Triệu Thị Hồng Diễm

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Triệu Thị Hồng Diễm
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 :

Tác phẩm "Phía sau làng" của Trương Trọng Nghĩa là một nốt lặng đầy ám ảnh về sự đổi thay của làng quê trong cơn lốc đô thị hóa. Với thể thơ tự do và ngôn ngữ giàu sức gợi, tác giả đã vẽ nên một bức tranh nông thôn vừa chân thực vừa xót xa. "Tôi đi về phía tuổi thơ" nhưng thực tế lại đối diện với sự trống trải: những người bạn cùng lứa đã rời làng đi kiếm sống vì "đất không đủ cho sức trai cày ruộng". Câu thơ "Mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm no" không chỉ là nỗi đau về vật chất mà còn là sự bất lực của người nông dân trước mảnh vườn, thửa ruộng. Không dừng lại ở đó, tác giả còn cay đắng nhận ra sự phai nhạt của những giá trị văn hóa truyền thống. Hình ảnh thiếu nữ không còn hát dân ca, thôi để tóc dài hay lũy tre xưa bị thay thế bởi "nhà cửa chen chúc" chính là biểu hiện của một ngôi làng đang dần mất đi linh hồn và bản sắc vốn có. Nghệ thuật tương phản giữa quá khứ êm đềm và hiện tại xô bồ đã làm nổi bật nỗi niềm hoài niệm và xót xa của nhân vật trữ tình. Khép lại đoạn thơ bằng hình ảnh "mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy", tác giả đã chạm đến chiều sâu tâm trạng của những người con xa quê: dù có đi đâu, nỗi đau về một làng quê đang dần biến dạng vẫn luôn canh cánh trong lòng.

Câu 1:

Bài thơ được viết theo thể thơ tự do

Câu 2:

Những tính từ được tác giả sử dụng để miêu tả vẻ đẹp và trạng thái của hạnh phúc là: xanh, thơm, im lặng, dịu dàng, vô tư, đầy, vơi.

Câu 3:

Đoạn thơ mang đến cho đọc giả cảm nhận sâu sắc và tinh tế về sự hạnh phúc: Hạnh phúc không nhất thiết phải là những điều lớn lao, ồn ào hay phô trương. Nó được ví như một "trái chín" ngọt ngào, âm thầm tích tụ nhựa sống qua thời gian.Đó là sự cảm nhận về giá trị tự thân, là sự an yên từ bên trong mà không cần sự tung hô của thế giới bên ngoài.

Câu 4:

Biện pháp tu từ: so sánh "hạnh phúc" với "sông". Tác dụng:Làm cho câu thơ trở nên sinh động, giàu hình ảnh và gợi cảm hơn. Từ một khái niệm trừu tượng, hạnh phúc trở nên hữu hình như dòng chảy - Nhấn mạnh đặc tính của hạnh phúc là sự vị tha và bao dung. Giống như dòng sông cứ mải miết dâng hiến phù sa cho biển cả mà không mảy may tính toán thiệt hơn "đầy vơi", hạnh phúc thật sự nằm ở quá trình cho đi, ở tâm thế sống lạc quan, tự tại và không vụ lợi.

Câu 5:

Quan niệm về hạnh phúc của Nguyễn Loan trong đoạn trích vừa giản dị, gần gũi lại vừa mang tính triết lý nhân sinh sâu sắc.Hạnh phúc không ở đâu xa xôi mà hiện diện ngay trong những hình ảnh bình dị của thiên nhiên , của lá, cuar quả, của sông. Nó có thể mong manh, có thể ngọt ngào hoặc bao la.Là trải nghiệm và bản lĩnh. Hạnh phúc không chỉ là thuận lợi mà còn là sự vững vàng "xanh trong nắng dội, mưa tràn". Hanh phúc hiện hữu trong vẻ đẹp của sự tĩnh lặng và cống hiến.Tác giả đề cao niềm hạnh phúc kín đáo, dịu dàng và đặc biệt là sự vô tư. Hạnh phúc chân chính là khi ta sống hết mình, cống hiến hết mình mà không lo âu về danh lợi hay sự đền đáp

Câu 1:

