Dương Phan Bảo Ngọc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Dương Phan Bảo Ngọc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

m = 2 tấn = 2000 kg

\(v_{1}\) = 21,6 km/h = 6 m/s

Gia tốc của xe là: \(a = \frac{v_{1} - v_{0}}{t} = \frac{6 - 0}{15} = 0 , 4\) m/s2

Quãng đường mà xe di chuyển được là: \(s = \frac{1}{2} a t^{2} = \frac{1}{2} . 0 , 4.1 5^{2} = 45\) m

a. Ma sát giữa bánh xe và đường nhỏ không đáng kể.

Lực kéo của động cơ xe là: \(F_{k} = m a = 2000.0 , 4 = 800\) N

Công mà động cơ thực hiện là: \(A = F_{k} . s = 800.45 = 36000\) J

Công suất của động cơ là: \(P = \frac{A}{t} = \frac{36000}{15} = 2400\) W

b. Ma sát giữa bánh xe và đường là 0,05.

Hợp lực tác dụng lên xe là: \(F_{h l} = m a = 2000.0 , 4 = 800\) N

Lực ma sát: \(F_{m s} = \mu . N = \mu m g = 0 , 05.2000.10 = 1000\) N

Ta có: \(F_{h l} = F_{k} - F_{m s}\)

Vậy lực kéo của động cơ là: \(F_{k} = F_{h l} + F_{m s} = 800 + 1000 = 1800\) N

Công mà động cơ thực hiện là: \(A = F_{k} . s = 1800.45 = 81000\) J

Công suất của động cơ là: \(P = \frac{A}{t} = \frac{81000}{15} = 5400\) W

W = Wđ+Wt = 23Wt+Wt = 25Wt

\(\Rightarrow W = \frac{5}{2} . m g h\)

\(\Rightarrow m = \frac{2 W}{5 g h} = \frac{2.37 , 5}{5.10.3} = 0 , 5\) kg

Ta có: \(W_{đ} = \frac{3}{2} W_{t} \Rightarrow \frac{1}{2} m v^{2} = \frac{3}{2} m g h\)

\(\Rightarrow v = \sqrt{3 g h} = \sqrt{3.10.3} = 9 , 49\) m/s

câu 1:

phương thức biểu đạt chính là : tự sự

câu 2:

Tình huống truyện: Bào bị bắt phải đi bắt con chim vàng cho cậu chủ và cuối cùng chết trong sự tức tưởi, xót xa.

câu 3:

-Ngôi kể trong đoạn trích trên: ngôi kể thứ ba

- Ngôi kể thứ ba mang tính khách quan, khiến người đọc có thể chứng kiến câu chuyện và đưa ra cách phán đoán của riêng mình, không bị ảnh hưởng bởi phán đoán hay nhận xét của người khác. Từ đó, người đọc sẽ thấy mình có được sự đánh giá toàn diện hơn vì đã hiểu thấu đáo được câu chuyện.

câu 4:

 Cái chết của Bào cũng không được quan tâm, vì mẹ con nhà chủ còn mải đi đau xót con chim chết, để “Tay Bào với tới, với mãi, với mãi nhưng cũng chẳng với được ai”. Nó bị dồn đến cái chết, chết trong tức tưởi và đau xót đến vậy. Một mạng người không quý bằng mạng của một con chim . Qua nhân vật Bào, tác giả đã phản ánh chân thực sự khổ sở, nhỏ bé, bất hạnh đến cùng cực của những người nông dân vùng Nam Bộ Việt Nam trong xã hội cũ.

câu 1:

