ĐẶNG THỊ NGỌC ĐIỆP

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của ĐẶNG THỊ NGỌC ĐIỆP
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 PTBĐ: Biểu cảm

Câu 2 Đề tài là nỗi đau và sự tuyệt vọng khi phải chia lìa trong tình yêu

Câu 3 -Hình ảnh thơ mang tính tượng trưng là:"Những giọt châu" -Cảm nhận: "Giọt châu" là hình ảnh tượng trưng cho nước mắt nhưng không còn là nước mắt thông thường mà đã kết tinh thành những hạt ngọc quý giá. Nó cho thấy nỗi đau của nhà thơ đã chạm tới nơi tầng sâu của cảm xúc và hóa thân thành nghệ thuật. Hình ảnh vừa thể hiện sự đớn đau tột cùng vừa mang vẻ đẹp sang trọng, bi tráng của một tâm hồn đang tan chảy vì tình yêu và bệnh tật.

Câu 4 -BPTT được chỉ ra là: "Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?", "Ai đem bỏ tôi dưới trời sâu?", "Sao bông phượng nở trong màu huyết / Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?"

-Nội dung : Thể hiện một cái tôi đang bị phân thân, hoang mang và mất phương hướng.Với cảm quan sự nhỏ bé, lạc lõng của con người khi đối diện với sự vô biên, rợn ngợp của vũ trụ ("trời sâu"). Phản ánh sự đấu tranh nội tâm với sự tồn tại của chính mình.

-Nghệ thuật : +Sử dụng liên tiếp các câu hỏi tu từ không lời đáp. +Tạo tiết tấu dồn dập, gợi cảm giác bế tắc. +Kết hợp nghệ thuật tự vấn và cảnh vật nhân hóa tạo cho câu thơ thêm sinh động, hấp dẫn, giàu sức gợi hình gợi cảm -Thái độ tác giả: Thể hiện sự hoang mang tột độ, nỗi cô đơn và cảm giác bị bỏ rơi của thi sĩ. Đó là tiếng kêu cứu của một linh hồn đang quằn quại trong cơn đau thể xác lẫn tinh thần.

Câu 5 Mạch cảm xúc cấu tứ bài thơ đi theo dòng tâm trạng từ tuyệt vọng, bế tắc đến sự tan vỡ, phân thân và cuối cùng kết tinh thành bi kịch thẩm mỹ.Từ trạng thái vô hình (cảm xúc đau đớn).Hình khối hữu hình (máu) . Vật thể quý giá (giọt châu).Sự vận động này cho thấy nỗi đau đã được "mỹ lệ hóa", trở thành chất liệu của nghệ thuật.Không gian được mở rộng từ nội tâm ra vũ trụ (trời hỡi, mặt nhựt, trời sâu) tạo sự rợn ngợp, cô độc.Thời gian như ngưng trệ trong sự đợi chờ cái chết và sự dại khờ của lý trí.Cấu tứ bài thơ đi từ những câu hỏi mang tính logic về cái chết và tình yêu ("bao giờ tôi chết đi?") sang những hình ảnh siêu thực, phi logic ("mặt nhựt tan thành máu", "một nửa hồn tôi mất").Đây là cấu tứ đặc trưng của "Trường thơ Loạn", nơi ranh giới giữa thực và ảo, giữa nỗi đau xác thịt và sự thăng hoa tâm linh bị xóa nhòa. Nó phản ánh mãnh liệt bi kịch cá nhân và tài năng xuất thần của Hàn Mặc Tử trong việc biến đau thương thành những vần thơ đầy sức ám ảnh.