Hà Nội không thiếu những mùa hoa, nhưng có lẽ chẳng mùa nào tình bằng mùa thu, bài thơ "Thu Hà Nội" của tác giả Hoàng Cát là một trong những áng thơ, tả lại cái vẻ đẹp thơ mộng của mùa thu Hà Nội.Bài thơ sử dụng những tín hiệu đặc trưng của thu Hà Nội "gió heo may" se lạnh, tiếng "xào xạc" của "lá vàng khô". Không gian hiện lên vừa tĩnh lặng, vừa xao động bởi những bước đi nhẹ nhàng của thời gian.Hình ảnh "chiều nhạt nắng" gợi sự dịu dàng, u buồn. Đặc biệt, chi tiết "hàng sấu vẫn còn đây quả sót" và "trái vàng ươm" là nét riêng biệt chỉ có ở phố phường Thủ đô, tạo nên điểm nhấn sắc màu ấm áp giữa cái lạnh đầu mùa. Giữa khung cảnh ấy, nhân vật trữ tình hiện lên với cái tôi "lặng lẽ một mình". Nỗi nhớ "người xa" hòa quyện vào "mùi hương trời đất", khiến mùa thu không chỉ là cảnh vật mà còn là không gian của ký ức và tình yêu. Tacs giả sử dụng thể thơ tự do, ngôn ngữ giàu hình ảnh và sức gợi cảm để khẳng định vẻ đẹp thu Hà Nội qua cái nhìn giàu chất thơ và tình cảm thiết tha của tác giả. Đoạn thơ không chỉ vẽ nên một bức tranh thu đặc trưng bằng thị giác, thính giác mà còn bằng cả khứu giác và tâm hồn, để lại trong lòng người đọc một nỗi bâng khuâng khó tả về mảnh đất kinh kỳ.


Câu 2

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính là : Biểu cảm

Câu 2. Những từ ngữ, hình ảnh thể hiện sự gian khó, vất vả là :Thiên tai, hoàn cảnh: Đồng sau lụt, bờ đê sụt lở.Hình ảnh người mẹ: Gánh gồng xộc xệch hoàng hôn.Những đứa con: Chịu đói suốt ngày tròn, ngồi co ro bậu cửa, có gì nấu đâu mà nhóm lửa.

Câu 3. Dù tiếng lòng con chẳng thể nào vang vọng Tới vuông đất mẹ nằm lưng núi quê hương. Biện pháp tu từ: Hoán dụ (hình ảnh "vuoong đất" chỉ phần mộ, nơi mẹ yên nghỉ). Ngoài ra còn có ẩn dụ "tiếng lòng" chỉ tình yêu thương, nỗi nhớ thương da diết của con. Tác dụng -Về nội dung: Nhấn mạnh sự xa cách âm dương cách biệt đầy đau xót. Nó thể hiện nỗi bất lực, niềm thương nhớ khôn nguôi của người con khi không còn mẹ bên cạnh để sẻ chia, chăm sóc -Về nghệ thuật: Làm cho lời thơ trở nên hàm súc, tăng sức gợi hình, gợi cảm và tạo giọng điệu buồn, sâu lắng cho đoạn thơ

Câu 4 Đây là một câu thơ rất giàu hình ảnh và sức gợi: Từ gánh gồng, gợi sự tần tảo, lam lũ, đôi vai mẹ phải gánh vác cả gia đình, cả cuộc sống mưu sinh.Từ xộc xệch: Diễn tả bước chân không vững, sự mệt mỏi, rệu rã của người mẹ dưới sức nặng của đôi quang gánh và sự khắc nghiệt của hoàn cảnh (sau bão lụt). Hoàng hôn là thời điểm cuối ngày, nhưng ở đây mẹ vẫn đang trên đường về. Hình ảnh "gánh hoàng hôn" như muốn nói mẹ đang gánh cả thời gian, gánh cả nỗi vất vả của cuộc đời mình.Câu thơ tạc đậm bức chân dung người mẹ Việt Nam nghèo khó nhưng đầy đức hy sinh, nhẫn nại, vì con mà quên đi sự mệt mỏi của bản thân.

Câu 5. Thông điệp mà tác giả muốn nhắn nhủ đến chúng ta là "hãy trân trọng và yêu thương cha mẹ khi họ còn ở bên cạnh chúng ta" Bởi cuộc đời vốn dĩ vô thường, cha mẹ không thể sống đời với con cái. Những hình ảnh trong chiêm bao hay tiếng lòng vang vọng đến"vuông đất" của mẹ dù chân thành đến đâu cũng chỉ là sự muộn màng, không thể bù đắp được nỗi mất mát to lớn. Vì vậy, sự hiếu thuận và tình yêu thương cần được thể hiện bằng hành động ngay lúc này để nửa đời sau, ta không phải day dứt sống trong tiếc nuối và niềm nhớ thương vô hạn dành cho cha mẹ