TÔ THỊ THÙY LINH
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Vở kịch "Chén thuốc độc" của Vũ Đình Long không chỉ là cột mốc đánh dấu sự ra đời của kịch nói Việt Nam mà còn là một bản án đanh thép đối với lối sống ăn chơi, hưởng lạc của tầng lớp tiểu tư sản thành thị đương thời. Qua đoạn trích, tác giả đã tái hiện thành công bi kịch của gia đình ông Thông Thu - một gia đình vốn nền nếp nhưng bị cuốn vào vòng xoáy của đồng tiền và hư danh.Tâm điểm của đoạn trích là sự đối lập gay gắt giữa vẻ bề ngoài hào nhoáng và thực tại mục rỗng bên trong. Ông Thông Thu, vì mải mê cờ bạc và thói sĩ diện, đã đẩy gia đình vào cảnh khánh kiệt, nợ nần chồng chất. Nỗi đau khổ, bế tắc được đẩy lên cao trào khi ông chọn cái chết bằng "chén thuốc độc" để giải thoát. Tuy nhiên, cái chết ấy không mang màu sắc bi tráng mà lại đậm chất bi kịch châm biếm, phơi bày sự yếu đuối và hèn nhát của một trí thức lầm đường. Ngôn ngữ kịch của Vũ Đình Long rất sắc sảo, vừa bình dị đời thường vừa giàu kịch tính, giúp khắc họa rõ nét tính cách nhân vật.Thông qua tấn bi kịch này, Vũ Đình Long đã gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh về sự suy đồi đạo đức và sự rạn nứt của gia đình truyền thống trước sự xâm nhập của văn hóa thực dân kệch cỡm. Đoạn trích không chỉ có giá trị tố cáo xã hội mà còn khẳng định tài năng bậc thầy của ông trong việc xây dựng xung đột và tâm lý nhân vật, đặt nền móng vững chắc cho nền kịch nghệ nước nhà.
Câu 2:
Trong vở kịch "Chén thuốc độc" của Vũ Đình Long, nhân vật Thông Thu là một minh chứng điển hình cho việc thói ăn chơi trác táng và sự sĩ diện có thể kéo đổ cả một gia đình vốn nền nếp. Từ bi kịch của một nhân vật trong văn học thế kỷ trước, nhìn vào xã hội hiện đại, chúng ta thấy một thực trạng đáng báo động đang lặp lại: thói quen tiêu xài thiếu kiểm soát của một bộ phận giới trẻ hiện nay.
Thói quen tiêu xài thiếu kiểm soát, hay còn gọi là lối sống "vung tay quá trán", là việc cá nhân sử dụng tiền bạc một cách bừa bãi vào những mục đích không thiết yếu, vượt quá khả năng tài chính của bản thân. Thay vì ưu tiên cho các nhu cầu cơ bản như học tập, sức khỏe hay đầu tư tương lai, nhiều bạn trẻ lại bị cuốn vào vòng xoáy của chủ nghĩa tiêu dùng. Họ sẵn sàng bỏ ra số tiền bằng cả tháng lương hoặc tiền trợ cấp của bố mẹ chỉ để sở hữu một chiếc điện thoại đời mới nhất, những bộ quần áo hàng hiệu hay những chuyến du lịch sang chảnh để "sống ảo" trên mạng xã hội.
Nguyên nhân của hiện tượng này trước hết đến từ tâm lý sính ngoại và áp lực đồng lứa. Trong kỷ nguyên số, khi những hình ảnh về cuộc sống xa hoa được phô diễn tràn lan trên Facebook, TikTok, nhiều người trẻ cảm thấy tự ti nếu không bằng bạn bằng bè. Họ dùng vật chất như một "tấm áo giáp" để che đậy sự trống rỗng bên trong hoặc để khẳng định "đẳng cấp ảo". Bên cạnh đó, sự bùng nổ của các hình thức mua trước trả sau, thẻ tín dụng và các ứng dụng mua sắm trực tuyến với những đợt "sale" sập sàn đã kích thích ham muốn sở hữu tức thời, khiến người trẻ dễ dàng rơi vào cái bẫy nợ nần khi chưa thực sự làm chủ được ham muốn của bản thân và tài chính cá nhân.