Tác phẩm đã cho ta thấy được bi kịch của những phận người nhỏ bé, nghèo khổ, bất hạnh; điều đó thể hiện rõ nét qua nhân vật Bào. Nó có hoàn cảnh bất hạnh: nhà nghèo, cha bệnh nên phải vay hai thúng thóc của nhà hương quản. Cha mất rồi, mẹ con Bào không trả được nợ nên Bào phải đi ở gán nợ. Một con người còn không đáng giá bằng hai thúng thóc. Khi ở đợ cho nhà hương quản, Bào phải làm việc, phải đáp ứng mọi yêu cầu khắt khe, vô lí của chủ. Bào căm ghét con chim vàng, bởi vì “Bắt không được chim, không được ăn cơm”, nhưng khi nó phản kháng, cãi chủ thì ngay lập tức bị đánh. Không được, nó tìm cách làm bẫy chim, xin chuối để làm mồi thì chủ nói “chuối tiền chuối bạc” không thể cho chim ăn được. Bị dồn đến bước đường cùng, Bào phải trèo lên cây để chụp con chim, dù biết đó là việc khó khăn và nguy hiểm đến nhường nào. Nhưng Bào đã không còn sự lựa chọn nào khác. Cuối cùng, Bào bị ngã từ trên cây xuống, nó “khuỵu xuống, đầu ngã xuống vũng máu”, đến tính mạng của mình cũng chẳng giữ được. Đáng buồn hơn, đến cả cái chết của Bào cũng không được quan tâm, vì mẹ con nhà chủ còn mải đi đau xót con chim chết, để “Tay Bào với tới, với mãi, với mãi nhưng cũng chẳng với được ai”. Nó bị dồn đến cái chết, chết trong tức tưởi và đau xót đến vậy. Một mạng người không quý bằng mạng của một con chim. Qua nhân vật Bào, tác giả đã phản ánh chân thực sự khổ sở, nhỏ bé, bất hạnh đến cùng cực của những người nông dân vùng Nam Bộ Việt Nam trong xã hội cũ. Họ là những người bị đàn áp, bị chèn ép đến đường cùng, thậm chí mất cả tính mạng nhưng cũng vẫn chỉ bị coi thường đến rẻ mạt, phận người không đáng giá bằng hai thúng thóc, không đáng giá bằng một con chim. Từ đó, tác giả đã thể hiện sự đồng cảm, thương xót với những kiếp người nhỏ bé bất hạnh như Bào, đồng thời lên tiếng tố cáo hiện thực xã hội một cách chân thực nhất.

câu 2:

Tình yêu thương là một trong những giá trị cốt lõi làm nên vẻ đẹp của cuộc sống con người. Đó không chỉ là sự quan tâm, sẻ chia giữa những người ruột thịt, bạn bè, mà còn là lòng nhân ái, đồng cảm dành cho những con người xa lạ, cho cả những sinh vật nhỏ bé quanh ta. Trong một thế giới không ngừng vận động, nơi con người đôi khi trở nên vô cảm vì guồng quay mưu sinh, tình yêu thương chính là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn, là cầu nối giúp chúng ta gắn bó với nhau hơn, sống nhân văn và có ý nghĩa hơn.

Trước hết, tình yêu thương giúp con người trở nên tốt đẹp hơn, biết sống vì người khác chứ không chỉ vì bản thân mình. Khi ta biết yêu thương, ta dễ dàng cảm thông với những hoàn cảnh bất hạnh, biết giúp đỡ người gặp khó khăn, sẵn sàng tha thứ và bao dung. Một hành động nhỏ như nhường ghế cho người già trên xe buýt, giúp đỡ người khuyết tật qua đường hay chia sẻ miếng cơm với người nghèo... tuy nhỏ nhưng lại mang ý nghĩa nhân văn lớn lao. Những hành động xuất phát từ tình yêu thương không chỉ đem lại niềm vui cho người nhận mà còn làm tâm hồn người cho đi trở nên thanh thản, hạnh phúc.

Tình yêu thương còn là chất keo gắn kết các mối quan hệ xã hội. Một gia đình hạnh phúc là nơi các thành viên biết yêu thương, tôn trọng và thấu hiểu lẫn nhau. Một cộng đồng văn minh là nơi con người biết sống chan hòa, không thờ ơ trước nỗi đau của người khác. Trong những lúc hoạn nạn, thiên tai, dịch bệnh, chính tình yêu thương đã khiến mọi người xích lại gần nhau hơn, cùng nhau vượt qua khó khăn. Tình yêu thương chính là động lực để xã hội phát triển bền vững, bởi chỉ khi con người sống tử tế với nhau, thế giới này mới trở nên tốt đẹp hơn.

