tác giả muốn gửi tới mọi người là hãy thay đổi cuộc sống cũ kĩ, hãy sống cho ra sống.
a,Treo vật có khối lượng
500g = 0,5kg
Khi vật treo vào,lực đàn hồi cân bằng với trọng lực:
K.∆l=m.g
∆l=m.g/k=0,5.10/100=0,05(m)
Vậy chiều dài lò xo khi treo vật là:
l=l(0)+∆l=0,4+0,05=0,45m=45cm
b, Để lò xo có chiều dài
48cm=0,48m
Độ giãn của lò xo là:
∆l=l-l(0)=0,48-0,4=0,08m
Khi đó lực đàn hồi :
K.∆l=m.g
m=k.∆l/g=100×0,08/10=0,8kg=800g
Áp dụng định luật bảo toàn động lượng:
Pt = Ps
<=> m1×v1=m2×v2 = v(m1+m2)
Chọn chiều dương là chiều chuyển động ban đầu của xe
a,cùng chiều ta được
v=m1×v1+m2×v2/m1+m2= 60×4+100×3/60+100=3,375(m/s)
b, ngược chiều
v=-60×4+100×3/60+100=0,375(m/s)