LÔ HOÀNG LINH
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 thể thơ 8 chữ
Câu 1 văn bản thông tin
Trong xã hội hiện đại, khi nhịp sống ngày càng gấp gáp và áp lực mưu sinh không ngừng gia tăng, mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái đang dần xuất hiện những khoảng cách đáng lo ngại. Sự xa cách ấy không chỉ là khoảng cách về không gian, thời gian mà còn là sự thiếu kết nối về cảm xúc và thấu hiểu. Nhiều bậc phụ huynh mải mê với công việc, dành phần lớn thời gian cho sự nghiệp, vô tình bỏ quên những khoảnh khắc quan trọng bên con cái. Ngược lại, con cái lớn lên trong thời đại công nghệ, dễ bị cuốn vào thế giới ảo của điện thoại, mạng xã hội mà ít chia sẻ, trò chuyện với cha mẹ. Chính sự thiếu tương tác thường xuyên đã khiến hai thế hệ ngày càng xa nhau, dù vẫn sống chung dưới một mái nhà. Nguyên nhân của hiện tượng này đến từ nhiều phía. Trước hết, áp lực kinh tế khiến cha mẹ phải làm việc nhiều hơn để đảm bảo cuộc sống, từ đó ít có thời gian quan tâm, lắng nghe con. Bên cạnh đó, sự khác biệt về thế hệ cũng tạo ra “khoảng cách vô hình”: cha mẹ thường giữ những quan điểm truyền thống, trong khi con cái lại có cách suy nghĩ hiện đại, cởi mở hơn. Nếu không có sự chia sẻ và tôn trọng lẫn nhau, những khác biệt ấy dễ dẫn đến hiểu lầm, mâu thuẫn. Ngoài ra, sự phát triển của công nghệ tuy mang lại nhiều tiện ích nhưng cũng khiến con người “gần mà xa”: mỗi người một thiết bị, một thế giới riêng, làm giảm sự gắn kết trong gia đình. Hậu quả của sự xa cách giữa cha mẹ và con cái là rất đáng lo ngại. Khi thiếu sự quan tâm và định hướng từ gia đình, nhiều bạn trẻ dễ rơi vào trạng thái cô đơn, mất phương hướng, thậm chí tìm đến những thói quen tiêu cực. Về phía cha mẹ, sự thiếu gắn bó với con cái khiến họ khó hiểu được tâm lý, nhu cầu của con, từ đó dễ áp đặt hoặc có những quyết định sai lầm trong việc giáo dục. Lâu dần, tình cảm gia đình trở nên nhạt nhòa, mất đi vai trò là điểm tựa tinh thần quan trọng nhất của mỗi người. Để khắc phục tình trạng này, cả cha mẹ và con cái đều cần chủ động thay đổi. Cha mẹ nên dành thời gian nhiều hơn cho con, không chỉ chăm lo về vật chất mà còn quan tâm đến đời sống tinh thần, lắng nghe và tôn trọng suy nghĩ của con. Ngược lại, con cái cũng cần cởi mở, chia sẻ nhiều hơn với cha mẹ, đồng thời biết trân trọng những hy sinh thầm lặng của họ. Gia đình nên tạo ra những khoảng thời gian chung như bữa cơm, những chuyến đi hay đơn giản là những cuộc trò chuyện hàng ngày để tăng sự kết nối. Quan trọng hơn cả là sự thấu hiểu và yêu thương chân thành từ hai phía. Tóm lại, sự xa cách giữa cha mẹ và con cái là một vấn đề đáng suy ngẫm trong xã hội hiện đại. Dù cuộc sống có bận rộn đến đâu, gia đình vẫn luôn là nơi nuôi dưỡng tâm hồn và hình thành nhân cách mỗi con người. Vì vậy, mỗi chúng ta cần ý thức giữ gìn và vun đắp tình cảm gia đình, để mái ấm luôn là nơi ấm áp, gắn kết và đầy yêu thương.
Câu 1: ngôi kể thứ 3
Câu 2: bản chất thối nát của xã hội cũ
câu 1 tình huống kịch trong văn bản là Ác-pa-gông ép con gái E-li-dơ cho ngài Ăng-xen-mơ, một quý tộc chính cống, từng trải, của cải như trước, đã giá vợ, không còn một đứa con nào của vợ trước, không đòi hỏi của hồi môn.
