LÝ KHÁNH LY

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của LÝ KHÁNH LY
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Ngôi kể thứ ba. Người kể chuyện ẩn mình, gọi tên các nhân vật (lão Goriot, Rastignac, Eugène) và quan sát diễn biến câu chuyện một cách khách quan nhưng vẫn thấu hiểu nội tâm nhân vật.

Câu 2:Đề tài về tình phụ tử và sự băng hoại đạo đức trong xã hội đồng tiền. Cụ thể là sự hy sinh mù quáng, tội nghiệp của người cha đối với những đứa con bất hiếu.

Câu 3: Lão Goriot nói: "Con phải yêu quý cha mẹ con... Cậu có hiểu được rằng ta sẽ chết mà không được gặp các con gái của ta không?..."

Cảm nhận:Sự đau đớn tận cùng: Một người cha sắp lìa đời nhưng vẫn khao khát hơi ấm tình thân trong vô vọng.

Sự bao dung đến mức bi kịch: Dù bị các con bòn rút đến khánh kiệt, lão vẫn không ngừng yêu thương và mong nhớ chúng.

Sự thức tỉnh muộn màng: Lão nhận ra sự khắc nghiệt của thực tại khi tình cảm cha con bị đồng tiền lấn át.

Câu 4:

Bản năng của người cha: Sự tức giận, nguyền rủa chỉ là bộc phát trong lúc quá đau đớn và phẫn uất. Sâu thẳm trong lòng, tình yêu thương con của lão vẫn là bản năng mạnh mẽ nhất, vượt lên trên mọi sự oán hận.

Nỗi sợ cô đơn: Trong giờ phút cuối đời, nỗi sợ phải ra đi trong đơn độc lớn hơn cả nỗi đau bị phản bội. Lão khao khát một chút an ủi từ những người thân duy nhất của mình.

Câu 5: Nhận xét về tình cảnh lúc cuối đời của lão Goriot.

Bi kịch và xót xa: Lão chết trong cảnh nghèo khổ, cô độc, không một đồng dính túi và không có đứa con nào ở bên cạnh, dù cả đời lão đã hy sinh tất cả cho chúng.

Ý nghĩa tố cáo: Tình cảnh của lão là lời tố cáo đanh thép xã hội thượng lưu Paris lúc bấy giờ – nơi đồng tiền làm tha hóa nhân cách và cắt đứt mọi sợi dây tình cảm thiêng liêng nhất.

Câu 1 Phân tích nhân vật Ác-pa-gông trong văn bản Lão hà tiện

Nhân vật Ác-pa-gông trong Lão hà tiện của Mô-li-e-rơ là hình tượng tiêu biểu cho con người bị đồng tiền thống trị đến tha hóa nhân cách. Ông ta là một lão già keo kiệt, sống chỉ vì tiền và coi tiền là mục đích duy nhất của đời mình. Tình yêu, hạnh phúc, danh dự hay đạo đức đều trở nên vô nghĩa trước hai chữ “không của hồi môn” mà lão lặp đi lặp lại trong đoạn trích. Tính cách của Ác-pa-gông được khắc họa qua những lời thoại ngắn gọn, cộc lốc, ám ảnh bởi nỗi sợ mất tiền đến mức hoang tưởng, khiến lão trở nên ngu muội và đáng thương hại. Mô-li-e-rơ đã sử dụng nghệ thuật châm biếm, đối thoại và lặp từ để tạo nên tiếng cười hài hước mà sâu cay, qua đó phê phán gay gắt lòng tham lam, ích kỷ của con người trong xã hội tư sản. Dưới ngòi bút của tác giả, Ác-pa-gông không chỉ là kẻ keo kiệt mà còn là nạn nhân của chính lòng tham, bị tiền bạc biến thành “nô lệ của vàng”, mất đi cả tình cha, tình người và nhân phẩm.

Câu 2:

“Tri thức là con mắt của đam mê và có thể trở thành hoa tiêu của tâm hồn.” (Benjamin Franklin)


Trong hành trình của mỗi con người, đam mê là ngọn lửa thôi thúc ta tiến lên, còn tri thức là ánh sáng soi đường để đam mê không trở thành sự mù quáng. Nhà bác học Benjamin Franklin từng nói: “Tri thức là con mắt của đam mê và có thể trở thành hoa tiêu của tâm hồn.” Câu nói ấy gửi gắm một chân lý sâu sắc: chỉ khi có tri thức, con người mới biết định hướng và làm chủ đam mê của mình.

