Ngô Thị Như Ý
Giới thiệu về bản thân
1
Bài làm
Từ bao đời nay, trong nếp sống của người Việt, giầu và cau không chỉ là thứ cây quen thuộc nơi vườn nhà, mà còn là biểu tượng thiêng liêng của tình yêu và duyên phận. Bởi vậy, khi Nguyễn Bính đưa hình ảnh ấy vào khổ cuối bài Tương tư, ông không chỉ nói về cây trái, mà nói về một ước vọng tình yêu thắm đượm hồn quê. “Giầu – cau” xuất hiện như sự tiếp nối tự nhiên của nỗi nhớ da diết, là bằng chứng cho niềm tin vào mối duyên lành “bởi tại chung nhau”. Từ hình ảnh phong tục cưới hỏi truyền thống, nhà thơ khéo léo khẳng định: tình thương gửi đúng người thì không thể cưỡng, giống như giầu và cau sinh ra để kết đôi. Nhờ vậy, khổ thơ không chỉ khép lại câu chuyện tương tư, mà còn mở ra hy vọng về một hạnh phúc trọn vẹn – nơi yêu thương không còn lặng thầm, mà được đơm hoa kết trái bằng sự gắn bó bền lâu trong đời thực.
2.
Bài làm
"Trái Đất này là của chúng mình, quả bóng xanh bay giữa trời xanh..."
Hạnh phúc biết bao khi con người lớn lên giữa tiếng chim, màu lá, hơi thở trong lành của thiên nhiên. Nhưng cũng thật xót xa khi màu xanh ấy đang dần úa tàn bởi sự vô cảm của chính chúng ta. Trong bối cảnh môi trường bị tàn phá nghiêm trọng, lời nhắc nhở của Leonardo DiCaprio vang lên đầy tha thiết: “Hành tinh của chúng ta là nơi duy nhất mà chúng ta có thể sống, chúng ta cần bảo vệ nó.” Đó không chỉ là tiếng nói của một nghệ sĩ, mà là lời cảnh tỉnh của cả nhân loại trước nguy cơ đánh mất mái nhà duy nhất của mình.
Trong bối cảnh biến đổi khí hậu ngày càng khốc liệt, thông điệp ấy càng trở nên cấp bách. Bảo vệ môi trường không còn là lựa chọn thiện nguyện mà là nghĩa vụ sống còn.
Không phải ngẫu nhiên mà vấn đề môi trường trở thành mối quan tâm toàn cầu. Tốc độ phát triển của khoa học – công nghệ, công nghiệp hoá và đô thị hoá đã mang lại nhiều thành tựu, nhưng cũng đồng thời kéo theo hệ luỵ nặng nề: biến đổi khí hậu, băng tan, nước biển dâng, cháy rừng, hạn hán, lũ lụt cực đoan, cùng sự biến mất của hàng ngàn loài sinh vật. Theo nhiều nghiên cứu quốc tế, chúng ta đang phải đối mặt với “điểm tới hạn sinh thái” – nơi hệ thống tự nhiên có thể sụp đổ bất kỳ lúc nào. Những cảnh báo ấy cho thấy môi trường không còn là chuyện tương lai xa xôi, mà là vấn đề sống còn đang diễn ra từng ngày.
Câu nói của DiCaprio nhắc nhở chúng ta về một sự thật đơn giản: con người có thể chinh phục vũ trụ, đặt chân lên Mặt Trăng, phóng tàu thăm dò lên sao Hoả, nhưng cho đến hôm nay, Trái Đất vẫn là hành tinh duy nhất phù hợp để con người tồn tại. Chúng ta không có “hành tinh B”. Không ai có thể di cư khỏi Trái Đất chỉ vì môi trường nơi đây trở nên độc hại, nguồn nước cạn kiệt hay không khí trở thành mối đe doạ. Vì vậy, bảo vệ Trái Đất cũng chính là bảo vệ tương lai của chính mình.