Tuy nhiên, không phải lúc nào tình yêu thương cũng dễ dàng có được. Có những người vì tổn thương, vì ích kỷ hay vì quá quen sống trong cô đơn mà dần trở nên lạnh lùng. Chính vì thế, việc nuôi dưỡng tình yêu thương cần được bắt đầu từ gia đình và giáo dục. Một đứa trẻ lớn lên trong vòng tay yêu thương sẽ học cách yêu thương người khác. Một xã hội đề cao lòng nhân ái sẽ hình thành những công dân sống có trách nhiệm, biết chia sẻ và đồng cảm.

Tình yêu thương là món quà quý giá mà mỗi chúng ta đều có thể trao đi và nhận lại. Nó không cần điều kiện vật chất, không bị giới hạn bởi khoảng cách, tuổi tác hay hoàn cảnh. Chỉ cần một trái tim chân thành, ai cũng có thể gieo hạt giống yêu thương trong cuộc đời này. Và khi tình yêu thương được lan tỏa, cuộc sống sẽ trở nên nhẹ nhàng, ý nghĩa và tràn ngập hạnh phúc hơn bao giờ hết.

câu 1:

Câu nói của Mark Twain là một lời nhắc nhở đầy sâu sắc về giá trị của sự dấn thân, trải nghiệm và can đảm vượt qua giới hạn của bản thân để sống một cuộc đời ý nghĩa. Trong cuộc sống, nhiều người vì sợ thất bại, sợ rủi ro mà chọn cách ở yên trong “vùng an toàn”. Họ không dám thử thách với những cơ hội mới, không dám theo đuổi ước mơ vì lo lắng hậu quả. Nhưng chính sự ngại thay đổi ấy lại khiến họ tiếc nuối về sau, khi nhìn lại và nhận ra rằng mình đã bỏ lỡ quá nhiều điều đáng giá. Ngược lại, những người dám tháo dây, nhổ neo và rời khỏi “bến đỗ an toàn” thường sẽ khám phá được khả năng tiềm ẩn của bản thân, có thêm trải nghiệm và trưởng thành hơn. Dù có thể gặp thất bại, nhưng họ không sống trong tiếc nuối mà biết rằng mình đã sống trọn vẹn, đã thử và đã dám. Em đồng tình với quan điểm của Mark Twain, bởi cuộc sống không kéo dài mãi. Thay vì chỉ tồn tại một cách an toàn, ta hãy mạnh dạn bước ra khỏi vùng quen thuộc, dấn thân và sống với đam mê, lý tưởng của mình.

câu 2:

Theo Thạch lam, văn chương là một thứ kí giới thanh cao và đắc lực, nó tác động sâu sắc đến tư tưởng, tình cảm của con người. Do đó, tác phẩm của ông hướng về đời sống bình dị , tình cảm nghiêng về người nghèo, đặc biệt là người phụ nữ trong xã hội cũ. Đặc biệt trong truyện ngắn " Trở về ", hình ảnh người mẹ không chỉ khiến người đọc xúc động mà còn gợi nhắc mỗi người về giá trị sâu sắc của gia đình trong cuộc sống hiện đại. Lối viết chữ tình hướng nội, khơi sâu vào đời sống bên trong với những rung động và cảm giác tế vi.

Đoạn trích trên đã tái hiện khung cảnh đáng thương của người mẹ ở nơi thôn quê. Bị con trai là Tâm lãng quên trong vòng quay của cuộc sống nơi đô thị, người mẹ vẫn không oán trách, mà chỉ lặng lẽ chờ đợi, yêu thương con theo cách rất đỗi giản dị và chân thành.