Trước hết, tri thức là “con mắt của đam mê”, vì nó giúp ta nhận thức đúng đắn về thế giới và bản thân. Đam mê nếu không được dẫn dắt bởi hiểu biết sẽ dễ rơi vào mộng tưởng, hành động theo cảm tính, thậm chí gây hại cho chính mình và người khác. Một người có tri thức sẽ biết phân biệt điều nên làm và điều có thể làm, biết cách biến đam mê thành hành động có giá trị. Nhờ có tri thức, đam mê được soi sáng, trở thành động lực mạnh mẽ để vươn tới thành công.

Hơn nữa, tri thức còn là “hoa tiêu của tâm hồn”, là người lái tàu giúp con người định hướng giữa biển lớn cuộc đời. Khi đối mặt với những cám dỗ, sai lầm hay thất bại, chính tri thức giúp ta bình tĩnh, nhìn nhận đúng bản chất sự việc để không lạc hướng. Một nhà khoa học, một nghệ sĩ hay một người lao động chân chính đều cần tri thức để hiểu sâu lĩnh vực mình đam mê, từ đó sáng tạo và cống hiến nhiều hơn cho xã hội.

Thực tế đã chứng minh: những con người thành công như Thomas Edison, Steve Jobs hay Nguyễn Ngọc Ký đều có đam mê mãnh liệt, nhưng họ chỉ thực sự tỏa sáng khi được tri thức soi đường và dẫn dắt. Ngược lại, nếu đam mê không có tri thức kiểm soát, nó dễ biến thành sự cuồng tín, ảo tưởng hoặc ích kỷ.

Từ đó, mỗi chúng ta – đặc biệt là thế hệ trẻ – cần nuôi dưỡng đam mê, nhưng đồng thời không ngừng học hỏi, trau dồi tri thức, để đam mê ấy có nền tảng vững chắc và hướng tới giá trị tốt đẹp. Khi tri thức và đam mê song hành, con người sẽ không chỉ thành công trong sự nghiệp mà còn tìm thấy ý nghĩa sâu sắc trong cuộc sống.




Câu 1.Tình huống kịch trong văn bản:Tình huống kịch là khi lão Ác-pa-gông bàn với Va-le-rơ về việc gả con gái E-li-dơ cho một ông già giàu có là Ăng-xen-mơ. Va-le-rơ – người đang yêu E-li-dơ – phải khéo léo đối đáp để vừa giữ lòng Ác-pa-gông, vừa bảo vệ người yêu và phản đối ngầm cuộc hôn nhân vụ lợi ấy.

Câu 2. Một lời độc thoại có trong văn bản

Lời độc thoại là đoạn Ác-pa-gông nói một mình:“Úi chà! Hình như có tiếng chó sủa. Có kẻ muốn lấy trộm tiền của mình chăng?

Đây là lời độc thoại nội tâm thể hiện tính keo kiệt, lo sợ mất tiền đến mức hoang tưởng của Ác-pa-gông

Câu 3. Mục đích giao tiếp của Va-le-rơ được thể hiện qua những lời thoại của anh chàng:Va-le-rơ giả vờ đồng tình với Ác-pa-gông (“Đúng thế đấy ạ”, “Ông nói phải”, “Không của hồi môn, lí lẽ ấy quyết định tất cả…”) nhưng ẩn ý châm biếm, phản đối khéo léo việc lấy tiền làm thước đo hạnh phúc.

Mục đích giao tiếp:

Bề ngoài: tỏ ra thuận theo ý Ác-pa-gông để không bị nghi ngờ.

Bên trong: phản bác gián tiếp, mỉa mai sự keo kiệt và bảo vệ tình yêu chân chính giữa anh và E-li-dơ.

Câu 4. Việc lặp lại chi tiết “Không của hồi môn” trong lời thoại của nhân vật Ác-pa-gông đem lại hiệu quả nghệ thuật:

Thể hiện nỗi ám ảnh bệnh hoạn về tiền bạc của Ác-pa-gông — với lão, mọi giá trị đạo đức, tình cảm đều không sánh bằng “không phải tốn tiền”.

Tạo hiệu quả châm biếm, hài hước, khắc họa tính cách keo kiệt, ngu muội và thực dụng của nhân vật một cách sâu sắc.

Đồng thời làm nổi bật xung đột giữa vật chất và tình cảm trong vở kịch.

Câu 5. Nội dung của văn bản:

Đoạn trích phê phán bản chất tham lam, keo kiệt và coi tiền hơn tình người của lão Ác-pa-gông; đồng thời thể hiện thái độ châm biếm, mỉa mai của tác giả Mô-li-e-rơ đối với những con người ích kỷ, thực dụng trong xã hội tư sản.