Tuy nhiên, nhận thức không đủ nếu không đi kèm hành động. Bảo vệ môi trường không chỉ là trách nhiệm của các tổ chức quốc tế hay chính phủ, mà là nghĩa vụ của từng cá nhân. Không ai quá nhỏ bé để tạo ra thay đổi. Những hành động giản dị như trồng cây, tiết kiệm năng lượng, hạn chế rác thải nhựa, tái chế, sử dụng phương tiện công cộng, hay đơn giản là không xả rác bừa bãi… đều góp phần bảo vệ hành tinh. Bên cạnh đó, giáo dục ý thức môi trường cho thế hệ trẻ là điều vô cùng cần thiết, bởi họ chính là người tiếp tục sứ mệnh bảo vệ Trái Đất trong tương lai.
Đồng thời, chúng ta cũng cần lên án mạnh mẽ những hành vi huỷ hoại thiên nhiên vì lợi ích kinh tế trước mắt: khai thác tài nguyên bừa bãi, xả thải công nghiệp vô trách nhiệm, phá rừng, đánh bắt tận diệt… Lợi nhuận không thể đánh đổi bằng sự sống. Nhân loại cần hướng đến phát triển bền vững – nơi kinh tế, xã hội và môi trường cùng tiến lên hài hoà.
Tự hào bao nhiêu về những tiến bộ khoa học, chúng ta càng phải khiêm nhường trước thiên nhiên bấy nhiêu. Con người không phải kẻ thống trị, mà chỉ là một phần của hệ sinh thái. Trái Đất không cần chúng ta để tồn tại, nhưng chúng ta thì không thể sống thiếu Trái Đất. Vì vậy, đã đến lúc mỗi người sống có trách nhiệm hơn, sẻ chia hơn và bền vững hơn với hành tinh xanh này.
Giữ gìn Trái Đất là giữ gìn sự sống. Và nếu ngày hôm nay chúng ta không hành động, ngày mai sẽ chẳng còn cơ hội để hối tiếc
1. Thể thơ: Lục bát
2. Cụm từ " chín nhớ mười mong" thể hiện một nỗi nhớ thương da diết, mãnh liệt, tha thiết về sự xa cách trong tình yêu, một tình cảm không được đáp lại nhưng nỗi nhớ ấy vẫn thường trực, khắc khoải
3. Biện pháp tu từ được dùng trong câu thơ:" Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông" là biện pháp tu từ hoán dụ"Thôn Đoài-thôn Đông". Tác giả đã tinh tế sử dụng biện pháp hoan dụ nhằm để làm cho câu thơ trở nên sinh động, hấp dẫn hơn, lôi cuốn người đọc hơn. Đồng thời, thể hiện được cách biểu đạt tình cảm một cách kín đáo, tạo ra hai nỗi nhớ song hành, người nhớ người, thôn nhớ thôn. Khi tương tư thì không gian và cả mọi thứ xung quanh đều nhuốm màu của nỗi tương tư, sự nhớ thương da diết.
4. " Bao giờ bến mới gặp đò
Hoa khuê các bướm giang hồ gặp nhau"
Qua hai câu thơ trên, gợi cho tôi được sự cảm nhận về tinh yêu đôi lứa đẹp đẽ, thể hiện khát khao được gặp gỡ và gắn bó lâu dài. Qua hai hình ảnh ẩn dụ" bến, đò, hoa khuê, bướm giang hồ" tác giả đã thể hiện được phần nào nỗi chờ đợi, nhớ mong cùng với cụm từ "bao giờ" càng cho ta thấy sự khát khao mãnh liệt muốn được gặp gỡ, được nhìn thấy nhau nhưng tình yêu ấy lại gặp nhiều trắc trở, xa cách. Ngoài sự nhớ mong da diết, hai câu thơ còn chứa đựng một sự khao khát về một tình yêu bền chặt, gắn kết bà đi đến hôn nhân, không chỉ là nỗi tương tư thoáng qua mà là một mối tình đẹp, thuỷ chung.
5. Có những thứ chúng ta không thể nhìn thấy nhưng lại cảm nhận rõ rệt như hơi ấm mặt trời và phải chăng tình yêu thương chính là một trong những điều kì diệu ấy, đó là cầu nối trái tim và giữ được hơi ấm cho nhân loại. Tình yêu thương là một phần tất yếu trong cuộc sống, giản dị mà nhiệm màu, là ánh sáng xua tan đi bóng tối của sự ích kỉ, vô cảm và lạnh lùng trong trái tim của con người.