Hệ lụy của lối sống này là vô cùng nghiêm trọng. Về mặt cá nhân, việc tiêu xài hoang phí khiến người trẻ rơi vào trạng thái bấp bênh về tài chính, không có khoản dự phòng cho những biến cố trong cuộc sống. Khi nợ nần chồng chất, họ dễ rơi vào căng thẳng, áp lực, thậm chí là "làm liều" để có tiền, dẫn đến những hành vi vi phạm pháp luật. Về mặt xã hội, nó hình thành một thế hệ chỉ biết hưởng thụ, thiếu ý chí phấn đấu và lãng phí nguồn lực của gia đình cũng như quốc gia. Giống như Thông Thu, khi "chén thuốc độc" của nợ nần và biến cố ập đến, cái giá phải trả không chỉ là tiền bạc mà còn là danh dự và hạnh phúc cả đời.
Tuy nhiên, chúng ta cũng cần nhìn nhận khách quan rằng không phải tất cả giới trẻ đều như vậy. Vẫn có rất nhiều bạn trẻ biết cách quản lý tài chính thông minh, có lối sống tối giản để tích lũy và phát triển bản thân. Điều này cho thấy, vấn đề không nằm ở việc chúng ta có bao nhiêu tiền, mà là cách chúng ta đối xử với đồng tiền như thế nào.
Để khắc phục thực trạng này, giáo dục về tài chính cá nhân cần được chú trọng ngay từ gia đình và nhà trường. Mỗi bạn trẻ cần tự ý thức được giá trị của lao động, của đồng tiền,học cách phân biệt giữa "muốn" và "cần". Thay vì chạy theo những giá trị phù phiếm bên ngoài, hãy đầu tư vào tri thức và kỹ năng – những giá trị bền vững không bao giờ mất giá.
Tóm lại, đồng tiền là phương tiện để phục vụ cuộc sống, chứ không phải là ông chủ điều khiển hành vi và đạo đức của con người. Đừng để mình trở thành một "Thông Thu thời hiện đại", để rồi khi tỉnh ngộ thì mọi thứ đã tan thành mây khói. Hãy học cách chi tiêu có trách nhiệm để làm chủ cuộc đời mình một cách tự do và kiêu hãnh nhất.
Câu 1:
- Thể loại của văn bản Chén thuốc độc : Kịch cụ thể là bi kịch
Câu 2:
- Đoạn trích chủ yếu được triển khai bằng hình thức : Độc thoại nội tâm
Câu 3:
- Một số lời chỉ dẫn sân khấu:
+ Bóp trán nghĩ ngợi
+ Nâng cốc nâng lên sắp uống lại đặt xuống
+ Một lát lại nói
+ Đứng dậy lấy chai dấm thanh giấu ở dưới gầm tủ, rót vào cốc. Thò tay vào tủ lấy hộp thuốc phiện.
- Vai trò :
+ Tăng tính biểu cảm, tạo sự sinh động
+ Giúp người đọc hình dung cụ thể về hành động, cử chỉ và trạng thái tâm lý của nhân vật
+ Khắc họa sự bế tắc, do dự và tâm trạng rối bời của thầy Thông Thu trước quyết định tự sát
Câu 4:
- Hôi thứ 2-Sự dằn vặt và do dự: Thầy Thông Thu đau đớn khi nhìn vào đống nợ nần và sự sụp đổ của gia đình. Nhân vật với tâm lý bị giằng xé giữa ý định tự sát và khát vọng ham sống thể hiện qua việc " nâng cốc lên lại đặt xuống" nhiều lần
- Hồi thứ 3-Sự tuyệt vọng và quyết liệt: Tâm lý từ hối hận sang bế tắc hoàn toàn. Thầy cảm thấy nhục nhã khi danh dự mất hết, ám ảnh trước cảnh tù tội :"mặc áo số", "ăn cơm hầm". Cái chết đã không còn là sự sợ hãi mà trở thành sự giải thoát duy nhất để bảo toàn chút tự trọng cuối cùng.
Câu 5: Không đồng tình với quyết định của thầy Thông Thu, vì:
- Dù biết rằng đang ở bước đường cùng nhưng cái chết chỉ là một sự trốn tránh hèn nhát. Việc tự sát không giải quyết được các khoản nợ mà còn để lại gánh nặng khủng khiếp và nỗi đau cho người mẹ già và vợ con. Thay vì tìm đến cái chết, thì nên bản lĩnh đối mặt với sai lầm để có cơ hội làm lại cuộc đời và bù đắp cho gia đình.