Nhân vật người mẹ trong câu chuyện là một người phụ nữ tận tụy, yêu thương con hết mực. Nhưng ng con - nhân vật Tâm , khi đã trưởng thành và lên thành phố, sự cuồng nhiệt của thế giới đô thị, tiền tài, danh vọng đã khiến anh trở nên mù quáng và quên đi người mẹ già ở quê nhà. Bà vẫn ở "cái nhà cũ như trước, không thay đổi, chỉ có sụp thấp hơn một chút và mái gianh xơ xác hơn. Nhưng điều khiến bà đau lòng không phải là sự nghèo khổ về vật chất, mà là sự lạnh nhạt, thờ ơ của người con trai duy nhất – người mà bà luôn mong ngóng, hy vọng sẽ trở về thăm mình.

Khi người con về thăm nhà, người mẹ già không giấu được niềm vui và sự xúc động. Dù con trai đã lâu không trở về, cũng chẳng gửi thư hay lời hỏi han, nhưng bà không hề trách móc, bà vẫn vui mừng, nhẹ nhàng, và đầy bao dung. Bà đón Tâm bằng ánh mắt trìu mến, lời nói ân cần, như thể bao năm xa cách không hề tồn tại. Trái lại, Tâm lại biểu hiện sự thờ ơ, lạnh nhạt trong suốt chuyến thăm ngắn ngủi và rời đi nhanh chóng.

Qua nhân vật này, Thạch Lam đã thể hiện một cách nhẹ nhàng nhưng sâu sắc tình mẫu tử thiêng liêng, bất diệt, tảo tần, nhẫn nại và giàu đức hy sinh. Dù cuộc sống nghèo khó, dù con cái lạnh nhạt, bà vẫn âm thầm yêu thương, chờ đợi và không một lời oán trách. Đồng thời ta cũng rút ra được bài học sâu sắc về tình cảm gia đình, đặc biệt là tình mẫu tử. Đừng để sự bận rộn hay vô tâm khiến ta trở thành một người con lạnh lùng, vô cảm. Hãy biết trân trọng từng phút giây còn có mẹ bên cạnh, bởi đó là hạnh phúc mà không phải ai cũng có mãi mãi.

Nhân vật người mẹ trong "Trở về" không chỉ là hình ảnh của một người mẹ cụ thể trong truyện, mà còn mang giá trị biểu tượng sâu sắc - là hình tượng tiêu biểu cho người phụ nữ Việt Nam truyền thống. Hơn nữa, đoạn trích trên cũng là lời nhắc nhở thầm lặng nhưng mạnh mẽ về giá trị của tình cảm gia đình, về lòng biết ơn và đạo hiếu – những điều tưởng như giản dị nhưng lại vô cùng thiêng liêng trong cuộc sống mỗi con người.

câu 1:

Phương thức biểu đạt chính của văn bản là: Nghị luận

câu 2
-Lối sống an toàn, yên ổn, không dám thay đổi, ngại thử thách .
- Lối sống tích cực, chủ động, dám nghĩ, dám làm, không ngại thử thách để vươn ra biển lớn.

câu 3:

- Biện pháp tu từ được sử dụng là so sánh
- Tác dụng:

+ Tăng sức gợi hình gợi cảm cho diễn đạt

+Giúp người đọc hình dung rõ ràng, sinh động hơn về quy luật vận động của cuộc sống và con người.

câu 4:

“Tiếng gọi chảy đi sông ơi” tượng trưng cho tiếng gọi của khát vọng, lý tưởng, của sự trưởng thành và dấn thân. Đó là động lực bên trong thúc đẩy con người không ngừng vận động, phát triển và sống có ý nghĩa, giống như dòng sông luôn hướng ra biển lớn.

câu 5:

Mỗi người cần sống tích cực, dám thử thách, dấn thân, không ngại khó khăn để phát triển bản thân và đóng góp cho cộng đồng. Đừng để sự an toàn hay sợ hãi khiến mình chùn bước, mà hãy mạnh mẽ như dòng sông luôn chảy hướng ra biển cả.