Câu 2 Lời độc thoải của văn bản là: 'Úi chà! Hình như có tiếng chó sủa. Có kẻ muốn lấy trộm tiền của mình chăng?'
Câu 3 Mục đích giao tiếp của Va-le-rơ được thể hiện qua lời thoại của nhân vật: Thứ nhất là thuyết phục Ác-pa-gông từ bỏ ý định cho Ăng-xen-mơ. Để thực hiện được mục đích này, Va-le-rơ đã phân tích các lí do như: cưới ngay như thế thì hấp tấp, ít ra phải khoan khoan xem tính tình cô cháu có hợp không; việc nưm trăm là việc trọng đại hơn người ta tưởng nhiều và có quan hệ đến một người đời, sướng hay khổ, phải hết sức cẩn trọng mới được; phải chú ý xem lòng dạ người con gái như nào mới phải, chứ tuổi tác quá chênh lệnh, tính tình tình cảm quá khác nhau như thế thì lấy nhau lại gây ra tai hoạ, rất rầy rà; vô số ông bố muốn coi trọng việc làm toại ý con hơn là đồng tiền bỏ ra cho con, không muốn vì tiền tài mà hi sinh con, chẳng mong gì hơn là tìm cho con được nơi vừa đôi phải lứa để cuộc đời con được thanh danh, vui vẻ êm ả. Thứ 2 là bảo vệ tình yêu của mình với Ê-li-dơ. Va-le-rơ và Ê-li-dơ được thầm ước hẹn. Nếu thuyết phục được Ác-pa-gông tuef bỏ ý định ép duyên con thì cũng đồng nghĩa với việc Va-le-rơ có cơ hội để tìm cách công khai tình cảm với mình.
Câu 4 Chi tiết"Không của hồi môn" lặp lại nhiều lần trong lời thoại của Ác-pa-gông mang lại hiểu quả nghệ thuật: 1 nhấn mạnh khắc họa đậm tính cách nội bật, điển hình của Ác-pa-gông: thói hám tiền, hám lợi, keo kiệt, bất chấp tất cả- chênh lệch tuổi tác, tính tình, hoàn cảnh, tình cảm, sự phản ứng dữ dội của con... để đạt được mục đích "tiết kiệm được một món to". "Không của hồi môn"trở thành một điều kiện quan trọng duy nhất để lão định đoạt hôn nhân của con gai," thay thế cho sắc đẹp, cho tuổi trẻ, cho dòng dõi,..."Đồng thời tạo tiếng cười, châm biến phê phán nhân vật.
Câu 5: màn đối thoại của Ác- pa gông khi phát hiện bị mất tiền và cuộc đối thoại giữa hắn và Va-le-gơ.
Câu 1
Trong đoạn trích Lão hà tiện của Mô-li-e, nhân vật Ác-pa-gông hiện lên với tính cách keo kiệt, đa nghi và độc đoán đến mức cực đoan. Chỉ qua cuộc đối thoại với La Phle-sơ, người đầy tớ của con trai mình, Ác-pa-gông đã bộc lộ rõ sự cay nghiệt: luôn miệng chửi rủa , đe dọa, thậm chí muốn đánh đập và tra xét những người khác như trộm cắp. Lòng tham khiến lão mất đi niềm tin với mọi người xung quanh, nhìn đâu cũng thấy nguy cơ bị ăn cắp của cải, đến mức nghi ngờ cả con gái và gia nhân. Sự keo kiệt đã biến hắn thành kẻ bất nhân, sống trong sợ hãi và cô độc. Bằng nghệ thuật đối thọai ngắn gọn, dồn dập, giàu tính trào phúng, Mô-li-e đã khắc họa được một nhân vật điển hình của tầng lớp trưởng giả tư sản châu Âu thế kỉ XVII. Gía trị hiện thực của tác phẩm nằm ở chỗ phơi bày và phê phán căn bệnh xã hội: lòng tham vô độ và lối sống ích kỷ. Đồng thời qua tiếng cười trào phúng, tác giả cũng gửi gắm bài học nhân sinh: chỉ khi biết sống chan hòa, chia sẻ, con người mới có thể tìm thấy sự hạnh phúc và sự thanh thản.
Câu 2